September 11, 2009

TẢN MẠN...

Hà nội mưa...

Bao nhiêu ngày rồi Hà nội không mưa nhỉ? chẳng nhớ nữa. Mưa tí tách, rỉ rả... mình không thích mưa rỉ rả thế này, nghe buồn lắm. Sao không ào ào dữ dội như những cơn giông mùa hè, đôi khi khiến người ta sợ, nhưng sợ còn là thứ cảm xúc rõ rệt, có tên. Mưa thu giống như nỗi buồn không có địa chỉ.

Mưa, hình như luôn khiến người ta tản mạn...

Lại nhớ ngày xưa... Sài gòn, mình và Kh. Hương cùng thích một chốn cà phê - ở đó có nhóm nhạc hòa tấu của Saxophoner Trần Mạnh Tuấn. Hồi đó đâu biết đó là người chơi nhạc nổi tiếng, chỉ biết thích nhạc hay; thích khung cảnh nhẹ nhàng thanh lịch đến khó tin giữa chốn Sài thành ồn ào; thích cái bàn có mặt kính đen với chiếc bình hoa nhỏ ngày nào cũng chỉ cắm đúng một thứ hoa là những bông thạch thảo tim tím; thích cái khung sân trời nhỏ, có những khóm hồng tỉ muội và những bông hoa hồng bé xíu xiu xinh đến nao lòng. Những bông hoa cao vừa ngang tầm tay người ngồi, khiến kẻ yêu hoa phải chiến đấu với nỗi thèm muốn được ngắt lấy về cho riêng mình...

Ở đó không thu tiền vé vào cửa, nhưng tiền nước đắt. Mê đấy, nhưng 2 đứa chỉ đến đó ngồi được 1, 2 lần mỗi tháng - vào những ngày mới lãnh lương. Mỗi khi trời mưa, ngồi chiếc bàn quen thuộc chìa tay ra là mưa, thêm chút nữa là bông hồng tỉ muội, nhỏ xíu nhưng cứng cáp. Nhạc Jazz, sân trời, mưa, hoa hồng tỉ muội, chiếc bàn đen và thạch thảo... cái không gian vừa lãng mạn, vừa mênh mang - sao những đứa con gái ngoài 20 như mình và Kh. Hương hồi đó lại có thể đắm mình trong đó đến thế nhỉ?

Bao nhiêu năm rồi không trở lại chốn cũ. Chốn cũ cũng đổi thay rồi. Kh. Hương không biết có lúc nào nhìn mưa và chợt nhớ không gian cũ như mình hôm nay không nhỉ?

Ừ... mình đúng là hơi ướt, cũng vì hôm nay Hà nội mưa thu.

September 10, 2009

"Tớ không thích phải làm đàn ông..."

Hôm nay ngồi ở cơ quan mà cười cười không chịu nổi, phải viết kể thôi.

Bạn H.(C.) - 1 cậu bạn khá thân, ngồi bàn trên thời học chung 12B5 xưa, bỗng từ sau hôm họp lớp mấy ngày bạn gọi điện tới tấp - mà gọi toàn nói rõ dài là dài, thế nên thỉnh thoảng mới nghe, còn lại để máy nhỡ, cho bạn đỡ tốn tiền ;-)

Sáng nay bạn lại gọi, máy lại 'nhỡ'. Chiều gọi lại nữa, thôi thì nghe để thỏa thuận cho rõ. Thế là nghe. "Chào, ừ tớ đây".

Bạn bảo: hôm qua tớ đi ăn với đối tác, say cậu bỏ qua.
Trả lời: tớ rất ghét nghe điện thoại say.

Bạn nói chuyện huyên thuyên một hồi, đến lượt mình, bảo: Bạn bè tớ nói chân thành, tối sau 9h30 tớ đi ngủ, cậu đừng gọi sau giờ đó. thứ nữa là giờ làm việc, tớ không nói chuyện dài đâu (sự thật thì cũng có những ngày rảnh ngồi đọc báo, dũa móng tay, nhưng thôi, cứ nói cho có vẻ nghiêm túc, hihi) - hai thằng đồng nghiệp chung phòng Tấn, Trung nghe thấy câu này khoái chí lắm, nháy mắt cười hix hix :)

Bạn tiếp tục bảo tớ vốn thích tính cậu từ xưa, nhưng không phải thích đàn ông đàn bà. Tự nhiên dạo này lại thích. Cậu xinh thật, hôm họp lớp cậu rất xinh/ nói thật ngày xưa cậu không xinh đâu (choáng 1).
Cãi: - Làm gì có chuyện, chẳng có ai già đi mà lại đẹp hơn cả
- Thì tớ mới nói, là vì bây giờ cậu mới dậy thì. (haha). Này tớ tuyên bố tớ sẽ tán cậu đấy.
- Thôi đi, tớ sẽ phản đối. Vớ vẩn. Tán tỉnh gì, cậu mà nói kiểu này tớ sẽ ko nghe đt của cậu nữa.

H. diễn giải:
- Tớ nghĩ là tớ với cậu chia sẻ được, cho đỡ 1 mình thôi. Cậu khá là 'đàn ông'. Còn tớ thì có tính 'đàn bà', cậu sẽ bù trừ cho tớ ...abcd ... (choáng 2)
- Hahaha, thôi, nhưng mà tớ không thích phải làm đàn ông đâu, tớ phải đi làm việc đây. bb cậu.

Ôi đau khổ quá. Hôm nọ offline LHS, Bí và Lân mới chỉ "chúng tớ không thích được khen thông minh" thôi, xem ra còn hạnh phúc hơn mình nhiều. Mình "tớ không thích phải làm đàn ông", tội nghiệp biết bao !

Nghĩ lại, ai cũng nói từ góc của mình. Theo bạn H. nhìn thấy, xưa nay, mình có lẽ 'đàn ông' thật !

September 09, 2009

Cháu Thắng...

Cách đây khoảng chục ngày, bỗng nhận được một tin nhắn từ một số máy lạ, tự giới thiệu cháu là con của một LHS. “Nhận thấy hoàn cảnh của Gienhia, cháu muốn có chút ít đóng góp cùng các cô chú…có được không ạ?”. Hơi bối rối. Trả lời thế nào đây? Dù đã không ít lần ‘được’ mấy chị cùng cơ quan ‘tin cậy’ nhờ làm trung gian nói chuyện với con, khá tự tin vào kinh nghiệm ‘làm bạn với các cháu’, nhưng lần này cũng phải mất vài phút mới sắp xếp được câu trả lời đúng ý muốn nói: “Ồ, cô chào cháu, thật là tuyệt. Tin nhắn này của cháu khiến cô rất vui và cảm động nữa. Về chuyện đóng góp giúp Gienhia, hôm nào cô cháu mình gặp bàn cụ thể, được không cháu”. Một kế hoãn binh.

"Cháu cũng vui khi được đóng góp, cháu biết cô bận rộn, khi nào cô có thời gian cháu sẽ tới" – "cô bận rộn nhưng cô sẽ có thời gian chứ, hôm nào cháu rảnh, cháu cứ gọi nhé, cô sẽ xem lịch rồi hẹn cháu".

Sẽ nói thế nào với cậu bé trong cuộc gặp? Rằng mọi sự đóng góp, mọi tấm lòng nhân hậu đều rất đáng quý và trân trọng, nhưng … ở đây có những cái ‘nhưng’ mà ai ở vị trí cô khi nhận được lời đề nghị của cháu cũng sẽ nghĩ đến – chỉ không biết làm sao diễn giải cho tốt nhất !

Bận rộn, bẵng đi chưa hẹn lại. Sáng nay chuẩn bị đi làm, máy báo tin nhắn "Cô ơi hôm nay cô có chút thời gian rảnh nào không ạ?". Chiều đi làm về, hẹn gặp cậu ở một quán cà phê bên đường Hai Bà Trưng. Mình đến trước, ngồi nhâm nhi từng ngụm sinh tố lạnh, vừa sắp xếp những điều muốn nói. Buồn cười thật. Hình như rất ít những cuộc gặp mà mình loay hoay chuẩn bị kỹ trước như thế này.

Ngồi trước mặt mình là một cậu bé 19 tuổi, sinh viên năm 1 Bách khoa, cái nhìn thẳng, hiền, nhưng chắc chắn sau cặp kính trắng. Thiện cảm.

Mình bắt đầu bằng chuyện Gienhia đã quay lại Nga và trở lại cuộc sống vừa đi làm, vừa đi học tại chức. Rồi nói: - Cô hiểu cháu thông cảm với Gienhia, cô trân trọng điều đó. Cô muốn nói là mọi sự đóng góp giúp đỡ Gienhia đều đáng quý, nhưng cô muốn gặp cháu trước để nói với cháu vài điều...
- Vâng ạ
- Thế... cháu đã bàn với bố mẹ cháu về việc này chưa?
-...
- ... cô hiểu cháu đã lớn, cháu có thể tự quyết định...
- Vâng, cháu tự quyết định
- Ừ... nhưng thế này, đây là quỹ của LHS giúp đỡ Gienhia, các cô chú sẽ cố gắng làm sao để quỹ giúp được bạn ấy hiệu quả nhất, vì thế sẽ luôn cần sự công khai và bàn bạc. Cô là người giữ quỹ, cô có trách nhiệm phải công khai sự đóng góp, chi tiêu... Thêm nữa, cô là bạn của bố mẹ cháu, cô muốn hỏi, cháu có đồng ý cho cô để bố mẹ cháu biết về việc cháu góp quỹ này, hay cô có thể chỉ ghi “một con của LHS” nếu cháu muốn?

- Vâng được, không sao ạ... cháu nghĩ việc này mẹ cháu sẽ ủng hộ cháu.

Cậu bé lấy ví, rút ra tờ 500.000, ngập ngừng đưa bằng 2 tay...
- Cô cho cháu góp...
- Cháu góp ...??
- Dạ, 500 ngàn đồng ạ.
- 500.000 là một số tiền lớn đấy cháu ạ. Ý cô là ... cháu còn đang đi học...
- Vâng, nhưng cháu có đi làm thêm. Đây là tiền cháu làm được, đợt rồi cháu được cũng khá...
- ...
Nhận. Và chỉ biết hứa trong danh sách emails thông tin về Quỹ, cô sẽ thêm đ/c của cháu. Hai cô cháu nói chuyện thêm vài phút về việc học, về chuyện vừa học vừa làm... rồi đi về. Thế là, bao nhiêu điều mình sắp xếp định nói, rằng trước mắt chỉ muốn ghi nhận tấm lòng và sự cảm thông, rằng cháu còn rất nhiều việc phải lo cho mình trước mắt, rằng làm việc thiện là đáng quý nhưng phải biết chia sẻ đồng tiền làm ra cho những việc cần thiết và sử dụng thật hiệu quả...v..v.. tất cả, trước cậu bé này, bỗng trở thành thừa và biến đi đâu hết đến mình thành lóng ngóng...

Cuộc sống, quả vẫn luôn có những điều lung linh, đẹp đến nao lòng.

September 04, 2009

Câu chuyện về Zenhia

Con là Gienhia, tìm bố...

(LĐ) - 22 năm trước. Leningrad. Thành phố của những đêm trắng. Chàng sinh viên người Việt 22 tuổi yêu cô gái Nga 17 tuổi. Một mầm sống thành hình. Nhưng cuộc đời không lãng mạn như những đêm trắng.

Người mẹ trẻ, không thể nuôi nổi con mình, phải đưa con vào trại trẻ mồ côi. Anh sinh viên phải về nước vì một vài lý do. Chưa bao giờ Gienhia được hưởng tình yêu thương của bố mẹ. Rồi một ngày, Gienhia quyết định đi tìm nguồn gốc của mình. Rất tình cờ, Hội Lưu học sinh (LHS) Việt Nam tại Liên Xô khoá 1982 - 1983 biết được câu chuyện của cậu. Những kết nối tất bật, sẻ chia. Và câu chuyện kết thúc có hậu.

Đứa trẻ mang họ mẹ

Tôi là V.Evghenhi A. (tên thân mật là Gienhia) sống tại TP. Saint-Petersburg, tìm bố tôi là N.M.T... Từ năm 1983 đến 1986, bố tôi học tập tại Leningrad. Tại Leningrad, bố tôi và mẹ tôi là Valuk L.A. đã quen nhau, họ yêu nhau và cũng từ tình yêu đó, ngày 17.7.1986, tôi được sinh ra...

Nhưng vì hoàn cảnh lúc bấy giờ, mẹ tôi và bà ngoại tôi là Valuk V.P. đã quyết định từ bỏ tôi, ngày 29.7.1986, họ đưa tôi vào trại trẻ mồ côi với hy vọng ai đó sẽ nhận tôi làm con nuôi. Cha tôi không được hỏi ý kiến về việc đó. Ông tôi và cha tôi lại mong muốn giải quyết theo một cách khác. Nhưng mọi mong muốn của cha tôi và ông tôi không nhận được sự ủng hộ của luật pháp lúc bấy giờ. Khoảng tháng 8.1986, mẹ tôi là Valuk L.A. đã về nước CH Belarus.... Ngày 20.10 năm đó, bố tôi rời Liên Xô bay đi Havana. Theo nguồn tin không chính thức, trong thời gian một năm sau khi chia tay, bố mẹ tôi vẫn thư từ cho nhau...".

Đây là câu chuyện của Gienhia được chính lời cậu kể, trong bức thư gửi tới Đại sứ quán Việt Nam ở Nga ngày 21.12.2008.

Gienhia ra đời mang họ mẹ. Nhưng không còn ký ức nào về mẹ ngoài cái họ ấy. 18 năm sống trong môi trường khắc nghiệt ở trại trẻ mồ côi, Gienhia còn may mắn được vợ chồng người bảo mẫu yêu quý.

Năm 18 tuổi, cậu rời khỏi trại, được nhà nước cấp cho một phòng trong căn hộ chung 2 phòng cho 2 người; từ đó, cậu sống một mình. Gienhia biết mình khác mọi người, nhưng không biết tại sao, không biết cậu một nửa là người Việt. Cho đến khi cậu tìm được bà ngoại và mẹ mình, cậu mới biết mình khác mọi người thế nào. Nhưng ngay cả khi đó, Gienhia một lần nữa bị chối từ:

"Năm 2004, nhờ sự giúp đỡ của những người bạn cũ, tôi đã tìm được bà ngoại tôi. Bà tôi đã gửi cho tôi tấm ảnh chụp bố mẹ tôi và từ đó quan hệ giữa tôi và bà cũng chấm dứt.

Đến năm 2006, nhờ sự giúp đỡ của công an, tôi đã tìm được mẹ tôi, nhưng vì hoàn cảnh cá nhân, mẹ tôi đã có gia đình nên đã từ chối mối quan hệ với tôi".

Gienhia bảo, lúc đó, cậu thấy buồn và thấy hình như cuộc sống bất công với mình quá. Nhưng Gienhia vẫn tự mình cố gắng để trưởng thành:

"Tôi đã có nghề nghiệp, đã tốt nghiệp phổ thông trung học. Tôi tiếp tục học khoa tại chức Viện Công nghệ, Mô hình và Điều khiển thuộc Trường Tổng hợp Công nghệ và Thiết kế Saint-Petersburg. Năm 2009, tôi bảo vệ tốt nghiệp. Hiện tôi sống tự lập, học tập và làm quản đốc phân xưởng, quản lý trên 30 người. Tôi chưa lập gia đình vì còn cần phải học xong".

Từ những thông tin cùng bức ảnh của mẹ và bà ngoại, Gienhia tiếp tục tìm bố. Thật kỳ lạ, cậu đã nghĩ rằng, cậu tìm bố mẹ để được giúp đỡ bố mẹ, chứ không phải để bố mẹ giúp đỡ cậu. Một thanh niên chưa bao giờ được hưởng tình yêu từ bố mẹ, đã nghĩ như thế, chắc chắn là một chàng trai tốt:

"Năm 2007 trong hồ sơ lưu trữ của trường, chúng tôi đã tìm thấy hồ sơ của bố tôi... Theo luật pháp Liên bang Nga, tôi có quyền quan hệ với những người sinh ra tôi và chúng tôi sẽ tự giải quyết mối quan hệ đó...

Hơn nữa, tôi không cần cha tôi về mặt vật chất và tôi luôn coi cha tôi không hề có lỗi với tôi. Điều quan trọng là tạo nên tình người, trong đó sẽ là tình yêu, sự tôn trọng và quan tâm lẫn nhau...".

Kết nối

Nhưng câu chuyện hoàn chỉnh này có được là sau đó, khi các thành viên của Hội Lưu học sinh biết chuyện và vào cuộc. Bắt đầu hoàn toàn tình cờ. Có ai đó đã vào trang web của chương trình tìm người thân trên kênh 1 Truyền hình Nga có tên: "Đợi anh về" và đọc được mẩu tin tìm bố của Gienhia. Tin nhắn được chuyển tiếp và đưa lên trang web lhsvn.com.vn ngày 21.12.2008.

Hồi âm ngay là những tín hiệu thông cảm, sẻ chia: "Tội nghiệp cho Gienhia quá. Có rất nhiều hoàn cảnh éo le tương tự thế... Tìm bố Gienhia theo bạn bè cũng khoá mình nghĩ chắc không khó lắm. Dù không tìm được cha cho Gienhia, nhưng giá như Gienhia may mắn có dịp được đặt chân tới Việt Nam nhỉ. Anh sẽ thấy đất nước mà mình mang nửa dòng máu là đất nước đáng yêu mến với những con người hồn hậu. Anh sẽ thấy cuộc đời mình không nghiệt ngã thế...".

Các thành viên lhsvn đã học cùng hoặc trên dưới một - hai khoá với bố Gienhia ở Trường Ngoại ngữ Thanh Xuân năm 1982 - 1983, dù sau đó sang Liên Xô mỗi người học một nơi. Câu chuyện của Gienhia làm hình thành ngay một mạng lưới kiếm tìm sôi nổi, bận rộn. Những kết nối từ Hà Nội vào TPHCM, xuống Hải Phòng, sang Mátxcơva tới Saint-Petersburg.

Vài manh mối dần hiện ra. Có những thông tin được đưa lên mạng để đọc chung, có những điều chỉ các anh chị LHS trao đổi riêng để giữ câu chuyện chỉ cho Gienhia và gia đình bố cậu ở Việt Nam. Một vài chi tiết từ bức thư của Gienhia có sự nhầm lẫn, khiến việc tìm kiếm đôi lúc bối rối, chẳng hạn năm 1986, bố Gienhia đã không sang Cuba mà về Việt Nam, trong hồ sơ của trường ghi nhầm chuyến bay Hà Nội thành chuyến bay Havana.

Nhưng chỉ chưa đầy 3 hôm sau, ngày 23.12.2008, các thành viên LHS Việt Nam thông báo đã tìm thấy gia đình bố Gienhia, họ đã chuyển từ quê Hải Phòng vào sống trong TPHCM. Mọi việc diễn ra dồn dập. Một nhóm LHS ở TPHCM đến thăm gia đình bố Gienhia. Thành viên LHS ở Leningrad trực tiếp tìm gặp cậu. Tất cả chỉ trong một tuần. Gienhia đã trở thành người mới của gia đình LHS mà ai cũng quan tâm.

Qua các LHS, Gienhia và ông nội đã liên lạc được với nhau và đều mong sớm gặp mặt. Chính các anh chị LHS đã sắp xếp kế hoạch và giúp đỡ tiền bạc để Gienhia được đi học tiếng Việt và tiếp đó là kế hoạch về thăm ông bà nội và bố. Tin tức về Gienhia được cập nhật thường xuyên trên trang web LHS:

"Gienhia có vẻ ngoan ngoãn và thông minh, chăm chú nghe chuyện, rất muốn tìm gặp xem những người ruột thịt như thế nào. Hiện giờ lương của cậu ta là 18 nghìn ruble (khoảng hơn 600USD), thuộc loại hơi thấp ở Nga bây giờ...".

"Mùng 1 Tết, JK đến tụ tập với bạn bè ở Len (viết tắt của Leningrad) dịp Tết Việt, đã rủ theo Gienhia đi cùng cho cậu biết Tết người Việt".

"Dạo trước, Gienhia chắc mải làm nên ít đi học, thành tích sụt giảm. Hôm nay nói chuyện với cô giáo, cô bảo Gienhia nói bập bẹ được rồi. Đặc biệt là phát âm như người Việt. Chỉ tội cu cậu chắc ít thời gian và không có thực tế nên chậm nhớ từ. Gienhia đang viết bài tốt nghiệp" (15.5.2009).

"Hiện nay, Gienhia có nguyện vọng theo học một trường đại học nào đó, khoa quản lý kinh tế, hệ hàm thụ. Khó khăn ở chỗ lãnh đạo cậu ta không còn nhiệt tình lắm với việc thỉnh thoảng cậu ta xin nghỉ vài ngày đi thi. Vì vậy, ngoài việc tìm trường thích hợp, cậu còn phải tìm việc khác" (6.7.2009).

Những dòng tin ngắn ngủi, nhưng đều được mọi người mong chờ. Trước khi gặp bố ở Việt Nam, Gienhia cũng đã kịp có bố nuôi, mẹ nuôi người Việt là các cô chú LHS - bạn bố. Gienhia là người may mắn, có những cậu bé, cô bé Nga tìm bố ở Việt Nam đã bị chính người bố quay mặt đi. Và một ngày tháng tám, Gienhia sang Việt Nam gặp bố và ông bà nội, vé máy bay do Hội LHS mua. Chờ đón cậu còn là một suất học bổng đại học do Hội LHS 82 - 83 dành tặng.

Thanh Bình

Gienhia bước ra khỏi sân bay Tân Sơn Nhất một ngày cuối tháng 8.2009. Một thanh niên cao, gầy, gương mặt hiền lành, lặng lẽ. Các LHS ra sân bay đón cậu, cùng với người bác rể. Bố Gienhia, từ 20 năm nay, sức khoẻ không tốt. Ông bà nội cậu thì đã già. Sau này có ai đó nhận xét, nhìn Gienhia thấy vừa trẻ hơn rất nhiều so với tuổi 23, lại có lúc già hơn hẳn tuổi. Cuộc đời, cho đến lúc trước đó, hẳn đã không dễ dàng với Gienhia. Cho đến giờ, cách phát âm, dùng từ của Gienhia có gì đó rất đặc biệt, phải chăng là do nhiều năm sống trong môi trường dữ dội ở trại trẻ?

Buổi gặp đầu tiên. Ngôi nhà của gia đình bố Gienhia ở ngoại ô TPHCM, rất thoáng và khang trang. Gienhia lễ phép chào ông bà nội. Hai bố con... bắt tay nhau. Cuộc gặp không có nước mắt, không ồn ào, không làm mọi người chứng kiến phải nhói tim như có thể tưởng tượng ra. Giữa họ là 23 năm xa cách, phút đầu gặp lại có thể không quen được ngay. Nhưng kể cả những người lạ cũng có thể nhận ra rằng Gienhia giống bố. Những nét không lẫn đi đâu được. Ông nội Gienhia cũng bảo: Thằng bé đã có nhiều tóc bạc rồi, giống bố nó hồi trẻ. Tóc bạc ấy đã thành biệt danh của bố Gienhia thời sinh viên.

Gia đình không ai nói được tiếng Nga. Chỉ có người bố, nhưng đã quá lâu rồi, nhất là trong điều kiện sức khoẻ hiện nay... Gienhia thì cả tiếng Việt lẫn tiếng Anh đều mới chỉ bập bẹ. Cậu mang theo quyển từ điển Nga - Việt trong hành lý nhỏ bé của mình.

Rồi mọi người đều mừng rỡ khi thấy bố Gienhia hiểu được những câu hỏi của con trai mình và trả lời bằng tiếng Việt. Tiếng Nga tưởng như đã bị chôn vùi lâu lắm đâu đó trong ký ức anh, dần dần sống dậy. Ai cũng hy vọng, Gienhia sẽ giúp sức khoẻ của bố tốt hơn.

"Cháu không trách bố cháu đâu. Nhưng cháu rất muốn biết sau đó tại sao bố cháu và ông bà không đi tìm cháu?" - Gienhia hỏi ông nội. Người ông, nay đã ngoài 80, trả lời: "Khoảng 2 năm sau khi bố cháu về nước, bố mẹ cháu vẫn thư từ cho nhau. Bố cháu vài lần muốn sang tìm lại hai mẹ con, nhưng lúc ấy điều kiện không cho phép".

Ngôn ngữ không phải là rào cản. Buổi chiều đầu tiên về nhà, Gienhia ngủ được một chút. Rồi hai bố con nói chuyện nhiều hơn. Bố đã nhớ ra tiếng Nga để trả lời con trai mình. Giữa chiều, 3 -4 giờ, là thời điểm trong ngày sức khoẻ của bố tệ nhất và anh thường phải uống thuốc ngủ. Nhưng hôm đó quy luật tệ hại kia đã không lặp lại. Chắc chắn phép màu chính là tình yêu thương.

"Thanh Bình, tên con sẽ là Thanh Bình" - bố nói với cậu con trai "mới". Người bố khi về nước đã có gia đình, hai con anh sống với mẹ ở Hải Phòng. Cả nhà đều tiếc vì cậu con trai vào thăm bố suốt 2 tuần mới trở về Hải Phòng trước khi Gienhia sang có vài ngày, nếu không, anh em đã được gặp nhau.

Bình, giờ phải gọi như thế, được Hội LHS đón ra Hà Nội, được bạn thân của bố năm xưa đưa về Hải Phòng thăm quê, thăm nhà cũ của ông bà nội trước khi quay lại TPHCM để về Nga.

10 ngày rất nhanh, Bình đã rất bận rộn. Hành trang của Bình, lúc đến sân bay, lần đầu tiên đặt chân về quê bố, chỉ là một túi máy ảnh khoác vai và một túi du lịch bé xíu, nhẹ tênh, chắc chỉ đủ vài bộ quần áo và có thể là những dấu hỏi nữa. Thì ngày quay về, chắc vali của Bình quá cân, rất nhiều quà của các cô chú LHS, của gia đình, rất nhiều tình yêu thương và sự ấm áp mà Bình nói lâu lắm cậu không được hưởng.

Bình sẽ học đại học ở Nga rồi sẽ tính tiếp, bà nội đã nói, tuỳ cháu, cháu thích ở Nga cũng được, hay là về đây cho gần với gia đình. Bình đã có một gia đình. Những ngày tháng sắp tới sẽ không còn là sự cô độc. Sẽ như tên cậu, bố đã đặt, là Thanh Bình.

(Mỹ Hằng)

*** Bài liên quan: "ĐÓN GIENHIA RA HÀ NỘI"

August 24, 2009

Đón Gienhia ra Hà Nội

24/08/2009

Mình vừa đi một chuyến đi không có lịch định trước: không phải công tác, không phải đi chơi, chỉ là tự đi. Chuyến đi mà lịch ngày mai thì tối nay mới có thể dự tính.

Chuyến đi rất nhiều cảm xúc. Cả chuyến đi đến đâu cũng có người góp sức, góp thời gian, đưa, đón..., tự nguyện, không trách nhiệm, đơn giản là tình người. Ấm áp.
-----------------------------------------------

Thứ 6, 21/08.
Bay chuyến sớm 7h vào SGN. Đã đặt taxi rồi nhưng MC3 gọi "để anh đưa em lên sân bay". Hơi ngại, nhưng thôi, là vì đi Việc Gienhia mà.

Lấy vé Jetstar cho rẻ và như biết trước, delay. Thì ra nhà nội Gienhia ở rất xa, SGN đường lúc nào cũng như đông đúc. Tội nghiệp anh Quý - anh trai mình, con trai ốm mà không chịu để mình tự đi, vừa chở vừa hỏi đường, mất hơn 1h trên đường 2 anh em mới đến được nhà ông bà nội + bố Gienhia. Nói chuyện với ông bà và anh Tuấn - bố Gienhia một lúc rồi Quý về, mình ở lại. Bà nội đúng là tấm lòng người phụ nữ. Mình 'đọc' được ở bà tình yêu thương ruột thịt. Nói chuyện với ông bà nội và anh Tuấn, xin phép cho 'đem' Gienhia Hà Nội gặp LHS phía Bắc. Cũng xin đón Gienhia chiều đi luôn, nghỉ ở SGN mai đi, vì nhà nội xa quá đón đưa bất tiện.

Chiều Phương cho xe đón, xe chở Gienhia ra nhà hàng JudyBeer trên Hoàng Văn Thụ, Phú Nhuận trước, mình đi tìm đặt một KS nhỏ ngay sau chợ Bến Thành - ở đó đưa Gienhia đi dạo phố cho dễ. Cậu bảo mấy hôm chỉ ở nhà - bố mệt, không ai biết tiếng Nga nên đâu có đi đâu được. Lại nhờ anh Quý chạy lo vé cho 2 cô cháu mai ra HAN. Kế hoạch đến đâu mới biết được đến đó nên cập rập là vậy.

LHS TP. HCM đến JudyBeer tụ tập gặp Gienhia. Cậu rất vui vẻ chào, nói chuyện với mọi người. Ngồi ngoài trời, đang ăn thì gặp mưa, tất cả cùng mang theo đồ ăn chuyển chỗ. Gienhia cũng được giao cho 2 đĩa thức ăn, cầm và chạy. :)

2 cô cháu bắt taxi về 1 KS nhỏ ngay TT. Chỉ cho cậu phòng của cậu. Cậu ngó qua, gật gật, bảo: хорошо (cũng được).

Thứ 7, 22/06
Sáng dậy sớm vì tiếng xe cộ, dù phòng ở tận trên tầng 4. Dậy xuống trệt nhờ Internet, nhưng KS nhỏ, ko có Internet. Qua bên cạnh vào dịch vụ, gửi ít tin nhắn ra LHSVN.

7h30 về gõ cửa đánh thức Gienhia. Không nhớ nổi "Ây, dậy đi" tiếng Nga là gì nữa. Quên hết rồi, nói chuyện với cậu bằng thứ tiếng trộn lẫn Nga - Anh - Việt mấy ngày hy vọng tiếng Nga sẽ 'trở về' :)

Đưa cậu đi vòng vòng mấy phố trung tâm. Đi một vòng, mua cho cậu cái bản đồ TP. HCM, chỉ trỏ xong, đi vòng nữa, thế là hết buổi sáng :)

Chiều Jetstar lại hành cho lần nữa. Chuyến bay trễ đến gần 3h. Quỳnh em trai mình và MEI - LHS ra ngồi cùng ở cà phê đối diện sân bay, ngại mọi người ngồi lâu, thế là làm check-in/ vào phòng chờ. Hai cô cháu ngồi lay lắt. Mình vốn chúa ghét chờ đợi, ngồi không nổi, chọn 3 cái ghế trống liền nhau nằm (giả vờ ngủ). Thằng bé kiên trì ngồi một mình gần đó trông đồ. :(

Hai Admins của LHS - MC3 và TuanDA - đón ở Nội Bài. Dọc đường về rất vui. MC hơi quên còn TuanDA thì tiếng Nga còn rất tốt. TuanDA hát Quốc ca Nga, cả lời cũ và lời mới. Gienhia lẩm nhẩm theo, cười rất tươi - nụ cười hiếm thấy trên khuôn mặt lúc nào cũng có nét buồn.

Ăn tối xong MC chở mình qua nhà, mình đã quá sức mệt sau 2 ngày kín mít. 2 anh tiếp tục đưa cậu đi vòng vòng Hà Nội, trễ mới để cậu về KS. Thế là chỉ còn ngủ thôi. Nếu không, lơ ngơ ngờ nghệch, tiếng không biết, đường xá không biết, cậu sẽ chẳng dám ra khỏi phòng và ko biết làm gì.

Chủ nhật, 23/08
Sáng, gọi MC "anh đang ở chỗ Gienhia đây rồi, chuẩn bị đi ăn sáng" - vậy qua cho em và Dim Mei đi với. - Ừ -

Đi ăn, qua Bờ Hồ. Hỏi Gienhia muốn mua gì? - cháu muốn mua ít quà lưu niệm cho Bác Victor và Maria. Cậu nói thêm: không cần cái gì lớn, nhỏ thôi, nhưng là quà lưu niệm. Hỏi: thế cháu có tiền trong túi không - dạ không - Ừ, không sao, Quỹ của nhóm bạn bố cũng đang có ý định mua quà cho ông bà Victor. Nào đi.

Cậu chọn một tranh thêu hồ Hoàn kiếm có tháp Rùa cho ông Victor và một cái khăn choàng lụa cho bà Maria. Cũng khá chính kiến: chỉ một số thứ khác cậu bảo "Cái này bên kia có, cháu thích cái gì mà nó đặc trưng ở Việt nam, và bên kia không có cơ". Đến lúc chỉ tranh thêu, và khăn thì đồng ý. Nhưng mầu thì chọn lựa: Cái khăn nhất định phải mầu xanh (vì 'bác Maria thích màu xanh').

Ghé NINO MAX gạ cậu mua vài cái áo pull + quần sọc kaki, vì thấy chỉ có 2 bộ quần áo thay qua thay lại. Nhất định 'không, cháu có rồi'. Trong kia bà nội cũng cho nữa. Hỏi mãi, bảo: cháu mua áo sơ mi. Ở cửa hàng áo, hai cô bán hàng hỏi: con chị ạ, nhìn như lai phải không ạ? Cười - Ừ, nhưng không phải con chị - Vậy, con của anh ạ? (chỉ MC) - lại cười - Cũng không nốt. Đành giải thích: Tụi mình là bạn học của bố nó.

Thế là đến trưa. Xe MC trục trặc. Trời nắng, cũng mệt rồi. Mình bảo MC cho mấy mẹ con cô cháu về nhà.

Trong đầu có ý nghĩ hơi 'ích kỷ' một chút: Về sẽ cho Gienhia chơi cờ vua với Dim Mei (chơi cờ không chung ngôn ngữ vẫn chơi được, đâu cần nói đâu :), mình sẽ trốn vào phòng ngủ một chút. Nhưng rồi nhớ ra phải mở d/c email và chỉ cậu cách dùng. Thế là ngồi, đăng ký đ/c trên mail.ru, rồi dạy cách mở thư, cách gửi, rồi thực tập. Gienhia có vẻ chịu khó muốn học. Cậu rút túi lấy ra mảnh giấy nhỏ và ghi vào đó "мой новый email адрес: valjuk.evgeni@mail..." (địa chỉ email mới của tôi: ...). Cậu sợ quên :)




16h30 chiều, chị Lân qua nhà cùng đưa Gienhia đến buổi gặp LHS Hà Nội ở nhà hàng Big One. Có xe bác Lân nên Dim Mei cũng được đi. Có gần như đầy đủ a9, LHS82-83, LHSVN, có thêm đại diện Nuocnga.net... Cậu bé cảm nhận được sự quan tâm của những bạn học của bố với mình. Nhìn cậu không gượng gạo mà vui vẻ, hạnh phúc.

Anh Tuấn Dương đến trễ. Gienhia cảm thấy tự tin và thoải mái hơn nữa khi gặp người bạn thân của bố mà cậu được giới thiệu trước và mong gặp. 8h30, Gienhia chào tạm biệt mọi người đi cùng anh Dương về Hải Phòng: "Увидимся" (Hẹn gặp lại). Mình nói với anh Dương: Anh đưa Gienhia đi nhé, công việc của em đến đây là xong. TuanDA bắt tay Gienhia: Gặp lại cháu vào thứ 3. Lana chữa lại: không, cháu sẽ đi từ Hải Phòng vào Sài Gòn luôn, không quay lại Hà Nội. TuanDA thốt lên "Боже мой"... - тoгдa пока, и cчастливого пyти (Ôi trời.. thế thì tạm biệt nhé, và chúc lên đường may mắn).

Ử, Боже мой... cảm thấy khó chào cậu bé. Hơi bùi ngùi. Nhưng hơn thế là cảm giác mừng cho Gienhia. Mọi việc tốt đẹp đến không còn có thể mong gì hơn. Chào. Chúc đi đường may mắn, con trai.

*** Bài liên quan: Về câu chuyện của Gienhia

August 19, 2009

Những rắc rối ngoài kia không là gì cả...

19/08/2009.
Hôm nay lên cơ quan bỗng nhiên gặp một chuyện cực kỳ vớ vẩn, dở hơi, đến nỗi mình tự nhiên khó chịu đến cảm thấy không tập trung được. Chiều về thôi không chạy xe, để xe lại cơ quan đi xe buýt. Biết là dở hơi phải bỏ ra khỏi đầu nhưng không thể. Không biết phải làm sao, không biết nói chuyện với ai nữa.

Về nhà. Mei khoe mẹ Mei được 2 điểm 10. U ra, Mei giỏi quá.
Đến Dim kể "mẹ ơi Dim được điểm 9 giờ văn. Trong giờ cô gọi con đọc một đoạn văn, đọc xong cô giáo hỏi trong đoạn văn trên con thấy câu văn nào hay nhất? - Dim nói câu 'trong đời con sẽ trải qua những ngày buồn thảm, nhưng buồn thảm nhất là ngày con mất mẹ', cô giáo bảo Dim giải thích, Dim không giải thích được mà bỗng nhiên khóc, các bạn vỗ tay, còn Dim cứ đứng Dim khóc".

Nghe con kể xong, trái tim tự nhiên mềm lại. ừ - tất cả những gì rắc rối ngoài kia không là gì cả, hoặc chỉ là rất nhỏ. Mình hãy đừng để mệt mỏi vì những điều ấy.

August 16, 2009

Thái Nguyên/ Họp lớp 25 năm - 12B5.

Chủ nhật 16/08: Họp lớp 12B5
Ngoài sức tưởng tượng. Hơn 40 người có mặt. Thế mà dự trù lên dự trù xuống, ban liên lạc cũng chỉ có thể đoán được con số ngoài 30. Thành công. Vô cùng vui.




Mình là đứa đi xa suốt, mấy năm nay mới gọi là về gần. Rất nhiều bạn 25 năm mình mới gặp, phải nghĩ một chút mới gọi được tên. Một vài 'tên' thay đổi quá nhiều, mình phải nhờ con bạn thân 'gián điệp', nhắc nhỏ tên gì, trước ngồi bàn chỗ nào ... rồi cố nhớ. Thằng X.H ngồi ngay bàn trên, xưa cùng hội 'còi' nghịch ngợm, đến sau mình một chút, câu đầu tiên nó nói khi bắt tay mình: Không đi học nữa nhỉ để tớ cóp bài của cậu. Chúng nó bảo đây là lần đầu tiên kéo được X.H đi họp lớp. Học xong nó thi trượt, rồi mắc nghiện nặng, vật vờ mãi, bệnh nặng tưởng chết, giờ nó cai được rồi, trở về, nhưng vì di chứng nên chậm chậm như ông già. Nó bảo: L.O. cao lên nhiều nhỉ, giờ có khi cao hơn tớ - Đứng thử coi. Bao nhiêu người ngắm hộ xem ai cao hơn nhé. Chụp một kiểu ảnh với X.H. Bảo: này, tớ cố tình khụyu chân một chút rồi đấy nhé.

Cuối buổi, X.H ngồi giữa đám bạn bè, gật gù: lâu lắm rồi mới có ngày vui như thế này.

Mình phải chia tay sớm, nói với chúng nó lý do phải về với ông bà, thế là xe đưa cả bọn ghé nhà ông bà chơi. Ba mẹ ra tay bắt mặt mừng - cố nhận ra từng đứa. Mấy tên Hải, N.Thủy + P.Hùng kêu a. Thái lái xe chở vòng đi đâu không biết, đến lúc quay lại Hải cầm bó hoa - chúc mừng cô chú. Ba Mẹ cảm động vô cùng. Cả lớp chào về. Mình nghe mẹ bảo với mấy đứa đang bắt tay chào: "Bây giờ không đứa nào đói nữa rồi (ý mẹ nói không phải quá lo cơm áo gạo tiền), các cháu giữ gìn quây quần được với nhau như thế này, tốt quá."

Các bạn đi tiếp, mình ngồi chơi với Ba Mẹ rồi cùng Mei về HN. Suốt dọc đường về đến Hà nội chút lại có tin nhắn của bạn bè 12B5: "2 mẹ con về đến HN chưa? trên này lại đi hát Karaoke, quá vui O. ạ". "khi nào O. về TN gọi nhé". "anh nhớ em". "Hôm nay vui quá, mình thấy trẻ lại như trẻ con ấy, la hét thoải mái, mai lại đến cơ quan đi làm như một bà già, ngủ ngon nhé"...

August 13, 2009

Công tác Đà Nẵng

09-13/08/2009
Đi công tác Đà Nẵng 4 ngày, vừa về đến nhà được đúng 1h.

Hình như vì không có Internet nên thấy chuyến đi dài và lâu.

Hừ! Vào Đà Nẵng đúng là toàn trầm trồ. Đà Nẵng phát triển nhanh và có quy củ, đẹp quá. Quá đẹp. Nhìn kìa, có khác gì châu Âu đâu. Buổi tối đi dọc bờ sông Hàn, những cây cầu mới xây lung linh màu sắc, đầy nghệ thuật, ôi đẹp thật.

Chỉ có một điểm bị nhăn, ấy là KS Mỹ Khê trông ra bãi biển, nhìn từ ngoài thì rất long lanh, thế mà không có internet. Laptop mang đi để 'chống buồn' buổi tối - phá sản. Mãi đến ngày thứ hai mới nghĩ ra xuống Lễ tân xin muợn nhờ internet - mà cũng thỉnh thoảng lắm mới xin 'mượn' được - "chỉ mấy phút thôi chị nhé".

Thế là cát mịn mềm chân, biển trong vắt và mặn đắng miền Trung, cơm Ba cá Bống, cà phê Phố Xưa... đúng ra sẽ làm đầy NK mỗi ngày, nhưng đành để trôi qua. Lại còn cảm giác mỗi khi xuống biển lại nhìn ra mấy cột Radar trên đỉnh núi Sơn Trà và chợt ý nghĩ "À, Sơn Trà cách đây 2 tuần của LHS đấy", rồi Bà Nà mỗi bước lại nhắc đến "Một đêm ở Bà Nà" của QuanMGIMO đọc từ hôm xưa nữa chứ !

À, rồi, mình sẽ vào bài Bà Nà gửi mấy cái hình comment để anh QuanMGIMO biết Bà Nà khác thế nào. Nhưng bây giờ tắm và ngủ một chút đã. Đi dài về tự nhiên buồn ngủ quá. Đúng là 'East or West, home is best' - đi đông đi tây chẳng đâu bằng ở nhà. Về đến nhà thích thật.



August 05, 2009

Giấc mơ lên các vì sao

05 August, 2009
Qua cơn mưa trời lại sáng. Cái này nghĩa đen thật đúng cho ngày hôm qua. Thời tiết hôm qua khó chịu khủng khiếp, oi, nóng, đặc quánh đến khó thở và rối tinh cả đầu óc. Giữa đêm mưa sầm sập như vỡ toang cả bầu trời, để sáng nay trời quang mây tạnh, trong trẻo, dễ chịu nhẹ nhõm cả người. Dậy, trong đầu vẫn câu chuyện hôm qua của con:

Giấc mơ lên các vì sao:
8h tối qua nóng nực không chịu nổi, rủ Mei lên xe đi vòng vòng. Ra phố mà vẫn nóng. Ngồi sau con cứ líu lo, thích nói chuyện. "Con thích đi lên các vì sao như sao Hỏa ấy. Không phải là astronaut đâu mà là con chỉ thích lên xem nó thế nào thôi" (đoán chắc Mei vừa có buổi học tiếng Anh về du hành Vũ Trụ).

Mẹ hơi mệt cái đầu cứ lung bung, nhưng bỗng nhiên nhớ được ý thức rằng không nên bỏ lỡ những cơ hội "nói chuyện" thế này, thế là cố gắng tập trung 'theo' câu chuyện.
- Ừ, sau này con cũng có thể đi du lịch lên vũ trụ. Nhưng muốn thế cần có 2 điều kiện: 1 là phải thật khỏe, 2 là phải có nhiều tiền vì vé rất đắt. Con cố gắng học thật tốt thì sau này sẽ có công việc tốt, mới có nhiều tiền con ạ.
- Thế con thấy mẹ cũng học giỏi, công việc của mẹ cũng tốt mà.
- Ừ, nhưng mẹ mới chỉ đủ tiền mua vé cho nhà mình đi Sầm Sơn, đi du lịch ở trong VN, hoặc dạo mẹ đi Úc mẹ cho con qua Úc, thế là nhiều lắm rồi.
- Vậy thì con sẽ cố gắng, sau này con sẽ đi làm, mỗi ngày con tiết kiệm 100 (một trăm) thôi, đến lúc đủ con sẽ mua vé cho cả mẹ nữa.
Mei dễ thương quá. Mei chưa có khái niệm so sánh vé lên vũ trụ bằng bao nhiêu triệu lần của 100 đồng VN. Thế mới là trong veo.