Ai rồi cũng gặp những thời điểm stress. Chỉ là ít hay nhiều.
Hôm rồi mình nhận được email từ một bạn đọc Lana's Blog. Bạn nói rằng bạn đọc nhóm Bloggers khá thường xuyên đến cảm giác như đã quen mọi người, chỉ là bạn lặng lẽ đọc không comment. Không thể không thú nhận có một chút ngạc nhiên thú vị và một chút bối rối. Bối rối cảm giác đang nói chuyện với một người mình còn 'lạ' trong khi 'đối tác' đã biết (về) mình ít nhiều (dù, phải nói, email của bạn rất thật và rất dễ gần).
Có một câu trong email làm mình dừng lại 'thích cách Lana balance cuộc sống'. Chắc mình cần nói rằng mình bẩm sinh không có năng khiếu điều này. Mình hành động theo tâm trạng và tùy hứng rất nhiều.
Có lẽ đơn giản là do trải nghiệm.
Chắc cũng cần nói thêm là mình kém chịu căng thẳng, kém chịu đựng sự rắc rối, kém chịu sức ép thần kinh kéo dài. Mình dễ rơi vào trạng thái bất ổn, rất bất ổn khi căng thẳng dồn nén 'tới hạn'. Vì vậy mình luôn cần phải thoát ra khỏi trạng thái ấy, hoặc ít nhất cũng cần biết rõ mốc thời gian mà mình sẽ thoát ra, luôn phải vậy.
Thế, khi stress mình làm gì?
Sợ nhất là khi out of control (mất kiểm soát), còn khi trong vòng kiểm soát thì không quá khó. Đầu tiên mình sẽ tự nhủ: Mình bị stress rồi. Không được không được. Sẽ chỉ quan trọng nhất là sức khỏe của mình và những người thân yêu. Ngoài ra, cái gì cũng xếp sau. Nên mackeno đi. Đơn giản đi. Bỏ qua đi.
Đồng ý là tự nhủ thôi chưa đủ, nhưng ý thức tích cực đã là thắng 1/2 rồi bạn đồng ý không? Sau đó mình sẽ nghĩ cách giúp 'cái bản thân' thoát được stress: Thường là mình chỉ muốn ù lì ra, thu lại, nhưng sẽ lấy ý thức tích cực để đẩy mình làm cái gì đó, cái gì cũng được:
- Đi bơi;
- Tới một ngôi chùa vắng;
- Gọi cho một người bạn thân có thể ngồi với mình, chỉ ngồi thôi đừng hỏi gì;
- Về ngôi nhà tuổi thơ (về nhà 'đẻ');
- Xách ba lô đi đâu đó kiểu 'mộng du' (một lần như thế mình trèo lên một chuyến xe đò ra biển, ngồi ngắm biển và gió, biển vắng, cầm cuốn sách nhưng chữ trôi chẳng vô đầu, kệ. Thấy cũng nhẹ đi nhiều);
- ...
Còn khi cái tâm trạng đã hoàn toàn ngoài tầm kiểm soát, out of control? không thể tự nói gì với bản thân? Oài, khi đó thì chịu. Chính mình cũng chịu. Mình ít nhất một lần rơi vào trạng thái đó. Mình chỉ muốn chui vào một góc thật tối, thật vắng, đừng có ai tới, đừng ai nói gì. Một câu nói nào dù dịu dàng đến mấy của người thân yêu cũng trở nên quá ồn ào với mình. Sợ tất cả mọi người, tất cả mọi âm thanh.
Lúc ấy có lẽ mình cần được trốn thật kỹ, vài ngày. À mà chắc mình có trốn thế nào cũng cần những người mình yêu quý có mặt đứng xa xa. Rồi bản năng 'sống tích cực' và con người tình cảm của mình sẽ trở lại. Có lẽ thế.
Có lẽ nhờ sợ stress nên từng ngày một mình hướng sống tích cực, 'nhìn về phía sáng', bỏ qua để nhẹ lòng, rèn đó thành 'bản năng'. Để rồi nó 'kéo' mình không (chưa) để chìm nghỉm khi lỡ rơi vaò hố sâu trầm cảm.
Hôm nay thì không xì trét nhưng đầu óc âm âm u u. Chắc vì rảnh ngủ nhiều thành ra bị ù lì. Tình trạng giống những khi mình hét toáng với bạn bè 'nhàn cư rồi vi chuẩn bị bất thiện'. Đang cố nghĩ 'mình phải làm gì làm gì' thì điện thoại reo. Không biết có phải
Titi giật mình vì chuông kêu chưa hết nửa giây đã thấy mình nhấc máy nên vội nói 'Chị ơi ốc không ốc không?'. Trả lời 'tất nhiên rồi tất nhiên rồi'.
Mẹ Chuồn giới thiệu ốc Khương Thượng. Ốc ổn. Nước chấm ngon. Mải mê ăn mải mê chuyện tới lúc nhớ ra khoe Blog thì còn lại thế này:
(thú thật, xử lý đĩa lớn đĩa nhỏ ra một đống vỏ như thế này, tí toét chào nhau về, làm gì còn âm với cả u cơ chứ! :))
Còn bạn, những bạn đọc yêu quý, khi stress bạn làm gì?.