Showing posts with label Nghề. Show all posts
Showing posts with label Nghề. Show all posts

June 25, 2021

THỜI TIẾT, VÌ SAO..

Năm ngoái, trong lần Huy Nguyen rủ vào Huế tham gia buổi trò chuyện với bà con về Elnino và biến đổi khí hậu, có một em bé ở hàng ghế tận gần cuối khán phòng thụt thò giơ tay mãi xin hỏi. Bé đi cùng Bà vì bố mẹ bận. Tờ giấy cậu bé chuẩn bị từ tối hôm trước có 3 câu hỏi nhưng vì ít thời gian nên chỉ được chọn một câu. Bé đã hỏi chú Huy và bác Lana "Vì sao lại có bão?" 
Oh, quả thật khá bất ngờ để trả lời cho một cô/cậu bé 9 tuổi trong bối cảnh ấy, dễ hiểu và chấp nhận được chứ không phải là hoàn lưu khí quyển/dải hội tụ nhiệt đới/không khí bất ổn định/ hay vùng biển nóng vùng biển lạnh - mỗi khái niệm lại là cả một chương sách khó nhằn về vật lý khí quyển. 
 Cuối buổi mình xuống gặp cậu bé, được biết bé rất thích đọc sách khoa học cho trẻ em. Thỉnh thoảnh mình cứ nhớ về cậu bé thích đọc sách khoa học và rất muốn có dịp gặp lại nói chuyện với bé nhiều hơn.
------ 
VÌ SAO THỜI TIẾT.. 
Hôm nay tranh thủ những ngày thời tiết tương đối lành mình chia sẻ câu hỏi về thời tiết và dự báo thời tiết nhé. 
* Do đâu thời tiết thay đổi? có nhiều cách giải thích nhưng mình thích cách này: Thời tiết thay đổi do gió (luân chuyển không khí nơi này đến nơi kia). 
Là thế này: Trên Trái đất và khí quyển quanh nó, có nơi được mặt trời đốt nóng nhiều hơn có nơi ít hơn. Có nơi là mặt biển/dại dương nơi là rừng nơi là đất đá sỏi. Mỗi nơi lại theo mùa trong năm. Như vậy cùng một thời điểm không khí trên bề mặt Trái đất có nơi nóng nơi lạnh, có nơi ẩm (nhiều hơi nước) có nơi khô khao, tạo nên những khu vực (hay khối không khí) với tính chất nóng/lạnh, khô/ẩm khác nhau. Thời tiết ở một địa phương sẽ theo tính chất của (khối) không khí bao trùm nơi đó: nóng nực hay lạnh co hay mát mẻ hay ấm áp/ khô cong hay lấm tấm mưa phùn nồm mốc áo quần. (Xong hiệp 1) 🙂
Nhưng, nếu chỉ vậy thì sẽ không có thay đổi thời tiết! 
Chuyện là không khí nó không đứng yên mà liên tục di chuyển từ chỗ này sang chỗ khác theo những quy luật nhất định. Sự di chuyển ấy là GIÓ. Không khí được gió đưa đi tới đâu mang theo tính chất của nó và làm thay đổi thời tiết nơi nó đến. Đôi khi sự thay đổi ấy không mềm mại hoà bình mà có sự xung đột giữa các khối không khí, một ông tới chiếm chỗ nhưng ông kia chưa muốn đi, thế là xảy ra dông lốc sấm chớp mưa to gió lớn bão tuyết... 
Như ở hình dưới, các ngày 23-26/6/2021 miền bắc mưa gió phức tạp nhất cả nước vì gió khi bắc (lạnh) khi tây (nóng) khi đông nam (ẩm), trộn lại, chỗ nào tụ nhất có ẩm nhất sẽ dông mưa ầm ĩ vì không khí ẩm chen chúc sẽ bốc lên cao tạo thành mây mưa, trong khi ngay cạnh có thể nắng khô. 
Hay (sự xung đột) khi gió/khối khí đập vào địa hình (núi) cũng gây ra các hiệu ứng thời tiết: Gió tây thổi từ Lào gặp dãy Trướng Sơn cao quá, nó phải thổi không khí lên cao để vượt núi. Khi 'leo cao' gặp lạnh, bao nhiêu hơi nước trong không khí ngưng tụ thành mây rồi nặng dần rồi rơi (mưa) hết bên sườn tây, đến khi qua được núi thì nó khô qoeo rồi, trượt xuống thấp nó được tăng năng lượng (nhiệt), thế là tới Quảng Bình Quảng Trị Huế nhà mình nó vừa khô vừa nóng thôi là nóng. Khí tượng gọi khoa học là hiệu ứng gió phơn, bà con ta đơn giản gọi gió Lào cho dễ. (mình để hình minh hoạ trong comment). 

* DỰ BÁO Wx
Đấy, nên dự báo thời tiết sẽ là: Gió từ đâu đến? cái (khối) không khí đang đến ta tính chất ra sao, nóng hay lạnh/ khô hay ẩm. Sự chuyển giao có xung đột gì không hay hoà bình?... Người khí tượng sẽ dúng các công cụ (số liệu thực/ bản đồ/ mô hình/ảnh vệ tinh...) để trả lời những câu hỏi trên. Trả lời được sẽ dự báo được mai, mốt, 5 ngày nữa thời tiết thế nào (càng xa càng có thể sai số). Dự rồi bà con hỏi thì dũng cảm thông báo, nhớ dõi theo liên tục mà cập nhật bởi đôi khi gió bỗng thích thay đổi, thì nhớ nói xin lỗi khi lỡ dự sai, có bị phán cũng im vì giải thích sao được, hì hì. 

*** Link buổi nói chuyện về El Nino và biến đổi khí hậu tại Huế, 12/2020: https://www.facebook.com/HueIDS.vn/videos/1775666419278730/



September 13, 2017

Bão Doksuri

Cơn bão Doksuri, tên Việt Nam gọi bão theo đánh số từng năm các cơn bão hoạt động tại biển Đông nên nó có thêm tên Việt Nam là cơn bão số 10.
Cơn này nó mạnh nhưng khá ngoan, các mô hình mạnh cho kết quả dự báo khá trùng, theo đó khoảng đêm ngày mốt Thứ sáu 15/9 sẽ đổ bộ vào khu vực Vinh (hoặc cùng lắm lệch chệch giữa Thanh Hóa và Hà Tĩnh).
Khi nó mạnh nhất, gió gần tâm nó mạnh cấp 11 (~ 110km/h) giật cấp 14 (~ 160km/h). Bán kính ảnh hưởng khoảng 200km. Vào đất liền thì nó suy yếu đi nhưng bán kính ảnh hưởng lại có thể rộng hơn chút đấy.
(Cấp mấy là mấy km/h mình để trong hình cuối bài nhá).

Mình ở nhà xây ngồi bàn giấy ở HN ko lo bão lắm cho thân, trước là mong bay bò ổn định an toàn vì túi ví mình phụ thuộc ở đó, sau mong miền Trung kiên cường an toàn và đừng thiệt hại của cải mùa màng (vốn đã khó lắm rồi).

Là đất nước hứng bão nên các bạn Philippines có trang thông tin về bão hết sức phong phú và đáng tin cậy, tập hợp kết quả mô hình dự báo 'xịn' của nhiều nước 'xịn' về khí tượng học.
Bạn nào quan tâm có thể vào link này để tham khảo.


hình này từ mô hình của các bạn Phi, giờ Phi sớm hơn VN 1 giờ.

March 14, 2014

về MH370 mất tích bí ẩn 07/03/2014 (Tiếp theo)

Tiếp theo:
* Ngày 11/03, FB Lana mình viết (chịu không thấu với bạn Mã trong việc liên quan đến số phận con người)

PLAYING GAME?
Reuters dẫn nguồn tin từ quân đội Mã Lai thông báo radar quân đội Mã Lai còn bắt được tín hiệu của chiếc B777 dân dụng MH370 gần Pulau Perak trên eo biển Malacca phía Tây Mã Lai sau hơn một giờ so với thời điểm ban đầu chính nhà trức trách Mã Lai thông báo chiếc máy bay mất tích (trên vùng biển phía bờ Đông giáp với vùng biển Nam Việt Nam).

NGUỒN TIN NÀY CHƯA ĐƯỢC MỘT BÊN ĐỘC LẬP VỚI MÃI LAI KIỂM CHỨNG (xin đọc kỹ bài gốc trên Reuters theo link phía dưới).

Vấn đề là, TIN ĐƯỢC BAO NHIÊU PHẦN TRĂM SỰ THẬT và TIN THẾ NÀO với những thông tin từ Mã Lai trong sự kiện MH370 này?

Với cách nhà chức trách Mã Lai 'im lặng' về thông tin này suốt 4 ngày trong khi cả thế giới cầu nguyện cho 239 người ko biết sống hay chết, với cách mập mờ khi ban đầu nói mất tích sau 2 giờ bay sau lại đổi thành sau 40 phút bay. Dữ liệu radar quan sát, thông tin điều hành tàu bay trong tay họ, với những 'kỳ lạ' như thế, độ tin cậy là bao nhiêu?
Họ playing game? which's the game?

Sao các báo nhà mình dẫn tin Reuters về mà không chân nhận về sự 'không bình thường' trong cách thông tin của Mã Lai trong vụ MH370?

-----------------------------------------
Muốn nói chuyện này, mình tận mắt thấy bức điện HK báo cho VN về những mảnh vỡ kim loại lớn quan sát được trên biển phía nam Vũng Tàu/ rồi vật nổi/ rồi vết dầu... cuối cùng kiểm chứng đều ko phải, chưa có dấu vết thực của MH370. Cho nên thông tin cần phải check, thông tin Mã Lai càng cần check.

Thế mà, dây chuyền theo các báo, một số FB-kers có uy tín, trong có cả Bọ Lập với bác Sao Hồng mà mình rất quý vội vàng dẫn Reuters lan tin eo biển Malacca này để phê phán việc VN dồn sức kiếm tìm MH370.

Thật sự thất vọng.

Xin nói, nếu căn đúng tuyến bay, giờ mất tích như cả thế giới tin Mã Lai trong 4 ngày qua thì 239 số phận kia có thể dưới lòng biển nhà mình. Chưa kể nhà họ chạy qua tìm người. Khoanh tay sao?

Hình: vị trí 'mất liên lạc' 2 giới chức Mã Lai thông báo lại hôm nay
--------------------------------------
Link bài Reuters được dẫn đi dẫn lại "Missing Malaysian plane last seen at Strait of Malacca: source" (ở đây)
(trích) (Reuters) - The Malaysian military believes an airliner missing for almost four days with 239 people on board flew for more than an hour after vanishing from air traffic control screens, changing course and travelling west over the Strait of Malacca, a senior military source said.
"It changed course after Kota Bharu and took a lower altitude. It made it into the Malacca Strait," the military official, who has been briefed on investigations, told Reuters.

Tìm kiếm MH370 (nguồn lấy từ trang nào quên mất rồi :())
--------------------------------------
* Ngày 12/03, bố khỉ, "Malaysia bác tin MH370 quay ngược về eo Malacca" (link)
(trích) Tư lệnh không quân Malaysia khẳng định ông chưa bao giờ công bố về việc dò tìm được tín hiệu MH370 ở eo biển Malacca, và rằng báo chí nước này đã đưa tin sai.

Nhưng thật ra không phải 'báo chí nước này' mà là một tướng lĩnh quân đội Mã (a military official who has been briefed on investigations) đã nói với Reuters về Malacca!
Thế, là thế quái nào?
:(((
--------------------------------------
Lại tiếp
* Ngày 13/03,
Tạp chí Phố Wall (uy tín) đưa tin Cơ quan điều tra Mỹ nói dữ liệu gởi tự động từ B777 MH370 về Nhà SX cho biết tàu bay còn hoạt động sau thời điểm được CQ Không lưu Mã báo mất tích 4 tiếng đồng hồ sau đó.

(The Wall Street Journal, 13/03/2014) "U.S. Investigators Suspect Missing Malaysia Airlines Plane Flew On for Hours"(link)
(trích) US investigators believe the plane flew for a total of up to five hours based on analysis of signals sent by the Boeing 777's satellite-communication link designed to automatically transmit the status of certain onboard systems to the ground
--------------------------------------
* Ngày 14/03,
(vnexpress, 14/03/2014) Việt Nam chuyển trạng thái tìm kiếm từ 'Khẩn cấp' sang 'thường xuyên' (link) trong khi "Nhà Trắng: Mỹ tìm MH370 ở Ấn Độ dương" (link)
(trích): Hôm qua, báo WSJ dẫn lời một số nhà điều tra không nêu tên cho biết MH370 có thể đã bay được thêm 4 giờ nữa kể từ thời điểm nó biến mất trên màn hình radar dân sự của Malaysia. Điều này dựa trên thông tin từ hai động cơ của chiếc Boeing, vốn có cơ chế tự động thu thập và gửi dữ liệu trạng thái, bao gồm sự hoạt động, độ cao, về cơ sở dữ liệu ở mặt đất của hãng chế tạo động cơ. Với hơn 4 giờ bay nữa, MH370 có thể qua Ấn Độ dương, thậm chí đến tận gần biển Arab.

Tuy nhiên giới chức Malaysia bác bỏ thông tin này. (ô hô)

Mỹ mở rộng tìm kiếm MH370 (hẳn là bán kính tính theo 5h bay của B777)

(còn tiếp tục cập nhật)

* Đọc phần trước: Mạch thông tin từ 08/03 ở đây

về MH370 mất tích bí ẩn 07/03/2014

* Ngày 8/3: Sáng hẹn hò cà phê nhóm nữ với nhau ở Cà phê Paris Deli giữa lòng HN thì đọc được thông tin về chuyến máy bay mất tích mang theo 239 hành khách và phi hành đoàn từ Kuala Lampua dự kiến đến Bắc Kinh.
Stt lúc đó trên FB:
"Oh my goodness,
tim mình đang thắt lại.
Nếu theo tính toán, chiếc máy bay mang theo 239 cuộc sống này đã hết nhiên liệu gần 3 giờ đồng hồ trước, 'nó phải đang ở đâu đó dưới đất', but how...

Cầu lạy Chúa phù hộ cho họ, và cho những người liên quan."

* (Business Insider, ngày 08/03) "Malaysia Airlines 777 Disappears Over South China Sea, Large Oil Slicks A Sign The Jet Crashed" (link)
... Malaysia Airlines Flight 370 has been missing since early Saturday morning. Flight MH370 was flying from Malaysia's capital, Kuala Lumpur, to Beijing, a route that normally takes six hours. The flight left from Kuala Lumpur at 12:41 a.m. local time and was expected to land in Beijing at 6:30 a.m. According to the airline, the aircraft fell off the radar at 2:40 a.m., around two hours after departure...
----------------------------------------------------
* Ngày 09/03, FB updete stt "Prays"
(Thanhnien Online, 09/03) "Máy bay Malaysia mất tích: Mất liên lạc sau khi cất cánh chỉ 50 phút(link)
(Trích) Hệ thống theo dõi các chuyến bay của Thụy Điển vừa công bố máy bay Boeing 777-200 mang số hiệu MH370 của Malaysia Airlines mất liên lạc chỉ 50 phút sau khi cất cánh vào sáng 8.3.
Tổng giám đốc Fredrik Lindahl của hệ thống FlightRadar24 trong email trả lời báo The Star nói: "Chuyến bay MH370 cất cánh từ sân bay Kuala Lumpur lúc 16 giờ 41 phút (giờ UTC, tức 0 giờ 41 phút, giờ địa phương) và biến mất khỏi màn hình flightradar24 lúc 17 giờ 21 phút giờ UTC (tức 1 giờ 21 phút sáng) ở khoảng giữa Malaysia và Việt Nam".
"Cũng theo dữ liệu của chúng tôi, không có nghi ngờ gì về chuyện vị trí cuối cùng mà máy bay còn theo dõi được là cách thành phố Kuala Terengganu 150 km về phía đông bắc", ông Lindahl nói thêm. "Hệ thống radar của chúng tôi theo dõi rất tốt ở khu vực máy bay mất tích và tín hiệu cuối cùng nhận được là ở độ cao 35.000 feet (10,6 km)", ông này khẳng định.

Trước đó, thông cáo của Malaysia Airlines (MAS) lúc 7 giờ rưỡi sáng 8.3 nói rằng máy bay mất liên lạc lúc 2 giờ 40 phút. Và điều này cũng được Tổng giám đốc MAS Ahmad Jauhari Yahya nói trong cuộc họp báo lúc 11 gờ sáng.
----------------------------------------------------
* Ngày 10/03, update FB stt: "Keep praying,


Dữ liệu chính thức trên flightradar24.com, 10:45 ngày 10.03.2014 cho thấy MH370 là chuyến bay hàng ngày (mỗi ngày một chuyến, đúng số hiệu đó, giờ đó, đường bay đó). Ngày 08.03.2014 bảng này ghi MH370 cất cánh 00:41 (giờ địa phương). Phần 'tình trạng' (status) ghi 'không xác định' / hủy bỏ

Ba cột thời gian theo thứ tự là giờ cất cánh theo lịch, giờ cất cánh thực tế, giờ hạ cánh theo lịch (STD/ ATD/ STA = Scheduled Time of Departure / Actual Time of Departure / Scheduled Time of Arrival)

(vnexpress, ngày 10/03) "Nhiều bí ẩn bao trùm chiếc máy bay Malaysia mất tích" (link),

(trích) Thời gian cất cánh cho tới khi mất liên lạc với chiếc máy bay Boeing 777-200 của Malaysia là điểm không thống nhất dễ nhận ra khi các bên phát đi thông điệp đầu tiên về vụ việc.
Bản thông cáo báo chí đầu tiên phát đi từ chính Malaysia Airlines cho biết chuyến bay xuất phát từ sân bay Kuala Lumpur lúc 0h41 sáng theo giờ địa phương, và mất liên lạc lúc 2h40 rạng sáng 8/3, tức là sau 1 giờ 59 phút.
Những người có kinh nghiệm bay đều khẳng định rằng sau gần hai giờ bay từ Kuala Lumpur, lẽ ra máy bay đã phải đến ngang miền Trung Việt Nam.

Trong khi đó, thông tin từ Cục Hàng không Việt Nam khẳng định mất liên lạc với chiếc máy bay MH370 khoảng một phút trước khi máy bay tiến vào vùng FIR (vùng thông báo bay) của TP HCM. Có nghĩa là thời điểm này, máy bay vẫn chưa bay ra khỏi vùng thông báo bay của Malaysia, cách tối đa 185 km so với đất liền nước này....
Theo ước tính của những người có kinh nghiệm, chiếc máy bay Boeing 777-200 chỉ cần 40-50 phút để bay từ Kuala Lumper đến vị trí nói trên.

Chiều hôm qua, khi gửi thông tin cho Việt Nam, phía Hàng không liên bang Mỹ cũng cho rằng máy bay có thể rơi ở ngoài khơi tỉnh Thừa Thiên Huế (miền Trung Việt Nam). Thông tin này đưa ra dựa trên thời gian bay mà Malaysia cung cấp (mất liên lạc sau gần 2 tiếng bay). Tuy nhiên, ngay sau đó phía Mỹ đã xác minh lại và hủy dự báo này.

"Cho đến nay (sau 36 tiếng), phía Malaysia cũng chưa xác nhận lại về thời điểm mất liên lạc", một quan chức tại Trung tâm tìm kiếm cứu nạn Hàng không Việt Nam cho biết.

Ông Lại Xuân Thanh, Cục trưởng Cục Hàng không cũng nói thêm, phía Việt Nam nhận được rất ít thông tin chính thức từ phía Malaysia đưa ra... Nhiều quan chức ở Cục cũng không giấu sự băn khoăn khi phía Malaysia tỏ ra rất ngập ngừng mỗi khi được đề nghị cung cấp thông tin.
----------------------------------------------------
* Ngày 11/03, FB Lana stt:
Cách phòng mình ngồi chỉ mấy bước
Nơi này hôm nay không khí giảm nóng hơn mấy ngày qua, các nhà báo cũng thưa hơn Rằng đến hôm nay có lẽ đã "xác định rút về cuộc chiến lâu dài"
Lại tự ngẫm mình cũng không phải người rất kiên định, kiên trì 10 có tới 9 phần phụ thuộc vào niềm tin,
Mà với MH370 mong đừng là thế, sẽ vẫn hết sức tìm, cho dù niềm tin kiệt sức thì cũng kiên định tìm, vì cầu nguyện, cho 239 sự sống.

(còn tiếp tục cập nhật tại đây)

August 15, 2013

Nhiễu động không khí với an toàn bay (phần 2)

* NHIỄU ĐỘNG KHÔNG KHÍ VỚI AN TOÀN BAY (phần1)

(tiếp theo)  NHIỄU ĐỘNG SÓNG NÚI
Note: Về sóng núi Lana đã ít nhiều viết trong một số entry về nghề bay bò, ví dụ ở đâyở đây , nhưng bài này theo mạch chung sẽ gom tổng hợp, bà con thấy một số thông tin nhắc lại làm ơn thông cảm hiểu cho chủ thể không định nhiều lời, hì hì.

Well, về khái niệm, sóng núi là hiện tượng khi dòng gió bị biến dạng khi thổi qua khu vực địa hình núi, đặc biệt khi vận tốc gió tương đối mạnh gặp núi hay dãy núi cao với độ dốc lớn tạo nên chuyển động sóng với dòng giáng mạnh và thậm chí xoáy ở sườn phía khuất gió. Máy bay bay vào khu vực này sẽ bị tác động mạnh bởi nhiễu động (xem link [6], [7] trong danh sách tham khảo cuối entry). Vùng nhiễu động và cường độ nhiễu động tùy thuộc vào vận tốc gió, cấu trúc dãy núi, hướng thổi tương đối của dòng gió so với sườn núi... Theo các nhà nghiên cứu khí tượng tính toán, với tốc độ gió bề mặt trên 20kt (~ 10m/s) vùng nhiễu động ảnh hưởng đáng kể thường lên tới độ cao ~ 1.5 lần độ cao đỉnh núi. Đặc biệt, với tàu bay hoạt động tầm thấp dòng giáng sườn phía sau núi có thể tạo hiệu ứng như một 'lực hút' (xem hình dưới).

Minh họa tác động của nhiễu động sóng núi và dòng giáng sườn khuất gió đối với tàu bay trên khu vực địa hình núi 

Chuyển động sóng do sự biến dạng của dòng gió khi thổi qua dãy núi

Thời kỳ mới hoạt động, ngành hàng không dân dụng và quản lý bay Việt Nam từng trải qua/ chứng kiến những tai nạn đau đớn của tàu bay nhỏ (bay khá thấp) tại vùng núi Tây Bắc và Tây Nguyên. Ngày 14/11/1992 chiếc YAK40 bay từ TSN đi Nha Trang bị rơi tại vùng núi Ô Kha (Khánh Hòa) khi còn cách Nha Trang khoảng 40km, làm thiệt mạng toàn bộ phi hành đoàn và 21 hành khách, trong đó nhiều khách quốc tế đi du lịch [11]. Thời điểm đó phương tiện kỹ thuật điều hành bay còn thô sơ để kịp thời phát hiện/ tầm cứu và cuối cùng cũng không có thông báo kết luận chính xác về nguyên nhân của tai nạn YAK40, nhưng một thực tế là những chuyến bay trực thăng cứu nạn trong những ngày ngay sau đó đều gặp những sự cố về nhiễu động mạnh đến nỗi không thể tiếp cận điểm tàu bay YAK40 rơi khiến công tác cứu nạn vào khu vực núi heo hút này phải dùng sức người đi đường bộ mất cả ngày đường. Sau tai nạn YAK40 có một bài trên báo Tuổi Trẻ dẫn lời một người từng là phi công kinh nghiệm trước 75 rằng thung lũng Ô Kha được các phi công Nam VN thời đó truyền danh là 'thung lũng tử thần', không ít phi cơ đã rớt ở đây.

Sau Ôkha hai năm, ngày 26/3/1994 sự cố rơi máy bay trên núi U bò (khu vực giáp ranh huyện Bắc Yên, Sơn La với Trạm Tấu của Yên Bái) khiến nguyên Giám đốc Trung tâm Quản lý bay Việt Nam (tiền thân của TCT QLB VN) phải trực tiếp vào cuộc, đặt dấu chấm cho ước mơ mở công ty bay dịch vụ (bay taxi) tại quê hương của người phụ nữ Pháp gốc Việt Anoa [9].

Rộng ra khu vực, một giả thiết minh họa cho sự nguy hiểm của gió và địa hình núi với tàu bay có thể kể đến tai nạn của chiếc Sukhoi Superjet-100 ngày 09/05/2012 trong lịch trình bay biểu diễn chào hàng tại châu Á của hãng chế tạo máy bay Sukhoi (Nga) làm toàn bộ 45 người trên khoang thiệt mạng. Lực lượng cứu nạn cho biết máy bay đã đâm thẳng vào sườn núi ở độ cao khoảng 1900m, trượt xuống tới mực 1600m. Xác máy bay được tìm thấy tan thành mảnh nhỏ.

Hình chụp sườn núi Salak (Indonesia) nơi xảy ra tai nạn Sukhoi Su-100, 2012

Trên các tài liệu có được về tai nạn này [8] các nhà phân tích nghiêng về giả thuyết lỗi con người (human error) thậm chí có nơi đặt thẳng nghi vấn lỗi do người lái. Quả thật ghi lỗi cho người đã chết luôn là cách đơn giản để khép lại một hồ sơ tai nạn nhất là khi toàn bộ phi hành đoàn đã thiệt mạng cùng chiếc máy bay. Đồng ý là có những lý do cho giả thuyết này (như trình bày ở dưới) nhưng nguyên nhân thật sự dẫn đến thảm họa thì phải sau khi các chuyên gia đưa ra kết luận chính xác dựa trên các phân tích đầy đủ.

Cùng với những dữ liệu của hộp đen, để đưa ra được kết luận và bài học kinh nghiệm thuyết phục, các nhà điều tra tai nạn của chiếc Sukhoi sẽ cân nhắc những yếu tố như chiếc Sukhoi SJ-100 gặp nạn khi đang bay biểu diễn (dù trên khoang có nhiều hành khách). So với các chuyến bay thương mại chở khách thông thường, chuyến bay trình diễn người lái thường có xu thế vận hành máy bay thực hiện những tư thế nghiêng/ chao, thay đổi độ cao đột ngột hay thậm chí bay qua những địa hình khó để thể hiện những tính năng ưu việt của máy bay; Sự liên lạc cuối cùng trước khi máy bay biến mất khỏi màn hình radar điều hành là khi tổ lái liên lạc với đài kiểm soát dưới mặt đất xin giảm độ cao từ 3000m xuống 1800m và được-đồng-ý (núi Salak cao 2200m); Có 7 vụ máy bay nhỏ rơi ở khu vực núi Salak trong mười năm từ năm 2002 đến 2012 và do đó khu vực này được ghi vào 'sổ đen' của hàng không Indonesia do nhiễu động mạnh trong không khí và thời tiết thay đổi phức tạp [10].

Trong thảm kịch Sukhoi 2012 người ta đặt dấu hỏi cho những con số 3000m xuống 1800m/ đỉnh núi 2200m và nhắc đến khái niệm 'độ cao an toàn tối thiểu'/ hiệu ứng địa hình núi. Như ở trên đã viết, nhiễu động mạnh/ dòng giáng mạnh nguy hiểm cho máy bay khu vực địa hình núi thường xuất hiện trong lớp từ mặt đất lên tới 1,5 lần độ cao đỉnh núi, ở trường hợp của Salak là 3300m. Như vậy, để phán xét hoặc rút ra bài học kinh nghiệm, nếu loại bỏ tất cả những lỗi kỹ thuật và khách quan để cuối cùng lỗi thuộc về phi công thì cũng cần xem lại liệu người phi công này đã được tư vấn đầy đủ về đặc điểm địa hình và những mối nguy hiểm ở khu vực máy bay bay qua? Một tai nạn hàng không thường hiếm khi do lỗi của chỉ một khâu mà thường là một loạt các lỗi hệ thống xuyên qua nhiều rào cản an toàn.

Dưới đây là clip mô phỏng tai nạn Sukhoi SJ-100, 5/2012:


Liên quan đến sóng núi/ nhiễu động địa hình, trong hoạt động khai thác bay và điều hành bay có khái niệm ‘độ cao an toàn tối thiểu’ cho từng loại tàu bay và khu vực địa hình để bảo đảm an toàn cho hoạt động bay trên những địa hình phức tạp, trong đó có yếu tố tránh sự đe dọa an toàn từ nhiễu động sóng núi. Giải pháp là phải bay ở một độ cao an toàn trên khu vực nhiễu động địa hình, đặc biệt những khu vực địa hình phức tạp. Người lái, nhà khai thác bay, nhân viên điều hành bay (kiểm soát viên không lưu) phải được trang bị hiểu biết về độ cao an toàn tối thiểu, đặc điểm địa hình nơi tàu bay hoạt động và tuân thủ nghiêm ngặt các quy định về độ cao an toàn trong khu vực trách nhiệm điều hành để giảm thiểu tai nạn hàng không đáng tiếc do yếu tố địa hình gây ra.

(còn tiếp)

* Bài tham khảo liên quan:
[6] 'Lee wave' - English Wikipedia (link);
[7] "Mountain waves turbulence" (link);
[8] 'Mount Salak Sukhoi Superjet 100 crash' - English Wikipedia (link);
[9] "Vụ tai nạn trên núi U Bò" (link);
[10] "Về tai nạn Sukhoi SJ-100/ Salak" - Lana Blog (link);
[11] "Chuyện nghề" - Lana Blog (link);

August 12, 2013

Nhiễu động không khí với an toàn bay

Nhắc lại dẫn bài trong entry 'Bão' một tẹo là mới đây báo điện tử vnexpress đưa tin lúc 14h ngày 6/8 chuyến bay Hà Nội - Bangkok mang số hiệu VN615 (máy bay Airbus 321) của Vietnam Airlines khi đang bay bằng ở độ cao 36.000 feet (10.973 mét) bất ngờ đi qua khu vực nhiễu động và bị ‘rơi tự do’ 122 mét. Thời điểm này các tiếp viên đang phục vụ bữa ăn. Vụ 'rơi tự do' khiến một hành khách bị thương nhẹ, hai tiếp viên bị choáng và hàng trăm hành khách hoảng loạn. Những bức hình chụp trên khoang máy bay cho thấy đồ ăn thức uống đổ vung vãi dọc lối đi giữa máy bay (bà con có thể đọc và coi hình ảnh ở [3] trong list tham khảo phía dưới nha).

Như vậy nhiễu động không khí rõ ràng là một mối nguy hiểm đáng quan tâm đối với hoạt động bay và hành khách. Trong khi với người lái và những người làm công việc liên quan tới an toàn bay, hiểu biết về ảnh hưởng của nhiễu động không khí là không thể bỏ qua thì trên thực tế khái niệm nhiễu động không khí và ảnh hưởng của chúng tới hoạt động tàu bay còn khá mơ hồ với đa số khách đi chuyển bằng đường hàng không.

Nhiễu động không khí là hiện tượng không khí chuyển động rối/ hỗn loạn trong một khu vực không gian của khí quyển [2]. Mọi tàu bay đều có thể bị tác động khi đi vào các khu vực có nhiễu động không khí, tàu bay nhỏ hơn (trọng lượng thấp hơn) sẽ bị ảnh hưởng lớn hơn so với tàu bay trọng lượng lớn. Ảnh hưởng của nhiễu động không khí tới tày bay có các mức độ rất khác nhau, từ sự rung lắc nhẹ đến sự gia tăng tốc độ/ thăng, giáng mạnh tàu bay hay xoay, lật nghiêng đột ngột gây chấn thương nghiêm trọng cho hành khách và phi hành đoàn, thậm chí làm mất kiểm soát tàu bay tạm thời. Không chỉ nguy hiểm cho an toàn bay, hiện tượng nhiễu động còn tác động lớn đến hiệu quả khai thác bay do tàu bay phải thay đổi lộ trình và bị trễ lịch.

Nhiễu động không khí có thể xuất hiện ở bất cứ độ cao nào trong khí quyển và trong các điều kiện khí tượng khác nhau. Nhiễu động mạnh có thể xảy ra trong điều kiện trời quang mây như hiện tượng nhiễu động trời trong (Clear Air Turbulance – CAT), sóng núi (Moutain Waive) hay ở khu vực biên và trên đỉnh của các đám mây đối lưu phát triển mạnh (mây dông, ký hiệu Cb theo tên gọi latin Cumulonimbus) gọi là nhiễu động trong mây đối lưu.

Nhiễu động trời trong (Clear Air Turbulence - CAT)
Nhiễu động trời trong là sự chuyển động hỗn loạn của không khí trong điều kiện trời quang mây, thường xảy ra ở các khu vực chèn giữa các khối không khí di chuyển với tốc độ rất khác nhau. Nhiễu động trời trong thường xảy ra ở khu vực gần các dòng chảy xiết không khí (Jet stream) [1,2] gần lớp biên tầng đối lưu của khí quyển hay lớp đối lưu hạn (tropopause) – độ cao khoảng 7km – 12km trên khu vực Cực và 10 – 16km ở khu vực Xích đạo. Nhiễu động trời trong cũng có thể xảy ra do tác động của địa hình làm biến dạng dòng gió thổi qua phía trên nó tạo thành chuyển động sóng. Do đặc thù hiện tượng này được gọi bằng một tên riêng là sóng núi (mountain wave) và sẽ được xem xét ở phần dưới và do vậy CAT chủ yếu được dùng để chỉ nhiễu động liên quan đến dòng gió xiết.

Hình ảnh minh họa dòng gió xiết trong khí quyển toàn cầu ở độ cao 7 – 16km, cắt ngang mực bay bằng của nhiều loại tàu bay dân dụng đang hoạt động (Airbus, Boing) 

Dòng gió xiết (dòng Jet) là dòng không khí hẹp chuyển động với tốc độ cao trong ‘bức tranh’ của hoàn lưu khí quyển ở quy mô toàn cầu. Vận tốc ở lõi dòng jet có thể lên đến 300km/h. Sự chênh lệch lớn về vận tốc chuyển động của không khí giữa lõi dòng Jet với khu vực lân cận theo cả phương ngang và phương đứng tạo ra những vùng nhiễu động mạnh (CAT). Nếu so với vận tốc bay bằng của các thế hệ tàu bay dân dụng thông dụng hiện nay trung bình khoảng ~ 850 – 950km/h ta sẽ hiểu tác động đáng kể của dòng gió xiết và nhiễu động xung quanh lõi của nó đối với tàu bay bay qua. Trước mỗi chuyến bay tổ lái được cung cấp thông tin dự báo thời tiết nguy hiểm dọc đường bay SIGWX (significant weather) trong đó có vị trí, độ cao, hướng và vận tốc của dòng gió Jet nếu có. Tàu bay có thể lợi dụng dòng Jet để giảm chi phí nhiên liệu trong trường hợp bay xuối dòng hay bay tránh hoặc vòng chui qua dưới dòng Jet như kiểu đường ngầm giao cắt của giao thông đường bộ trong trường hợp bay ngược chiều hoặc cắt ngang Jet để tránh tác động không mong muốn.

Ví dụ về Bản đồ SIGWx cung cấp cho người lái. Dòng Jet ký hiệu bằng mũi tên tô đậm chỉ hướng, mỗi đuôi cờ tô đậm chỉ 50km/h vận tốc gió (nguồn: Cơ quan khí tượng Hong Kong) 

Điều đáng lưu ý với hoạt động hàng không, CAT là hiện tượng không phát hiện được bằng mắt thường và rất khó phát hiện bằng radar thông thường, do đó rất khó khăn cho phi công phát hiện và tránh khu vực CAT trừ khi theo dõi các bản tin dự báo, cảnh báo dựa trên phân tích hoàn lưu khí quyển và dòng chảy xiết ở tuyến đường tàu bay bay qua. Chính vì gặp phải CAT ở độ cao tàu bay bay bằng ổn định, thương tích thường xảy ra do nhân viên phi hành đoàn hoặc hành khách không cài dây an toàn và bị va đập vào máy bay. Trước chuyến bay HAN-BKK của VNA, ngày 26 tháng 5/2013 chuyến bay SQ-308/ tàu bay Airbus A380-800 của Singapore Airline gặp sự cố tương tự trên đường bay từ Singapore đi UK khi gặp CAT khiến tàu bay bị ‘rơi đột ngột’ khỏi mực bay bằng 100ft (~ 30m) khiến 7 hành khách bị thương nhẹ [5]. Chuyến bay VN535 của VNA Hanoi – Paris ngày cuối tháng 10/2010 gặp nhiễu động rung lắc mạnh trên đường bay khiến hơn 20 người (tiếp viên và hành khách) bị thương trong đó có trường hợp phải điều trị xương tại bệnh viện, điều đáng nói là họ đều đang không thắt dây an toàn [4].

Mặc dù CAT gây khó khăn và không thoải mái cho người lái, phi hành đoàn cũng như hành khách, sẽ không quá nguy hiểm nếu người lái tuân thủ các quy tắc bay và chỉ dẫn không lưu. Lời khuyên tốt nhất đối với hành khách là tuân thủ hướng dẫn về thắt dây an toàn trên máy bay ngay cả khi bay bằng và không hoảng loạn khi tày bay bị rung lắc vì nhiễu động trên đường bay. Thông thường người lái sẽ lấy lại được thăng bằng tàu bay và đưa chuyến bay trở lại bình thường trong thời gian ngắn.
(Còn tiếp)

*** Note: Viết những cái này khô khan lắm nên cảm ơn bà con đã ghé đọc đến đây, hị hị. Thêm cái này thực chất là để câu còm: Bà con thấy nên dừng hay viết nốt xin cho ý kiến với, hoặc nếu có câu hỏi để 'được' trả lời thì sướng người viết quá :)

Bài tham khảo liên quan:
[1] Book: "Manual of Aviation Meteorology" 2nd edition, Commonwwealth Bureau of Met, 2007;
[2] 'Clear Air Turbulence' - English Wikipedia (link);
[3] "Máy bay Vietnam Airlines rơi tự do 122m" (link);
[4] "Máy bay Vietnam Airlines gặp sự cố ở Pháp do nhiễu động thời tiết" (link);
[5] "Accident: Singapore A388 enroute on May 26th 2013, clear air turbulence" (link).

November 15, 2012

Sống

Hôm qua là một ngày đặc biệt. 14/11. Với bạn và nhiều triệu người 14/11 không gợi lên một điều gì cả. Chỉ với một số ít người ngày đó gợi một ký ức không thể quên.
Ngày 14/11 ấy (link) đã trôi qua 20 năm. Ngày này 20 năm sau mình nhận được hai cái thư đặc biệt. Một của một người phụ nữ, chồng chị ở trên chiếc YAK40 ngày ấy và chị là người phụ nữ duy nhất trong đoàn cứu nạn, không ai cho đi nhưng chị bằng mọi cách bám theo đoàn lội bộ hai ngày đừng núi vào thung lũng Ô Kha heo hút, để chứng kiến tất cả. Một của một người đàn ông, anh đúng ra đã được xếp lịch đi chuyến bay ấy nhưng vì một lý do tình cờ mà một đồng nghiệp khác đi thay.
Hai email đều bắt nguồn từ việc người viết được dẫn đến Lana Blog khi tìm thông tin về Yak40 - Ô Kha trên Internet.
Họ, vẫn tìm.
Dù đã 20 năm.
Hai email đều chứa ắp những cảm nghĩ đặc biệt khi 14/11.

Những xúc cảm bất ngờ cùng đến tới mức cái đầu mình bứt ra khỏi trạng thái ổn ngày thường. Và cứ chơi vơi chơi vơi mãi về từ "sống".

Được sống trên đời đã là một điều kỳ diệu.

June 01, 2012

Chuyến bay AF447...

Đúng ngày này cách đây 3 năm chiếc A330 của Air France rơi xuống Đại Tây Dương (01/06/2009), phải hai năm sau người ta mới tìm thấy bộ ghi dữ liệu chuyến bay của nó. Việc nghe lại những trao đổi trong buồng lái đã vẽ lại bức tranh đáng kinh ngạc về những lộn xộn và nhầm lẫn giữa các phi công, dẫn tới thảm họa.

Đôi khi người ta nhủ không nên viết về những tai nạn khủng khiếp đã qua, nhưng có những điều không nên để mãi như ẩn số, rằng cũng cần hiểu thật sự điều gì đã xảy ra, và vì sao.

Tai nạn của chuyến bay AF447 từng là một trong những bí ẩn hàng không lớn nhất. Làm thế nào mà một chiếc máy bay hiện đại như thế lại có thể tự dưng biến mất khi đang bay bằng ở độ cao 10km cách bề mặt trái đất - giai đoạn bay mà sác xuất tai nạn là rất thấp?

Khi mà bộ ghi dữ liệu chuyến bay nằm lẫn trong những mảnh vụn chìm dưới 3km nước biển, các chuyên gia chỉ còn cách đoán mò theo dữ liệu duy nhất còn lại: những mẩu hội thoại được ghi nhận giữa tổ lái và gửi tự động về trung tâm bảo trì ở Pháp. Những dữ liệu ghi được cho thấy lỗi kỹ thuật – đóng băng trên bộ cảm biến tốc độ gió ở độ cao mà nhiệt độ không khí bên ngoài quá thấp có thể là nguyên nhân khiến máy bay mất điều khiển rơi xuống giữa biển mang theo tính mạng của 228 người.

Mọi việc lẽ ra đã dừng ở đó, nếu như người ta không tìm thấy hộp đen của AF447 vào tháng Tư năm 2011. Nghiên cứu những gì có được, cơ quan điều tra tai nạn của Pháp BEA đã công bố một báo cáo vào tháng 7/2011. Báo cáo này khác biệt với phần lớn giả thuyết ban đầu. Giờ đây người ta biết rằng chuyến bay AF447 đã gặp phải những đám mây dông lớn, bộ cảm biến tốc độ bị băng che phủ, và chế độ lái tự động bị ngắt. Bị rối loạn, phi công có vẻ như không nắm được bản chất của vấn đề, phản ứng sai lầm dẫn tới mất kiểm soát. Không phải do thời tiết xấu, không phải hỏng hóc, không phải một chuỗi các sai lầm phức tạp, chỉ là một sai lầm đơn giản của phi công nhưng lặp đi lặp lại nhiều lần, đã hạ gục nguyên cả chuyến bay AF447!

Đây là tóm lược những gì xảy ra trong vài phút cuối cùng của chuyến bay xấu số.
____________

Lúc 1h36, chuyến bay bắt đầu chạm vào khu vực thời tiết xấu của một cơn dông nhiệt đới. Không như các tổ lái đang bay ngang khu vực này, tổ lái AF447 không thay đổi lộ trình để tránh trung tâm cơn dông. Nhiệt độ bên ngoài cao hơn nhiều so với dự báo, làm cho chiếc máy bay (lúc này vẫn còn đầy xăng) không thể chuyển lên tầng bay cao hơn để tránh tác động của thời tiết. Nó buộc phải bay vào giữa lớp mây.

Lúc 1h51, một hiện tượng điện lạ thường chiếu sáng khoang lái. Phi công phụ ghế phải (Bonin, 32 tuổi, tay lái mới) hỏi, "Có chuyện gì thế?". Cơ trưởng Marc Dubois, một người dày dạn kinh nghiệm với hơn 11,000 giờ bay, nói rằng đó là Lửa Saint Elmo, một hiện tượng thường xảy ra với các cơn dông ở vĩ độ này.

Vào khoảng 2h sáng, phi công phụ thứ hai David Robert quay về buồng lái sau khi tạm nghỉ. Năm nay 37 tuổi, Robert già dặn hơn và có số giờ bay hơn gấp đôi số giờ bay của Bonin. Cơ trưởng đứng dậy nhường lại ghế lái trái cho anh. Mặc dù Bonin ở đẳng cấp thấp hơn và kinh nghiệm còn kém Robert, cơ trưởng vẫn để Bonin chịu trách nhiệm điều khiển bay.

Lúc 2h02, cơ trưởng đi ngủ. Chỉ 15 phút sau đó, tất cả mọi người trên chuyến bay đều đã tử nạn.

2:03:44 (Bonin) Dải hội tụ nhiệt đới... nhìn này, ta đang ở trong đó, giữa Salpu và Tasil. Ta đang ở đúng nó này...

Dải hội tụ nhiệt đới (còn gọi là ITCZ), là một vùng thời tiết nguy hiểm gần xích đạo. Như thường thấy, nó sinh ra một dãy những đám mây dông rất lớn, một vài trong số đó vươn lên đến tầng bình lưu (trung bình 14-16km ở khu vực nhiệt đới). Không như những tổ lái khác đang bay trong khu vực, tổ lái AF447 không xem xét các quy luật của dông và yêu cầu đổi hướng để tránh khu vực tác động xấu nhất. (Salpu và Tasil là hai điểm báo cáo không lưu).

2:05:55 (Robert) Đúng thế, gọi báo cho họ ở phía sau đi ...

Robert nhấn nút gọi.
2:05:59 (Tiếp viên, nghe qua bộ đàm) Vâng, Marilyn nghe.
02:06:04 (Bonin) Marilyn, Pierre ở đằng trước đây. Nghe này, khoảng 2 phút nữa ta sẽ vào khu vực có nhiều rung lắc. Cô sẽ phải cẩn thận đấy.
02:06:13 (Tiếp viên) OK, liệu chúng tôi có phải ngồi yên không?
02:06:15 (Bonin) Ý hay đấy. Báo cho các bạn khác nhé.
02:06:18 (Tiếp viên) OK, tôi sẽ báo cho mọi người ở đằng sau. Cảm ơn anh.
02:06:19 (Bonin) Tôi sẽ báo lại khi nào ta ra khỏi đó.
02:06:20 (Tiếp viên) OK.

Hai phi công thảo luận về nhiệt độ cao bất thường bên ngoài, làm cho họ không thể lên đến độ cao dự kiến, và cảm thấy hạnh phúc vì bay A330 chứ không phải A340, vì ở độ cao này A330 có hiệu năng cao hơn.

02:06:50 (Bonin) Bật hệ thống chống băng đi. Dù sao cũng hơn là không có gì.

Cần phải giải thích thêm rằng các đám mây có mật độ hạt nước hoặc tinh thể nước lớn như mây dông thường gây ra hiện tượng icing (đóng băng tàu bay). Các phi công khởi động hệ thống chống băng để làm tan băng bám trên bề mặt. Băng đóng sẽ làm giảm tính năng khí động học, làm giảm sức nâng và trong các tình huống nguy kịch, có thể gây rơi máy bay.

02:07:00 (Bonin) Hình như ta sắp ra khỏi lớp mây, chắc sẽ ổn thôi.

Trong lúc đó Robert đang xem radar và phát hiện ra nó chưa được cài đúng chế độ. Sau khi thay đổi các cài đặt, anh phát hiện ra họ đang bay thẳng vào khu vực nhiễu động mạnh.

02:08:03 (Robert) Có lẽ anh nên lượn sang trái một chút.
02:08:05 (Bonin) Tôi chưa nghe rõ, gì thế?
02:08:07 (Robert) Có lẽ anh nên lượn sang trái một chút. Chúng ta chuyển sang lái bằng tay nhé?

Bonin lặng lẽ lượn sang trái. Bỗng nhiên một mùi khét lạ tràn vào khoang lái, và nhiệt độ tăng đột ngột. Anh phi công trẻ thoạt tiên nghĩ rằng điều hòa nhiệt độ bị hỏng, song Robert đã trấn an anh và nói rằng đây là do thời tiết khắc nghiệt xung quanh. Bonin có vẻ như sắp ốm. Tiếng cọ xát vang lên rõ hơn. Nhiều khả năng là do các tinh thể băng đóng trên thân máy bay. Bonin nói rằng anh sẽ giảm tốc độ, và đề nghị Robert bật tính năng chống phát lửa trên động cơ khi bị băng đóng dày.

Ngay sau đó còi báo động vang lên trong 2.2s, báo ngắt lái tự động. Nguyên nhân là ống lắp cảm biến tốc độ gió bên ngoài đã bị băng đóng, và các phi công bây giờ phải lái bằng tay (thủ công).

Phải lưu ‎ý đến giờ vẫn chưa có hư hại nào. Ngoài việc mất tín hiệu từ cảm biến tốc độ gió, mọi thứ vẫn bình thường. Otelli (một phi công dày dạn đã viết sách về vụ tai nạn này) cho rằng rất nhiều phi công (trong số đó có cả ông ta) đã từng bay tập trong tình huống này và chẳng có vấn đề gì. Nhưng cả Bonin và Robert chưa từng được đào tạo về tình huống cảm biến tốc độ gió bị sai lạc, hoặc tập lái thủ công trong những tình huống tương tự như thế này.

02:10:06 (Bonin) Tôi lấy lại điều khiển.
02:10:07 (Robert) Đồng ý.

Chắc bị ám ảnh bởi những gì xảy ra trong vòng vài phút vừa rồi – nhiễu động không khí, hiện tượng phóng điện – Bonin đã xử sự một cách phi lý. Anh kéo cần lái để buộc máy bay ngóc lên, dù vừa mới thảo luận xong về nhiệt độ cao bên ngoài sẽ không cho máy bay lên cao một cách an toàn.

Các chuyên gia hàng không rất khó khăn để hiểu hành động của Bonin. "Nếu anh ta bay bằng mà còn không có tốc độ, vậy thì cất lên làm gì", Chris Nutter, phi công và dạy lái máy bay. "Lẽ ra phải kiểm tra chéo lại, so sánh chỉ thị tốc độ gió với tốc độ không khí, độ cao, chế độ động cơ, tốc độ lên theo phương đứng. Trong những tình huống tương tự, chúng tôi phải kiểm tra kỹ lại rồi đánh giá quy trình," Nutter giải thích thêm, "trước khi có bất kỳ hành động điều khiển nào. Chẳng may, họ lại không làm như vậy."

Hầu như ngay lúc Bonin kéo cần lái cho máy bay cất lên, máy tính đã phản ứng lại. Một chuông cảnh báo vang lên, nhắc họ đang rời khỏi độ cao được lập trình sẵn. Rồi đến cảnh báo thiếu tốc độ (thất tốc) vang lên. Giọng nói tổng hợp vang lên bằng tiếng Anh "Stall!", rồi đến một tiếng chuông rất khó chịu gọi là "cricket". Thất tốc là một tình huống có thể nguy hiểm khi bay quá chậm. Tại một tốc độ nào đó, lực nâng của cánh bị giảm đột ngột, và máy bay sẽ bị cắm đầu xuống, nhanh đến chóng mặt. Mọi phi công đều được dạy phải đẩy cần lái về phía trước khi có rủi ro bị thất tốc. Máy bay sẽ hạ xuống và lấy thêm tốc độ.

Cảnh báo thất tốc trên A330 được làm để phi công không thể bỏ qua nó được. Trong chuyến bay này, không có phi công nào nhắc đến nó, hoặc nhận ra rằng máy bay đã thực sự bị thất tốc – cho dù báo động "Stall!" đã lặp đi lặp lại tới 75 lần. Dù thế, Bonin vẫn tiếp tục kéo cần lái, hoàn toàn trái ngược với những gì lẽ ra phải làm để cứu máy bay khỏi bị thất tốc.

02:10:07 (Robert) Cái gì thế?
02:10:15 (Bonin) Không ổn, chỉ thị tốc độ hoàn toàn không ổn.
02:10:16 (Robert) Ta đang mất tốc độ phải không?

Máy bay đang cất lên với tốc độ 7000 feet mỗi phút. Khi lấy độ cao, nó mất dần tốc độ, cho tới khi chỉ còn lê lết ở khoảng 93 dặm một giờ, tốc độ tiêu biểu cho một cái Cessna thể thao hơn là máy bay dân dụng. Robert nhận ra sai lầm của Bonin và cố gắng sửa chữa.

02:10:27 (Robert) Coi chừng tốc độ kìa. Coi chừng tốc độ kìa.

Có lẽ anh ta ám chỉ tốc độ thẳng đứng. Khi đó họ vẫn đang lên cao dần.

02:10:28 (Bonin) OK, OK, tôi đang hạ đây.
02:10:30 (Robert) Giữ ổn định nhé.
02:10:31 (Bonin) Rồi ...
02:10:31 (Robert) Hạ đi, nó bảo ta đang cất lên đây này. Nó bảo ta đang lên cao, phải hạ xuống đi.
02:10:35 (Bonin) OK.

Nhờ có hệ thống chống đóng băng, một trong hai ống pitot bắt đầu hoạt động trở lại. Màn hình khoang lái một lần nữa hiển thị tốc độ đúng.

02:10:36 (Robert) Hạ đi!
02:10:37 (Bonin) Đây đây, ta đang hạ đây.
02:10:38 (Robert) Từ từ thôi nhé!

Bonin kéo cần lái nhẹ tay hơn một chút, và máy bay lấy thêm tốc độ ngang vì không phải lên gấp như trước. Nó tăng tốc đến 223 dặm một giờ. Cảnh báo thất tốc không còn nữa. Trong một khoảnh khắc, hai phi công kiểm soát được máy bay.

02:10:41(Bonin) Ồ ta vẫn đang lên này!

Chính thế, vì Bonin chưa hạ thấp mũi máy bay xuống. Nhận ra tình huống khẩn cấp, Robert nhấn nút gọi cơ trưởng.

02:10:49 (Robert) Quỷ thật, ông ấy đâu rồi?

Máy bay đã lên cao hơn 2512 feet so với độ cao ban đầu, và dù nó vẫn đang cất lên với tốc độ nguy hiểm, vẫn nằm trong giới hạn chấp nhận được. Nhưng không rõ vì nguyên do gì, Bonin lại kéo ngược cần lái, hướng mũi máy bay lên trên và làm mất tốc độ. Cảnh báo thất tốc lại bắt đầu vang lên.

Một lần nữa, các phi công lại bỏ qua cảnh báo, có lẽ họ nghĩ rằng họ không thể làm máy bay thất tốc được. Thật ra không phải không có lý do để họ nghĩ như vậy: Airbus là máy bay fly-by-wire, các tín hiệu điều khiển không được chuyển thẳng tới thiết bị mà tới một máy tính. Máy tính sẽ biến các tín hiệu này thành các lệnh để nâng/hạ cánh, điều khiển cánh đuôi và bánh lái. Trong phần lớn thời gian, máy tính hoạt động theo chế độ bình thường, có nghĩa là nó sẽ không chuyển bất cứ lệnh điều khiển nào có nguy cơ khiến cho máy bay ra khỏi khuôn khổ chuyến bay. "Bạn không thể làm thất tốc một cái máy bay đang ở chế độ bình thường" Godfrey Camilleri, một giáo viên hướng dẫn bay Airbus 330 ở US Airways cho biết.

Song khi máy tính mất cảm biến tốc độ gió, nó ngắt lái tự động và chuyển từ chế độ bình thường sang chế độ thay thế (phụ). Khi đó, hàng loạt các (quy tắc) hạn chế đối với các xử lý của phi công bị hủy bỏ. Theo Camilleri "Một khi bạn bay ở chế độ thay thế, bạn có thể làm máy bay thất tốc".

Hầu như chắc chắn là Bonin chưa từng lái ở chế độ thay thế và không hiểu hết về việc hủy bỏ các quy tắc hạn chế trong trường hợp này. Theo Camilleri, chưa bao giờ có một chiếc A330 nào trong số 17 chiếc của US Airways bay ở chế độ thay thế. Vì vậy, Bonin có lẽ đã cho rằng cảnh báo thất tốc là một cảnh báo lầm, vì anh không bao giờ nghĩ rằng máy bay có thể hủy bỏ các hạn chế xử lý của phi công dẫn đến việc thất tốc. Không may thay, đó là điều thực sự đang xảy đến.

02:10:55 (Robert) Chết tiệt!!

Một ống pitot khác bắt đầu làm việc trở lại. Các hệ thống điện tử trong buồng lái bây giờ hoạt động bình thường. Tổ lái có đầy đủ thông tin cần thiết, và không một hệ thống nào bị hư hại. Các vấn đề xảy ra sau thời điểm này hoàn toàn do lỗi con người.

02:11:03 (Bonin) Ta đang TOGA hả?

Câu nói của Bonin hé lộ nguyên nhân của vụ việc. TOGA là tên tắt của Cất cánh và bay vòng. Khi máy bay cất cánh hoặc hủy bỏ việc hạ cánh (cất lên để hạ cánh lần khác), máy bay phải lấy độ cao và tốc độ cùng lúc, càng nhanh càng tốt. Trong giai đoạn này của chuyến bay, phi công được dạy phải tăng công suất động cơ đến mức TOGA và nâng mũi đến một góc lên nhất định.

Rõ ràng là Bonin đang cố đạt đến một hiệu quả tương tự. Anh ta muốn tăng tốc và lên cao khỏi mức nguy hiểm. Nhưng đây không phải là mực nước biển (độ cao zero), ở độ cao hơn 12km này không khí loãng hơn nhiều. Động cơ tạo ra ít lực đẩy hơn, và cánh cũng có ít sức nâng hơn. Nâng góc mũi không làm cho máy bay bay lên nhanh như khi ở mực nước biển, mà lên chậm hơn nhiều. Thậm chí, và chính là điều đã xảy ra, máy bay đang rớt xuống.

Hành động của Bonin có vẻ vô lý nhưng vẫn có thể giải thích được. Khi bị căng thẳng về tâm lý, bộ não thường mất đi vùng hoạt động sáng tạo. Thay vào đó, chúng ta có xu hướng quay về với những gì quen thuộc và được tập luyện thường xuyên. Mặc dù phi công được đào tạo để lái thủ công trong mọi giai đoạn của chuyến bay, họ thường chỉ lái ở tầm thấp: khi hạ cánh, cất cánh, lượn vòng. Không ngạc nhiên là sau khi mất phương hướng bởi cơn dông, Bonin lái máy bay thủ công như thể anh ta ở tầm thấp vậy. Nhưng điều này hoàn toàn không phù hợp với tình huống.

02:11:06 (Robert) Chết tiệt, anh ta có ra không đây!

Lúc này máy bay ở độ cao tối đa. Với mọi động cơ chạy hết công suất, góc nâng mũi 18 độ, nó bay ngang trong một thoáng rồi bắt đầu rớt xuống biển.

02:11:21 (Robert) Động cơ vẫn hoạt động kia mà. Chuyện quái quỉ gì thế! Tôi không hiểu gì cả.

Không như cần lái của máy bay Boeing, hai cần lái Airbus là loại bất đồng bộ, có nghĩa là chuyển động độc lập đối với nhau. Tiến sĩ David Esser, giáo sư hàng không ở Đại học Embry-Riddle cho biết "Nếu phi công ghế phải kéo cần, phi công ghế trái sẽ không cảm thấy gì cả. Cần lái không chuyển động cùng nhịp với nhau, không như cơ cấu cơ khí trên các máy bay đời trước nếu bạn kéo cần lái một bên, bên kia sẽ thấy cần lái chuyển động theo". Robert không biết gì về việc Bonin vẫn đang kéo cần lái lên, cho dù họ đã nói chuyện về việc hạ thấp độ cao xuống.

Họ đã phạm một sai lầm trong quy trình, gọi là quy trình quản lý năng lực tổ lái (CRM). Vì vậy, họ không phối hợp được với nhau. Việc này xảy ra khi hai phi công phụ cùng lái máy bay. "Nếu có cơ trưởng và phi công phụ trong buồng lái, đương nhiên bạn biết ai là người chịu trách nhiệm. Cơ trưởng là người có quyền ra lệnh và ông ta chịu trách nhiệm về an toàn chuyến bay. Khi bạn để hai phi công phụ cùng bay, bạn sẽ không có được kỷ luật như khi có cơ trưởng", Nutter nói.

Tốc độ rớt xuống tăng dần. Nếu Bonin thả tay ra, máy bay sẽ chúc mũi xuống và lấy lại được tốc độ. Nhưng anh ta lại đang kéo cần lái hết cỡ về phía mình, mũi máy bay vẫn hướng lên, và nó chỉ có vừa đủ tốc độ để kiểm soát. Vì nhiễu động vẫn tiếp tục ảnh hưởng, hầu như không thể giữ cho 2 cánh thăng bằng.

02:11:32 (Bonin) Chết tiệt, tôi không điều khiển được máy bay nữa, không thể điều khiển được nữa rồi.
02:11:37 (Robert) Ghế trái điều khiển.

Rốt cuộc, phi công dày dạn hơn (và có vẻ hiểu biết hơn về tình trạng chuyến bay) lấy lại quyền điều khiển. Chẳng may là anh ta cũng không biết gì về thực tế là máy bay đã bị thất tốc, và lại kéo cần lái thêm. Cho dù mũi máy bay đang hướng lên, có một thực tế là nó đang rơi với góc 40 độ. Cảnh báo thất tốc vang lên liên tục, và Bonin ngay sau đó lấy lại điều khiển từ Robert.

Một phút rưỡi kể từ khi tình huống nguy kịch xảy ra, và bây giờ cơ trưởng trở lại buồng lái. Cảnh báo thất tốc vẫn đang kêu vang.

02:11:43 (Cơ trưởng) Các anh làm trò gì thế?
02:11:45 (Bonin) Ta không điều khiển được máy bay nữa!
02:11:47 (Robert) Ta hoàn toàn mất khả năng điều khiển, chúng tôi không hiểu tại sao. Tôi đã thử mọi cách rồi ....

Lúc này, máy bay quay về độ cao ban đầu, nhưng nó đang rơi rất nhanh. Với mũi hướng lên góc 15 độ, tốc độ 100 dặm/h, nó rơi khoảng 3km mỗi phút với góc xuống 41 độ. Nó còn tiếp tục rơi thế này cho đến tận lúc chạm mặt biển. Dù các ống pitot lúc này hoàn toàn bình thường, tốc độ ngang của máy bay đã quá chậm (chỉ chừng 60 dặm mỗi giờ) và góc mũi bị coi là không phù hợp, cảnh báo thất tốc tạm thời ngừng lại. Có thể điều đó làm các phi công cho rằng tình huống được cải thiện trong khi thực tế lại đang trở nên tệ hơn.

Một trong những phát hiện khác là cơ trưởng không hề ngồi vào ghế lái. Giá mà ông ta làm vậy, ông ấy có thể hiểu ra tình hình. Một phi công dày dạn như ông, ắt phải biết lý do của việc thất tốc là hướng mũi lên quá cao. Nhưng ông chỉ ngồi phía sau hai phi công.

Không quá khó để hiểu chuyện này. Esser nói, "Chắc họ đã bị rung lắc khá nhiều. Trong những tình huống như vậy, ông ấy có thể không muốn làm cho mọi việc tệ hơn bằng cách buộc một trong hai phi công đứng dậy. Thay vào đó, ông chỉ quan sát và ra lệnh từ phía sau".

Nhưng từ chỗ này, cơ trưởng Dubois không thể luận ra tại sao máy bay lại bị như vậy. Thông tin quan trọng nhất đã bị bỏ sót: có người luôn luôn kéo cần lái. Không ai nói với Dubois, và ông không nghĩ tới để mà hỏi.

02:12:14 (Robert) Anh nghĩ gì? Anh nghĩ gì? Ta phải làm gì đây?
02:12:15 (Cơ trưởng) À, tôi không biết.

Báo động thất tốc lại vang lên, cả ba phi công thảo luận tình huống này nhưng thậm chí không có ai nhắc đến chữ "thất tốc". Họ không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Trong lúc đó, thời tiết xấu tiếp tục làm máy bay chao đảo, và cơ trưởng yêu cầu Bonin giữ thăng bằng – điều không liên quan gì đến vấn đề chính. Họ vẫn còn bàn cãi xem thật ra họ đang cất lên hay hạ xuống, cho đến khi đồng ý với nhau về việc máy bay đang hạ thấp dần. Khi đến độ cao khoảng 3km, Robert tìm cách lấy lại quyền điều khiển, và đẩy cần lái xuống. Dù vậy, máy bay đang ở chế độ nhận cả 2 tay lái, nên việc đẩy cần lái của Robert vẫn bị bù trừ với thao tác kéo cần của Bonin. Mũi máy bay vẫn hướng lên trên.

02:13:40 (Robert) Lên đi, lên đi, lên đi ...
02:13:40 (Bonin) Nhưng lúc nào tôi chả kéo cần lái!

Tận lúc này Bonin mới nói ra sự kiện cốt lõi, mà vẫn không hiểu gì cả.

02:13:42 (Cơ trưởng) Không không, đừng có cất lên ... không ...
02:13:43 (Robert) Chúc xuống đi ... để tôi điều khiển ... để tôi điều khiển!

Bonin nhường quyền điều khiển, và Robert cũng hạ được mũi chúc xuống. Máy bay bắt đầu lấy lại tốc độ, nhưng nó vẫn đang rớt nhanh kinh khủng. Đến độ cao 600m, các bộ cảm biến phát hiện máy bay hạ quá nhanh và quá thấp, một báo động mới được kích hoạt. Không còn thời gian để tăng tốc bằng cách cho máy bay cắm xuống nữa. Cực kỳ nhanh, không hề cảnh báo các đồng nghiệp, Bonin lấy quyền điều khiển và kéo cần lái lên hết mức.

02:14:23 (Robert) Chết tiệt, ta sắp đâm rồi .... Không thể thế được!
02:14:25 (Bonin) Nhưng mà chuyện gì thế?
02:14:27 (Cơ trưởng) Góc mũi 10 độ ....

Đúng 1.4 giây sau, máy ghi âm buồng lái ngừng hoạt động.
___

Ngày nay, bản ghi của AF447 mang lại những thông tin để cho mọi phi công không mắc phải những sai lầm như thế nữa. Từ giờ trở đi, từng phi công sẽ ngay lập tức nhớ đến AF447 nếu như cảnh báo thất tốc vang lên khi họ đang bay ở mực bay bằng (độ cao hành trình). Các hãng hàng không sẽ thay đổi nội dung huấn luyện để tạo ra một thói quen có thể cứu mạng các chuyến bay: cẩn thận hơn với thời tiết và xem các máy bay gần đó bay thế nào, chỉ định đích danh ai là người chịu trách nhiệm khi 2 phi công phụ cùng ở trong buồng lái, hiểu rõ các tham số của chế độ thay thế, và tập bay thủ công trong toàn bộ chuyến bay.

Nhưng vụ rơi máy bay này cho thấy các nhà khai thác hàng không bị cản trở bởi một mối đe dọa tinh vi hơn, trớ trêu thay, bắt đầu từ sứ mạng làm cho các chuyến bay trở nên an toàn hơn. Trong suốt hàng thập kỷ, các máy bay được chế tạo để có các tính năng tự động ngày càng nhiều hơn. Chúng có thể giúp cho phi công khi tình huống trở nên bất ổn và nguy hiểm. Nhưng chúng cũng làm cho phi công không chú tâm đến những thông tin quan trọng. Khi hệ thống điện tử giám sát những tham số trọng yếu của chuyến bay như vị trí, độ cao, tốc độ, phi công có thể chú ý theo dõi các thông tin khác. Nhưng khi có sự cố xảy đến và máy tính không thể đảm đương được (trong đêm tối, thời tiết xấu, cách xa đất liền...) con người chợt nhận ra họ chẳng có khái niệm gì về những việc đang diễn ra. Họ tự hỏi, thiết bị nào có thể tin cậy được, và thiết bị nào không còn tin được nữa? Mối đe dọa lớn nhất là gì? Chuyện gì đang xảy ra? Thật không may, phần lớn các phi công không đủ kinh nghiệm để tìm ra câu trả lời.

(nguồn ở đây, đâyở đây)
*** Về Hộp đen của máy bay có thể tham khảo bài này.

May 18, 2012

Về tai nạn Sukhoi SJ-100 / Salak

Về tai nạn chiếc máy bay Sukhoi Superjet-100 ngày 09/05/2012 trong lịch trình bay biểu diễn chào hàng tại một loạt các nước châu Á của hãng chế tạo máy bay Sukhoi (Nga) làm toàn bộ 45 người trên khoang thiệt mạng có thể đọc ở đây (wiki tiếng Anh, khá đầy đủ) hoặc ở đây (wiki tiếng Việt, tuy nhiên trang này vẫn ghi con số người thiệt mạng là 50 như tin lúc đầu mặc dù báo chí đã thông báo có 5 hành khách hủy không lên máy bay theo kế hoạch).

Trên các trang mạng nói các nhà phân tích nghiêng về giả thuyết lỗi con người (human error), thậm chí có nơi đặt thẳng nghi vấn lỗi do người lái. Ừa ghi lỗi cho người đã chết luôn là dễ nhất. Tất nhiên có những lý do cho giả thuyết này (sẽ trình bày ở dưới) nhưng nguyên nhân thật sự dẫn đến thảm họa thì phải chừng 1 năm nữa sau khi kết quả giải mã hộp đen máy bay được công bố (trên mỗi máy bay có hai thiết bị cùng được gọi là hộp đen, một chiếc là máy ghi âm buồng lái, chiếc kia là máy ghi dữ liệu chuyến bay, hai thiết bị này nếu khôi phục được đủ dữ liệu sẽ cho biết mọi tình trạng thiết bị / trao đổi và lời nói của tổ lái cho đến giây cuối cùng máy bay hoạt động).

Cho tới khi đó chúng ta không biết thật sự điều gì đã xảy xa khiến chiếc máy bay mang theo 45 người đâm trực diện vào núi.
Cho tới khi đó mọi giả thuyết chỉ là suy đoán.

Cho tới khi đó chúng ta chỉ có trong tay những fact thế này:
- Chiếc máy bay Sukhoi SJ-100 gặp nạn khi đang bay biểu diễn (dù trên khoang có nhiều hành khách). So với các chuyến bay thương mại chở khách thông thường, chuyến bay trình diễn người lái thường có xu thế vận hành máy bay thực hiện những tư thế nghiêng/ chao, thay đổi độ cao đột ngột hay thậm chí bay qua những địa hình khó để thể hiện những tính năng ưu việt của máy bay.
- Cơ trưởng chiếc Sukhoi SJ-100 Alexander Yablontsev là người có kinh nghiệm lái máy bay dày dạn và từng điều khiển máy bay bay qua những địa hình tương tự khu vực gặp nạn ( link).
- Sự liên lạc cuối cùng trước khi máy bay biến mất khỏi màn hình radar điều hành là khi tổ lái liên lạc với đài kiểm soát dưới mặt đất xin giảm độ cao từ 3000m xuống 1800m và được-đồng-ý. Núi Salak cao 2200m.
- Lực lượng cứu nạn cho biết máy bay đã đâm thẳng vào sườn núi ở độ cao khoảng 1900m, trượt xuống tới mực 1600m. Xác máy bay được tìm thấy tan thành mảnh nhỏ.
- Có 7 vụ máy bay nhỏ rơi ở khu vực núi Salak trong mười năm từ năm 2002 đến 2012. Khu vực này được ghi vào 'sổ đen' của hàng không Indonesia do nhiễu động mạnh trong không khí và thời tiết thay đổi phức tạp (link).

hiện trường nơi chiếc máy bay rơi chụp từ trực thăng

Nói túm lại trong thảm kịch Sukhoi này người ta đặt dấu hỏi cho những con số 3000m xuống 1800m/ đỉnh núi 2200m. Người ta nhắc đến khái niệm 'độ cao an toàn tối thiểu' / 'nhiễu động vùng núi' mà Lana đã đề cập khá rõ trong "Chuyện nghề 3", xin trích lại rằng nhiễu động mạnh/ dòng giáng mạnh nguy hiểm cho máy bay khu vực địa hình núi thường xuất hiện trong lớp từ mặt đất lên tới 1,5 lần độ cao đỉnh núi, ở trường hợp của Salak là 3300m.

Mời các bạn xem hình dưới trong "Chuyện nghề 3" (9/2010) và clip mô phỏng tai nạn Sukhoi SJ-100, 5/2012:




Càm ràm: Cuối cùng để phán xét hoặc rút kinh nghiệm, nếu loại bỏ tất cả những lỗi kỹ thuật và khách quan để cuối cùng lỗi thuộc về phi công thì cũng cần xem lại liệu ông ta đã được tư vấn đầy đủ về đặc điểm địa hình và những mối nguy hiểm ở khu vực máy bay bay qua? Một tai nạn hàng không thường hiếm khi do lỗi của chỉ một khâu mà thường là một loạt các lỗi hệ thống xuyên qua nhiều bức cản an toàn.

Kết luận cuối phải chờ hai hộp đen kia...

May 03, 2012

Ruồi bay được dẫn thế nào...

Lại nói chuyện nghề tiếp phục vụ (đầu độc) bà con nhé :)
(Trước khi đọc bài này mời bà con đọc loạt entries "CHUYỆN NGHỀ" cùng hệ mà 'nhẹ độ' hơn:))
Cũng như giao thông đường bộ đường sắt hay đường thủy, đường hàng không cũng được duy trì, tổ chức chặt chẽ và khoa học theo những luồng, lạch nhất định. Những phương tiện tham gia giao thông đường hàng không cũng phải tuân theo những luật lệ và quy định rõ ràng. Trên đường bộ có luật đi lề bên trái hay lề bên phải tùy theo mỗi quốc gia thì đối với đường hàng không có luật bay "theo các mực bay cao /thấp, chẵn /lẻ, đường bay một chiều /đường bay 2 chiều". Những luật giao thông cơ bản này đã xác lập lên luồng giao thông đường bộ và đường hàng không.
(Mực bay - flight level (FL) - một khái niệm trong hàng không dùng để xác định độ cao, quy theo các mực khí áp trong khí quyển chuẩn. Nguyên tắc chung là càng lên cao khí áp không khí càng giảm và theo tính chất không khí, địa lý... từ mực khí áp tại một điểm có thể tính ra độ cao so với mặt đất quy chiếu hoặc mực nước biển trung bình, và ngược lại. FL300 chỉ độ cao 30000ft ~ 10km)

Tiếp nhá: Trên một đường hàng không (đường bay) khoảng cách tối thiểu để đảm bảo an toàn cho các hoạt động bay theo chiều thẳng đứng (từ trong ngành: phân cách cao) giữa các tàu bay là 1000feet (300m) hoặc 2000feet (600m); ta sẽ nghe các mực bay FL270, FL300, FL350... Các trị số này được áp dụng tùy theo từng quốc gia hay khu vực trên thế giới, tuy nhiên có nguyên tắc chung là việc xác định luồng lạch hay nói cách khác là chiều giao thông của một đường hàng không được phân định dựa trên các mực bay chẵn (FL chẵn) hoặc lẻ (FL lẻ). Cụ thể là đối với các đường bay một chiều thì mực bay áp dụng trên đó chẵn hay lẻ sẽ cho biết chiều của đường bay; đối với các đường bay hai chiều thì các FL chẵn áp dụng cho một hướng bay và các FL lẻ áp dụng cho hướng ngược lại.


Vậy làm sao biết khi nào thì bay tại FL chẵn và khi nào thì bay ở FL lẻ, Có nguyên tắc gì không? Có, tổ chức hàng không dân dụng thế giới (ICAO) đưa ra luật Đông- Tây, các máy bay bay chếch về hướng Đông sẽ bay trên các FL lẻ và ngược lại các máy bay bay chếch về hướng Tây sẽ bay trên các FL chẵn.


Tuy nhiên đất nước ta có cấu trúc địa lý khá đặc biệt trải dài theo chiều Bắc – Nam, từ mũi Cà mau đến địa đầu Móng Cái, quê hương ta đồng ruộng phì nhiêu, đủ bốn mùa hoa trái..., í lộn, đang nói chuyện nghề lại quay ra đọc thơ, hì, quay lại: vì thế cấu trúc các đường bay của Việt Nam cũng "nằm" theo bề dài của đất nước. Chính vì vậy nhà chức trách hàng không Việt Nam đưa ra quy định Bắc – Nam, các máy bay bay chếch về hướng Bắc sẽ bay trên các FL lẻ và ngược lại các máy bay bay chếch về hướng Nam sẽ bay trên các FL chẵn.


Bạn mến, việc sử dụng khung FL chẵn hay lẽ để xác định chiều của luồng không lưu đối với các đường bay hai chiều rất quan trọng đối với người điều khiển giao thông hàng không (những kiểm soát viên không lưu - KSVKL). Trong khu vực trách nhiệm của mình các KSVKL kiểm soát hoạt động của các máy bay và dẫn đường bằng cách chỉ dẫn các máy bay (từ trong ngành: cấp huấn lệnh) trên các mực bay để giữ khoảng cách an toàn giữa 'những chú ruồi'. Tính chất đòi hỏi phản ứng nhanh của công việc khiến việc "đọc" chiều bay của máy bay qua con số mực bay đang bay trở thành một phản xạ bắt buộc của nghề kiểm soát không lưu, nghe con số là trong đầu đã có thể hình dung ra một máy bay đang di chuyển theo hướng Bắc - Nam hay Đông – Tây một cách nhanh chóng, ngược lại khi cấp huấn lệnh đổi mực bay cho một máy bay cũng phải tuân thủ quy tắc FL - hướng này.

Đối với KSVKl mới vào nghề, việc tạo ra phản xạ định hướng này cũng không đơn giản. Mỗi con người VN từ lúc còn nhỏ đã hình thành phản xạ đi lề bên phải, bình thường chúng ta sẽ cảm thấy đây là một điều rất tự nhiên và chẳng có gì là quan trọng... cho tới khi chúng ta tới một nước áp dụng luật đi lề bên trái (như các nước thuộc khối liện hiệp Anh chẳng hạn). Việc định hướng giao thông của người VN khi mới tới những xứ này rất vất vả. Tôi đã nhiều lần cảm thấy rất bối rối khi đi bộ trên vỉa hè, thay vì đi bên trái mình cứ vô tư đi bên phải thế là "Binh!", không ít lần đâm xầm vô người đi bộ ngược chiều vì người ta đi bên trái ngược với mình. Việc bị "loạn phản xạ trái-phải" này còn nguy hiểm hơn khi có việc phải băng qua đường, thay vì bạn phải nhìn sang bên phải trước, thì theo 'bản năng' cứ nhìn sang bên trái, tui rất nhiều lần phải toát mồ hôi hột khi nghe tiếng còi xe hơi và tiếng thắng "kee..é...t!" ngay sau lưng... Ước gì tất cả các KSVKL đều được đi công tác dài dài tại các nước này để có đủ phản xạ trái / phải, hờ hờ.
(Nói 'đếm ruồi ăn tiền' nghe dễ thương gì đâu, mà xáp dzô rồi thấy không đơn giản tẹo nào, nhỉ)

*** nguồn: FB - kiemsoatvienkhongluu (mình điều chỉnh chút xíu cho dễ đọc hơn đối với người ngoài nghề)

January 19, 2012

Thông tin tuyển dụng KSVKL

(KSVKL = Kiểm soát viên không lưu / Air traffic controller = ATC = người làm nghề 'lơ' tàu bay :D)

Tổng công ty QLB đang nhận hồ sơ tuyển dụng nhân sự để đào tạo KSVKL (thời hạn nhận hồ sơ từ 9/1/2012 đến 10/2/2012, tức là 'còn date' đó cả nhà :D).

I. Đối tượng và tiêu chuẩn:
- Công dân Việt Nam, không quá 30 tuổi.
- Tốt nghiệp Đại học loại Trung bình khá hoặc Cao đẳng loại Khá trở lên.
- Có một trong các chứng chỉ tiếng Anh: ... (đọc tiếp)

June 21, 2011

Bão, phụ nữ, đàn ông

Riêng ở VN ta các cơn bão được gọi theo cách đánh số hàng năm, sau mỗi năm lại quay lại từ 1. Ví dụ: Cơn bão số 2 năm 2009, bão số 1 mùa bão 2011... Còn đối với thế giới mỗi cơn bão đều được đặt tên. Bão thường sinh ra trên biển rồi di chuyển một quãng đường dài trước khi đổ bộ vào một hai vài quốc gia nào đó, nói cách khác Bão là kẻ lang thang không của riêng ai. Vậy Bão được đặt tên như thế nào?

Dưới WMO (World Meteorological Organization - Tổ Chức Khí Tượng Thế Giới) có các Trung tâm Tư vấn bão Vùng trên thế giới được giao trách nhiệm theo dõi mọi hoạt động của bão trong khu vực, bao gồm cả việc đặt tên cho các cơn bão. Tại khu vực Châu Á - Tây bắc Thái Bình Dương, Trung tâm Bão Nhiệt đới Vùng đặt ở Tokyo (Nhật); từ năm 2000 mỗi nước thành viên trong khu vực cung cấp 10 cái tên để tạo thành ngân sách 140 tên bão và hàng năm Trung tâm Tokyo đặt tên cho các cơn bão vùng Tây Thái Bình Dương từ danh sách tổng hợp này. Việt Nam ta đóng góp các tên như: Saomai, Trami, Vamco, Halong, Songda, Saola..., vì thế không có gì ngạc nhiên nếu (giả dụ) cơn bão số 5 của ta năm nay có tên quốc tế là Halong (Công nhận các nhà khoa học của chúng ta rất né chị em phụ nữ, ít nhất là trong lĩnh vực đặt tên bão, kha kha kha).

Nhưng đó là bây giờ, thời đại công bằng dân chủ bình quyền. Đã có nhiều thập niên trước kia khi mà những cơn bão nổi tiếng hung hãn tàn phá và chết chóc 'dễ có mấy tay' trên thế giới hầu hết đều mang những cái tên phụ nữ mĩ miều, ví như cơn bão Emma (Nhật, Triều Tiên, 1956); Linda (Califonia - Mỹ, 09/1997); Katrina (New Orland - Mỹ, 2005), và nhiều nữa.
Nhiều tổ chức phụ nữ đã tranh đấu đấu tranh lên án điều này là phân biệt đối xử, nói xấu (nói thật nhưng xấu) chị em. Kết quả là từ năm 1979 Tổ Chức Khí Tượng Thế Giới (WMO) đã quyết định xen kẽ lấy tên nữ và nam đặt tên cho Bão. Riêng khu vực Châu Á Thái Bình Dương như đã nói ở trên, các quốc gia đều được tham gia ngân hàng tên bão và hầu hết né tên người mà đặt bằng những cái tên hoa lá chim chóc linh tinh... cho lành :)

-------------------------------------------------
Còn đây là chuyện dân trong nghề rỉ tai:
Xưa, có lần các nhà khoa học đã có cuộc hội thảo vô cùng sôi nổi về sự giống nhau và khác nhau giữa 1 cơn bão và 1 "quý cô", và họ tìm ra kết quả là:

Giống nhau:
Bão và phụ nữ đều hình thành từ những vùng bí hiểm và từ những nguyên nhân bí hiểm.
Đường đi của bão và phụ nữ đều không thể đoán trước.
Cả phụ nữ và bão đều có thể bất ngờ mạnh lên dữ dội.
Cả 2 đều có kèm theo mưa.
Cả hai đều có thể gây hư hại cho cây cối, nhà cửa và hoa màu.
Trước khi bão tới và trước khi phụ nữ nổi giận, trời rất đẹp.
Vật thổi tung trước tiên thường là quần áo.
Phương pháp đề phòng tốt nhất là đóng cửa ngồi im trong nhà,
Có nhiều tiếng nức mạnh.
Muốn tồn tại đều phải biết sống chung.

Khác nhau:
Bão nổi lên theo mùa, phụ nữ nổi lên quanh năm.
Bão tàn phá lung tung, phụ nữ nhiều lúc chỉ tàn phá 1 chỗ.
Bão càng ngày càng yếu đi, phụ nữ càng ngày càng mạnh lên.
Bão ồn ào mới đáng sợ, phụ nữ yên lặng mới đáng sợ hơn.
Trời nổi bão khi khí lạnh về, phụ nữ nổi bão khi quý ông không về.
Bão mạnh khi nó to, phụ nữ mạnh khi họ nhỏ.
Muốn an toàn ta phải chạy xa bão, muốn an toàn ta phải lại gần phụ nữ.
Bão làm đắm thuyền, phụ nữ làm đắm mình.
Bão cần mây tan, phụ nữ chẳng cần mây gì hết.

Các nhà khoa học giật mình nhận thấy những điểm này thú vị đến nỗi họ quyết định rằng Bão cần mang tên phụ nữ, mà là tên phụ nữ đẹp. Thế nhưng sau hàng loạt những cơn-bão-gái-đẹp tàn phá kinh hoàng những nơi đi qua, việc đặt tên này bị chị em phản đối kịch liệt. Các nhà khoa học phát hoảng liền triệu tập khẩn cấp một cuộc họp so sánh bão với "quý ông". Nhưng dù cố gắng hết sức để tìm đủ cho công bằng nhằm xoa dịu chị em, họ cũng chỉ đưa ra được bảng tổng kết khiêm tốn, đó là:

Giống nhau:
Cả hai càng đi xa càng yếu đi.
Cả hai nhiều lúc đều đe dọa rất cao rồi chả làm gì cả.
Cả hai khi tàn đều làm ướt cảnh vật.
Cả hai đôi khi chỉ được thiên hạ nhớ đến do sức tàn phá mà thôi.

Khác nhau:
Bão kèm theo sấm chớp, đàn ông chỉ kèm theo những lời hứa suông.
Bão hay đổ bộ vào vùng quen. Đàn ông hay đổ bộ vào vùng lạ.
Bão đôi khi không chịu vào bờ, đàn ông đôi khi không chịu xa bờ.

(đồ sưu tầm, bà con ném đá thoải mái nhưng Lana vô can nhé, hihi).

*** Để tham khảo thêm:
- BÃO ĐƯỢC ĐẶT TÊN NHƯ THẾ NÀO?
- TROPICAL CYCLONE NAMING

June 07, 2011

Cho mình



Mình không biết tiếng Trung nên thân nhờ bạn nào biết nghe giùm phần dịch có chuẩn không và đài này của TQ có chính thống không (Nguồn từ Youtube, cảm ơn bạn HY đã gởi cho link này)

Bản đồ hai vùng thông báo bay (FIR = Flight information Region) FIR Hà Nội và FIR Hồ Chí Minh do Việt Nam quản lý trước 2006:
sau 2006 (Nguồn: AIP Vietnam), vùng FIR tô màu xám bao trùm đảo Hải Nam và Quần đảo Hoàng Sa ở bản đồ sau 2006 là FIR SANYA hiện do TQ quản lý, được thiết lập cuối năm 2006 với trọng tài ICAO (International Civil Aviation Organization = Tổ chức Hàng không dân dụng thế giới.
Đều nằm trong lộ trình liếm dần của lưỡi bò:(Hình do Nguyễn Minh Đức chụp tại TP HCM ngày 5/6/2011. Nguồn: Quechoa Blog)

*** Tham khảo thêm về vùng FIR:
- MÌNH NÊN BIẾT
- Từ vùng trách nhiệm Hongkong AOR được tạm giao -> tiến tới 2001 lập Sanya AOR (để 2006 hoàn tất lộ trình lấn, thành SANYA FIR)
- CHUYỆN NGHỀ (4)

November 24, 2010

Những niềm vui nho nhỏ

1. Viết sau ngày 20/11, nhưng lại muốn kể cuối tuần trước mình được một lời mời dự tiệc của một đơn vị thuộc VN Airlines: Lãnh đạo trung tâm mời các thày cô (qua các thời kỳ) dạy các khóa đào tạo nhân viên TT nhân ngày Nhà giáo. Được một lời khen 'môn của cô giáo dạy lại hấp dẫn nhất đấy, cô giáo chắc đi dạy đã nhiều?'. Trả lời 'Dạ ít, về nghề thì đây là lớp dài nhất'. - 'Vậy sao cô giáo dạy có vẻ như có nghề sư phạm lắm?' - 'Vậy thì chắc là tại gien đấy ạ.' (cười)
Nói với anh phó GĐ Trung tâm "Lần đầu tiên em được mời dự tiệc 20/11 với danh nghĩa là cô giáo, em thật sự rất vui".

2. Lớp mình đang dạy có hơn 2 chục học viên. Đa phần mới tốt nghiệp đại học (các trường khác nhau) vừa được TT điều độ khai thác bay tuyển vào làm việc. Lớp rất vui vẻ và có ý thức học. Buổi đầu mình thỏa thuận với các em 3 điều kiện: 1) Cô giáo sẽ không điểm danh vì các em đi học là để làm việc, buổi nào mệt mỏi các em có thể nghỉ, chỉ cần tự bảo đảm đọc kiến thức. 2) Thú thật là nếu nhìn thấy 2 bạn trở lên ngủ gật trong lớp là cô giáo mất hứng thú dạy. 3) Tắt hoặc để điện thoại chế độ rung trong giờ học. Các bạn cứ tự nhiên ra ngoài gọi điện nhưng không làm điều đó trong lớp.

Có thỏa thuận trước nên học viên rất 'theo'. Chỉ có một lần có tiếng nhạc chuông lảnh lót rộn ràng. Cô giáo dừng, cả lớp cũng im lặng. Không lời nào, nhưng sự im lặng làm chủ nhân tiếng chuông tự nhớ 'thỏa thuận', ra ngoài nghe điện.
Duy nhất mỗi lần đó. Cảm ơn các em đã tôn trọng.

Bù lại, lâu lâu thấy bài khô khan cô giáo lại kể chuyện vui hoặc pha trò, thay đổi không khí. Giờ mỗi lần nhìn thấy một nụ cười tươi thân thiện 'em chào cô' là lại thấy lâng lâng vui.

3. Lại chuyện dạy học. Một cô bạn đồng nghiệp bảo: 'Chị, hay là tụi em nhóm một lớp bọn trẻ con của mấy anh chị em nhân viên mình, chị dạy tiếng Anh cho bọn nó nhé?'.
Đã từng muốn lấy một nhóm những đứa trẻ chừng lớp 3 lớp 4 lớp 5 để dạy. Điều mình muốn không chỉ là kiếm tiền, không chỉ là vỏn vẹn dạy chữ, mà là dạy chữ qua những câu chuyện đời, những cách nghĩ, cách sống, cách yêu cha mẹ anh chị em bạn bè, yêu thiên nhiên, yêu bản thân, yêu cuộc sống, và nhìn ra thế giới. Mình thích nói chuyện với bọn trẻ và cùng chúng chơi đùa. Chúng sẽ học được gì đó, và mình cũng được những khoảng khắc nhìn thế giới qua con mắt của chúng.
Trả lời nhỏ bạn "chị thích dạy lắm, nhất là dạy trẻ con, dạy và chơi với chúng. Chắc chị sẽ dạy, chỉ là chưa phải lúc này, vì việc cơ quan bận trong giờ, ngoài đó thì phải ưu tiên cho Dim Mei đã.'

4. Tối qua dự tiệc mừng kỷ niệm Sinh Nhật 12 năm Dolphin Media, chủ nhân/ tổng GĐ/ người chèo lái là Blogger này - một người anh rất dễ mến. Về trễ, báo cho anh và vẫn quyết chạy đến. Thấy mình đã đúng bởi dạ tiệc chỉ gói gọn trong nhân viên Công ty, rất ít khách mời thân thiết của Dolphin và riêng một bàn cho nhóm nhỏ Bloggers quen thân. Cảm động vì sự chân tình yêu quý Bloggers của anh.
Về Anh và Dolphin tối qua đã được viết rất đủ ở đây rồi. Xin cùng chúc mừng anh và đồng đội (rất nhiều các cô gái xinh tươi chân dài). Mừng Dolphin vững bước. Mới 12 tuổi 1 ngày mà em lại đợi đến SN Dolphin sang năm để đỡ tiếc những phần bị lỡ không kịp coi/ nghe tối qua.

5. Dạo này mẹ bận, lại còn 'làm thêm', ít thời gian hơn cho Dim Mei. Khóa dạy còn tuần này nữa thôi. Công việc cũng sẽ dần chủ động hơn. Đang mơ một dịp cùng Dim Mei 3 mẹ con ba lô đi Nha Trang hưởng nắng lặn biển và tắm bùn.
mà từ nay đến cuối năm có nhiều những dịp offline to to của Bloggers-dễ-thương không nhỉ?
(Lại tư tưởng ham chơi rồi đây) :)

*** Bài đọc tham khảo:
- CON CÁ HEO 12 TUỔI (VMC)
- Loạt bài 'CÔNG TY TƯ NHÂN' (ĐMT)