June 16, 2009

The Second Weekend (cont. 2)

Chủ nhật, 14/06/2009
Ba cô cháu ngủ dậy muộn. Buổi sáng sơn cước, trong lành, thật dễ chịu. Tối qua ngồi cà phê với Hải – Thúy – Nga ti, 3 đứa bạn 12B5 . Mình kể về ý định chuyến về lần này, muốn đi thăm mộ Sơn (lớp trưởng lớp mình hồi đó, bạn mất vì ung thư đã hơn 1 năm). Hải nói: Tao cũng muốn đi, để gọi anh H. đi (H. cũng 12B5), H. có xe, gọi H. đi đấy.

Gọi nhau, hẹn, đón... đến gần 11h trưa mới đón đủ 4 người trên xe (Mình, Hải, anh H., thêm N.T., cô bạn lớp trưởng lớp hồi 10B5, 11B5). Nghĩa trang cách trung tâm thành phố khoảng 5km. H. và Hải có mặt hôm đưa tiễn Sơn, còn với mình và N.T. thì đây là lần đầu đến thăm bạn từ khi bạn mất.

Vừa thắp hương lên mộ bạn thì bắt đầu có giọt mưa. 4 đứa chia nhau nắm hương để cắm các mộ xung quanh. Mưa nặng hạt nhanh đến nỗi cả bốn đều ướt lướt thướt phải chạy vào xe ngồi chờ. Trời vẫn mưa, nhưng nhẹ dần. Hương cháy gần hết, 4 tên lại ra để đốt tiền vàng cho bạn. Giăng tờ báo che mưa mà nước vẫn giọt xuống qua báo, giấy vàng ẩm cứ cháy lại tắt. H. phải châm diêm 5, 6 lần vàng mới cháy được 1 nửa. Bắt đầu có tiếng nản: ẩm lắm, không cháy hết được đâu, thôi vậy. Mình bảo: Không, phải cháy hết chứ. Trời vẫn mưa. H. lại châm diêm… cứ thế. Mình đành nói: Sơn à, tớ từ HN lên đây thăm bạn, bạn làm sao để vàng cháy hết đi chứ bọn tớ mới về được, trưa lắm rồi, lại mưa nữa. Hải thì nói dỗi: Hay bạn đủ tiền rồi không cần nữa. 2 đứa vừa nói xong, vàng bắt lửa cháy bùng, cháy lên cả tờ báo ẩm sũng mình đang cầm dăng che phía trên.

Trùng hợp ngẫu nhiên? Chỉ biết là lúc đó mọi người đều thốt lên: Đấy, nhìn này, (Sơn) về đấy ! Thế thôi, bọn tớ lên thăm, giờ chào bạn về nhé.

Lên xe về. Ướt nhẹp, nhưng lòng thanh thản lạ thường. Mà lạ, xe chỉ rời nghĩa trang một khúc ngắn là ngoài trời không hề mưa, đường khô rang, nắng chói. Cả bọn về quán Bia tươi của M., cũng lại một bạn cùng khóa phổ thông, chúng nó gọi thêm mấy bạn 12B5 nữa. Vui. (Mình uống hết 2 ly lớn bia tươi, hì).

--------------------

4h chiều, H.O chở mình ra bến xe. Về HN một mình vì 2 đứa kia còn thích đi chợ Thái mai mới xuống. Kẹt đường một khúc dài nên 7h tối mới về đến Mỹ Đình.

Mình vẫy một chiếc taxi ngay khi vừa xuống xe. Kể ra thì có xe buýt 34 đi thẳng từ đây ngang qua nhà mình, nhưng mình thấy mệt, với lại, cảm thấy như mình đi xa tự nhiên thèm về ngay nhà quá, thôi, quý tộc một chút.

Lái xe vừa dừng, mình thế nào tự nhiên chợt nhớ kiểm tra túi: Ối, không thấy chìa khóa nhà ở khoang mình vẫn để. Lục tìm các ngăn khác, cũng không có. Thôi rồi, chắc mình đưa cháu Dương cách đây cả tuần, lúc nào 2 đứa cháu cũng thay nhau có nhà, mình không dùng đến chìa khóa nên quên bẵng mất. Giờ, không còn cách nào nữa rồi. 7h tối chúng không thể xuống HN được. Làm sao đây? Nghĩ. Bảo lái xe đi. Nghĩ một chút đã. Lên cơ quan hay đến nhà ai nhỉ? Mai thứ 2 phải đi làm. Quyết định vào nhà Dì Chú trong khu tập thể sân bay. Ngủ nhờ. Ngay Gia lâm. Ừ đi.

Ra chờ xe buýt. Mệt, nhưng chẳng có lý do gì để "quý tộc" nữa. Đi GL xa, taxi tốn bộn tiền. Xe buýt cũng tiện 1 chuyến từ bến đầu đến bến cuối luôn. Với lại, không về nhà mà đi ngủ nhờ thì mấy giờ về mà chẳng được. Ngồi trên xe buýt, nghĩ thầm: Mình đúng thật là ! Cái tính của mình đôi khi cũng gây ra những mâu thuẫn 'chẳng giống ai'. Trưa nay một nhân vật của 12B5 vốn hay nói đùa có chút xíu thật "anh nói thật đấy, yêu anh đi" cứ nhiệt tình nói để anh chở về HN thì mình cứ dối quanh để từ chối. Bây giờ một mình giữa HN, lang thang, nhà quê, tay xách nách mang 1 cái túi ni-lông nhét đầy chật nào mít, đu đủ, quất hồng bì... Túi lại còn thủng một lỗ thò cái cuống mít ra nữa chứ. 8h tối mò đến nhà Dì chú ngủ nhờ. Giả mà đi nhờ xe có đỡ hơn không, không vào được nhà thì cùng lắm là theo xe quay lại TN, vô tư và ngang bướng hết mức đi sợ gì, quay lại cũng chỉ 8h tối là về đến nhà ông bà, thoải mái nghỉ ngơi (hài chút, hu hu hix hix, cười méo mó).

Đúng thật là một chuyến đi 'phá cách', phá cách đến tận lúc về. Nhưng nhìn lại thấy vui. Mình hài lòng. Tối chuẩn bị ngủ mình nhận được tin nhắn của chị Nhàn. Ấm áp. Mình cũng nhắn tin chào và cảm ơn các bạn (Hải, Nga ti, Thúy, Hưng). Thế là cuối tuần đã qua đi. Mai là bắt đầu một tuần mới.

*** Entry liên quan:
- THĂM SƠN BỆNH

The Second Weekend (cont.)

Thái Nguyên, thứ 7, 13/06/2009
Nằm nói chuyện với H.O qua suốt cả trưa. Cười nhiều. 2 chị em nhắc lại những chuyện vui hồi con gái, các 'chàng' ngày xưa hay đến nhà bây giờ ai thế nào, làm gì, cuộc sống ra sao...

Chiều đỡ nắng, mình bảo H.O chở xe hai chị em về lại khu nhà cũ mà cả nhà ở từ khi chuyển từ nơi sơ tán về năm 73 cho đến năm 78. Ký ức của mình thật êm đềm về ngôi nhà vách đất giữa đồi, có cái giếng nước, có những khu ruộng phía trước mà mấy anh em mình và tụi trẻ con hàng xóm thuộc đến từng ngóc ngách chỗ nào tổ cá cờ, chỗ nào hang cua, chỗ nào rãnh nước để đặt nơm cá...Xa hơn, qua một bờ ruộng là nhà Bác Tố. Bọn mình thường chẳng bao giờ vào nhà bác bằng đường cổng, thường chạy dọc bờ ruộng rồi vin vào ngọn cành ổi, đu qua hàng rào, leo ngược lên cây, vặt vài trái, tụt xuống là vào vườn nhà Bác.

H.O bảo: ừ, em chở vào, nhưng mọi thứ đã khác hết cả rồi đấy, có khi L.O chẳng nhận ra nữa đâu. Nhà cũng xây lại, đồi thì san ra bằng phẳng hơn, không còn chè, đường vào xóm cũng làm lại cả rồi. Cái hồ sau đồi đã bị lấp, không còn chút hồ nào nữa. Tóm lại là khác lắm.

Ừ. Có lẽ cũng nên chuẩn bị tinh thần là mình sẽ không còn thấy cái gì quen cả. Nhưng cũng muốn về, ít nhất cũng để mình không còn cái khắc khoải đôi khi rằng mình muốn quay lại mảnh đất đó một lần. Hình ảnh mới sẽ thay thế. Và mình sẽ đỡ nhớ nó, thực tế hơn.

Đúng là tất cả đã thay đổi nhiều. Nhưng cảm giác vẫn thật bồi hồi. H.O không nhớ như mình, vì hồi đó còn nhỏ quá. Và H.O cũng không đi xa, không 'hơn 30 năm mới quay trở lại' như mình.

---------------------

Về, bảo H.O chở mình qua chị Nhàn. Nhà chị khá xa. Nếu không phải ông bà đang đi vắng và Dim Mei không đi cùng, mình hầu như chẳng thể ghé chị, hoặc nếu có việc lắm thì chỉ ghé chứ không thể ở lại rảnh rang như lần này.

Chị Nhàn là bạn học cùng lớp 12B5 với mình. Ngày đó mình học toán giỏi nhất lớp, và hay 'ném' bài cho mấy bạn (phao), trong đó có chị Nhàn. Mình học sớm tuổi nên gọi một số bạn học là anh, chị, và gọi quen cho đến bây giờ. Mình đi xa suốt, mãi đến khi hop lớp kỷ niệm 20 năm ra trường mới trở về lần đầu tiên, rồi từ đó mới thỉnh thoảng gặp lại các bạn những khi về TN.

Chị Nhàn bây giờ sống một mình. Hết phổ thông thi trượt đại học, ở nhà nên chị là một trong số mấy người lấy chồng sớm nhất lớp. Chồng chị mất vì ung thư cách đây hơn 5 năm. Con gái duy nhất của chị lấy chồng năm ngoái, vừa sinh bé gái. Hôm đó chị nhắn tin cho mình: "Con gái chị sinh bé gái. Chị vừa đón mẹ con nó về. Trộm vía mẹ con nó khỏe lắm. Chị đã già rồi em ạ".

Chị Nhàn ngạc nhiên không ngờ vì mình bảo mình ở lại ăn cơm chiều với chị, chẳng có vẻ gì sốt sắng kiểu ngồi chơi chút rồi đi. Chị cứ cuống lên: Thôi H.O về đi, L.O phải ở lại ăn cơm với chị đấy - Ô kìa, em bảo em ăn cơm với chị mà. Nếu không phải là mẹ con em bé tối nay về chơi với chị thì em còn ngủ lại với chị 1 tối nữa. Em nói thật mà. Chị khó tin phải không?

Chị cứ muốn chạy ra chợ mua cái gì đó. Nhưng mình chỉ thích ăn rau và cà. "chị đừng tiếp khách, em thích ngồi chơi với chị thôi, chị chạy ra chợ bây giờ là em về đấy". Chị đành thôi nhưng vẫn cứ lăn tăn lắm. Rồi cuối cùng chị cũng mua được ở tiệm hàng xóm mấy chai bia.

Cơm có canh rau mùng tơi, đậu xanh luộc, cà muối, mấy miếng chả lá lốt và trứng rán. Quá đủ cho 2 chị em. Chỉ có điều cơm quá khô so với mình nên không thể ăn thật ngon cho chị vui hơn. Chị rót 2 ly bia: Chị nói thật. Chị chưa bao giờ uống bia. Nhưng hôm nay L.O đến ăn cơm với chị nên chị uống đấy.

Dễ thương. Và cảm động. Và vui.
-----------------------------

June 15, 2009

The Second Weekend

The second weekend (Cuối–tuần thứ 2)

Dim Mei và ông bà đã đi Sài Gòn sang cuối-tuần thứ 2. Mất một tuần đầu trống chếnh, hết giờ làm cảm giác không có ai đợi về. Một cuối-tuần trước nằm nhà dài cả người ra ủ rũ.

Thứ 6
Mình vùng dậy: Tại sao lại cứ ở HN và ủ rũ qua 2 ngày cuối-tuần? sao không coi như đây là cơ hội để mình có thể làm những điều mà bình thường không nghĩ đến làm, hoặc có muốn cũng không làm được vì còn vướng bận những chuyện ưu tiên khác? Như vậy có phải tích cực hơn không?

Nhưng làm gì nhỉ? Đầu mình dạo này chán lắm, chưa nghĩ ra được gì cả. Vậy thì về TN?

"Về Thái Nguyên" là ý nghĩ của mình mỗi khi cảm thấy tâm trạng không ổn. TN rất dễ làm cho mình vui, tươi tỉnh, khỏe lại, và bình ổn hơn. Đã có khi bế tắc, mình đã về TN 3 tuần, chỉ về ở nhà thôi không phải để kêu than, vậy mà tốt hơn nhiều. Và từ đó gọi TN là Tara của mình (Tara của Cuốn theo chiều gió).

Mai về TN, sẽ không buồn chán nữa. Chưa biết cụ thể mình sẽ làm gì, nhưng ở Thái nguyên bất kỳ lúc nào trống mình cũng có thể nghĩ ra điều gì đó để làm, mọi điều mình chợt muốn, miễn là mình không thấy sai.

Ba mẹ đi vắng. Cuối tuần mình xách túi về nhà đẻ, chẳng để về với ai. Lại là một 'phá cách, nổi loạn', thế thôi !
-----------------------------------

Sáng thứ 7
3 dì cháu, cô cháu (Mình, Tuyết, Dương) xách giỏ leo lên taxi ra Mỹ Đình, rồi trèo lên 1 cái xe ô tô chạy Mỹ Đình – Thái Nguyên. Huệ Oanh gọi, "L.O. đi chưa? Vậy em vào Ba mẹ nấu cơm trước nhé, canh cua nhé?". Ừ. Đã hẹn Dương + Tuyết lên TN 3 dì cháu cô cháu đi ăn chè, cháo... không nấu cơm (nổi loạn quậy). Nhưng thôi. Phải gặp Huệ Oanh mới có chìa khóa vào nhà. Về nhà đã cũng được.

Nắng ôi nắng. 11h30 trưa mới đến TN. Dương về nhà nó. 2 cô cháu bắt taxi về. Còn cách nhà khoảng năm/ bảy trăm mét thì gặp bãi lầy – đường đang bị đào bới để làm lại, đất đỏ chất thành núi trên đường, gặp cơn mưa đêm qua nên thành bãi bùn. Một hàng dài xe phía trước vì có một chiếc xe ngược chiều đang sa lầy. Chiếc taxi của mình gầm thấp, sa lầy luôn, bánh quay tít mà xe không nhích lên được. Tai họa !

Đành bỏ lại cậu bé tài xế loay hoay, trả tiền, hai cô cháu xắn quần, bỏ dép xách tay, lóp ngóp chui ra khỏi xe, lội bùn. Trơn, chân cứ phải bấm mà vẫn mấy lần suýt 'vồ ếch'. Mà đau. Phía dưới lớp bùn là đá dăm làm đường bị xới lên, dẫm lên đau đến cứ phải rón rén, không đi nhanh được.

Tay tài xế ngồi trên xe tải chiều ngược lại (đang kẹt cứng đường) nói toáng về phía 2 cô cháu: có dép đẹp thế kia mà lại phải xách ra tay, sắm thêm đôi giày khác ! (giày bùn - ừ, nhìn nguyên bàn chân được tẩm bùn cũng giống đôi giày mới thật).

Bấm chân bấm tay đau rát lội bùn rồi cũng đi qua được mấy trăm mét đường lầy. Cảm thấy hí hửng. Chuyến đi không – giống – bình – thường bắt đầu có vẻ rất không bình thường đây. Mình thích ý tưởng này. Hay hay.

June 05, 2009

Dim Mei đi SGN

Dim Mei đi vắng. Cảm giác trống vắng kỳ lạ. Ngày hôm qua đầu óc tự nhiên ù lì một cách không kiểm soát được. Hình như tự nhiên cảm thấy ít việc đợi mình hơn. Vài năm nữa DM lớn lên không lẽ mình trở nên như thế này ? Nếu vậy thì coi như những dịp hè như thế này là tập dượt cho mình vậy....

June 03, 2009

Hình Đà Nẵng - Nha Trang











Công tác Cam Ranh - Nha Trang

27/05, VN315, Hà Nội - Đà Nẵng

12h bay vào đến DAN, Chi nhánh Miền Trung ra đón, xe đưa đi ăn rồi mới về KS. Hì, 'cóc ổi' đi theo các sếp nên được hưởng ké, sướng ghê. Khách sạn Bamboo Green ngay bên bờ sông Hàn, chếch ngay đầu Cầu Quay. Vị trí tuyệt đẹp. Tối nếu ai mất ngủ có thể mở cửa sổ coi được Cầu Quay quay mà không cần phải bước ra ngoài.

Cô bé chung phòng thắc mắc: Phải là Green Bamboo chứ chị nhỉ? sao lại là Bamboo Green? Ừ, nghe hơi ngược, nhưng thôi kệ đi, 'Tre Xanh' hay 'Màu xanh của Tre', sao cũng được, nhưng phòng đẹp đấy chứ?, mình cứ nghỉ đã. Không mấy khi được ở 'sang' đâu bé ạ.

14h, Lái xe đợi dưới sảnh. Đi đâu? Dạ đi đâu cũng được, anh thấy chỗ nào đẹp thì cho đoàn đi tham quan. Thế là chỉ ngồi trên xe, vòng qua những con phố mới quy hoạch rất thẳng và đẹp của Đà Nẵng, rồi chạy theo con đường dọc ven biển dài tít tắp, qua Bãi Bụt - Bãi biển đẹp nổi tiếng Đà Nẵng - Đến chùa Linh Ứng có tượng Quan Thế Âm Bồ Tát cao 50m đang hoàn thiện. Cảnh non nước hữu tình, đẹp mê ly.

Bữa tối, Chi nhánh ĐN tiếp khách, Quán Bà gì ấy (quên mất tên), thấy bảo quán ăn đồ biển có tiếng của ĐN. Ngon thật, nhưng không ăn được nhiều (vì toàn phải dùng tay, lười): Ghẹ, mực một nắng, cá tươi hấp, tôm nướng....

Tối cô bé cùng phòng về nhà người nhà trong thành phố. Một mình lăn trên giường mênh mông, ngủ quên cả dậy xem cầu Quay. 3h điện thoại reo: Alo, có coi không đấy? MU thua 1 trái rồi ! Ừ nhỉ, em quên mất.

Đêm nay Chung kết Cúp C1. Đã hết hiệp 1, mấy đàn ông trong đoàn tụ tập tầng trên coi, mình ngại, nằm trên giường một mình coi bóng đá đêm... hihi.

28/05: Bọc ven biển miền Trung Đà Nẵng - Nha Trang

550km dọc con đường men theo ven biển Miền Trung. Lái xe bảo: "nó" bắn tốc độ ghê lắm nên không đi nhanh được. 7h sáng khởi hành, đi đúng nguyên ngày.

Bữa trưa cũng là một quán khá ngon, nhưng mệt, với lại lặp lại tôm - cá - mực, nhìn đã thấy ngại. Chỉ có nước dừa tươi là ngon. Ăn xong chừng 10' lái xe đã giục lên xe. Cảm thấy hơi khó chịu dạ dày, kêu mọi người hát cho đỡ buồn ngủ. Và hát

Mắc cười là lái xe cứ chạy suốt suốt, chẳng thấy dừng nghỉ gì cả (trừ đúng bữa trưa). Giữa buổi 1 nam trong đoàn phải lên tiếng đề nghị xe tìm quán nước nào mát mát để 'nghỉ ngơi'. Thế nhưng khi xe dừng, ai ai cũng thay nhau đi 'ra sau quán nước' (hihi), sợ đến khi muốn lại không dám kêu dừng xe, xấu hổ. Mệt ngất ngư, may mà đường đẹp quá, mê ly, nên cũng làm hứng thú đỡ mệt đi một chút.

6h30 tối về đến Nha Trang. KS hạng thường (các VIP ở KS riêng, cóc - ổi ở riêng, nên chỉ thế thôi). Nằm lăn ra giường, người vẫn bồng bềnh như trên xe :(

Biển đẹp, nắng, đông người.

Sáng đến sân bay Cam Ranh, Lễ khánh thành Đài chỉ huy sân bay Cam Ranh 10h. Tham quan Đài chỉ huy mới. Ăn trưa chiêu đãi tại đài luôn. Lại mực - cá - tôm. Ngon thì ngon thật nhưng 3 bữa liên tục mực tôm cá rồi, sợ quá.

Chiều tự tụ tập một nhóm thuê tour đi thăm các Hòn đảo trong Vịnh. Ra Hòn Mun, lặn biển. Lúc đầu mọi người ngần ngại không đăng ký lặn. Mình thích, nhưng cũng hơi hơi sợ. Một cậu trong đoàn bảo: Chị đi đi, em đi cùng chị kèm cho, có gì em kéo chị lên. Thế là Ừ đi. Mình ừ xong, thêm được 5 người nữa (hì, cũng có khả năng lôi kéo ra phết đấy chứ).

7 tên lặn lên có vẻ rất sung sướng hài lòng. Ban đầu xuống nước sâu cũng hơi 'choáng', nhưng quen rồi thì thích khủng khiếp. Cuối cùng thế nào không lên Hòn Mun, cứ thế quay đầu về. Mọi người kêu ca tour bị cắt bớt so với lịch trình, nhưng 7 tên lặn kia mặt cứ hớn hở không dấu được. Hì.

Hôm sau thứ 7 bay 2 chặng về (không dám đi xe nữa, sợ phát khiếp rồi).

May 03, 2009

DỖI


Trước lễ đã ngại lắm vì cả nhà còn mệt mỏi, cả hai tuần trước lễ lây nhau cảm cúm hết lượt, vừa chạm khỏi. Lại nghĩ, nghỉ 4 ngày ở HN không có lịch gì cũng buồn. Về, lại được ông bà vui. Thế là sáng 30/04 mới quyết định lên TN.

Khua gõ Tuyết, Dim, Mei ăn sáng, chuẩn bị quần áo vào túi, ba lô... rồi bắt taxi ra Mỹ Đình. Đến cổng bến xe, một cái xe có biển đi THÁI NGUYÊN bò đến (đúng là , để bắt thêm khách), vẫy, thấy xe đầy, bỏ qua. Xe sau, cũng vậy, đầy, thôi, ngày lễ đông đúc, không thể chọn, với lại DM được 'rèn luyện nhiều' gần đây đã ít say xe rồi, thế là lên.

Vừa lên, phụ xe, khoảng chừng hơn 40 tuổi, mặt quắt rất khó ưa, chẳng nói chẳng rằng giằng ngay cái túi trên tay mình. Giữ lại, ông ta xẵng giọng: 'Để đây cho gọn', rồi cứ thế nhét thẳng cái túi Contry Road yêu quý của mình xuống gầm hàng ghế bên kia, cạnh cửa lên xuống. Mình lôi túi trở lại, khó chịu: 'Không, sàn xe bẩn, túi tôi còn điện thoại, tiền'. Xe kiêu, gắt: 'Thế thôi không chở chị nữa'. – 'Không chở thì để tôi xuống !' - nói thì không gắt, mình vốn chẳng bao giờ gắt được đúng lúc, nhưng mặt mình lúc đó chắc khó chịu lắm, nên ông ta đành im, để mình cầm lại túi lên đùi. Thật đúng không chịu nổi thứ "văn hóa" kỳ cục ! Cảm thấy khó chịu khôn tả.

Đúng là vô cùng đông, chen chúc. Xe liên tục dừng bắt thêm khách. Chỉ chạy thêm một đoạn ngắn nữa là xe đã kín không còn chỗ ngồi, kể cả ghế phụ và lối đi. Vậy mà sau đó 'nhà xe' tiếp tục 'nhồi' thêm được gần mươi khách nữa, đến nỗi người này gần như ngồi lên chân người kia. Lên cuối là 4 cô bé SV, chen lên xe rồi không thể chen vào, cửa xe không thể đóng nổi, không còn chỗ để đứng, hành khách ban đầu la ó phản đối, không tác dụng gì, chán quay ra hài hước "các em ngồi lên đùi vậy, ở đây có mấy anh sẵn sàng".

Bấm máy cho Ba, nói ngắn: Con, Tuyết và Dim Mei lên TN, lên xe rồi ba nha. – Giọng Ba cười vui: Cả nhà lên hả, vậy tốt rồi.

Đi được chừng hơn 5 phút, điện thoại rung. Là mẹ gọi lại "Thế đang ở đâu? – Xe mới chạy mẹ ạ – Trên này đang mưa to lắm, xe cộ lại đông thế, định gọi bảo hay thôi đừng bắt chúng nó đi nữa vất vả quá". Tự nhiên cơn dỗi trào lên. "Vâng", tắt máy. Mẹ không biết con vất vả lắm, cố gắng lắm để lên, thế mà mẹ lại bảo thôi, không lẽ con và DM quay về. Bình thường mẹ tinh tế lắm mà, sao hôm nay chán thế ! Cũng lạ, có lẽ xưa nay đây là lần đầu tiên từ khi lớn mình có cảm giác dỗi mẹ thế này (hồi bé thì hay dỗi, mẹ kể thế).

Đi được nửa đường, mẹ gọi lại. Vẫn dỗi, nghe thì lại không biết nói gì, nên thôi không nghe, để máy gọi nhỡ, dù đã bắt đầu 'hiền' lại, hiểu là mẹ xưa nay vẫn thế, trong lòng mong con cháu lên, nhưng lại cứ lo thương con cái vất vả. Hiểu ra 1 điều: Thì ra, nhiều khi cứ quên bản thân, nghĩ cho đi người khác nhiều quá, không hẳn đã hay trong mọi trường hợp. Đôi khi người khác cũng muốn được nghe rằng ai đó cần họ biết bao, và mong chờ họ về.

Về gần nhà, dịu hẳn, bấm gọi cho mẹ: Con về gần đến thành phố rồi. Đi 4 người nên sẽ tự bắt taxi về, không phải đón đâu ạ.

Đứng 15’ không bắt được taxi. Lại chen. Cứ 1 xe dừng là khách tranh nhau, mình không chen, cứ tụt lại. Gọi mấy hãng đều "chị ơi em hết xe rồi ạ". Nắng. Mệt. Thôi đành bắt 2 xe ôm với giá cắt cổ. Nhà chỉ cách bến chưa đến 2km mà bớt mãi mới được còn 15 ngàn/người; 60 ngàn/ 4 mẹ con cô cháu.

Về đến nhà thì vui. Mệt, dỗi tự nhiên bay hết cả. Đúng là 'Tara' của mình! (vừa comment chị BB ở bài "Canada và du học" về chuyện "về già đi đâu ở". Hì). Hôm sau cả nhà đùa vui, có cả Ba Mẹ, mình mới kể lại chuyện "dỗi". Kể, mà giọng cười rồi, nên chẳng còn chút vị dỗi nào. Kể, là kể chuyện thôi.

April 06, 2009

Đi Club

Lần đầu tiên mình đi Club. Press Club, đến mới biết nó ngay trụ sở cơ quan chị BB, đối diện qua bên kia đường.

Mấy lần hẹn hò với con bé bạn "đi đâu đó" mà vẫn chưa đi đâu - là bạn cùng đi Úc học chứ thật ra V. kém mình gần 10 tuổi. Chiều thứ 5, trên xe buýt đi làm về, gọi, nó bảo: mai chị nhé, bọn bạn bè em mách một chỗ khá hay. Có caffe', ballroom (phòng nhảy), restaurant. Hai chị em mình đi. Nghĩ đúng 1 giây, Ừ.

Hình như là sự nổi loạn. Bỗng dưng muốn cho phép mình hư một chút. Đi cùng bạn bè đến Club nơi người ta hút thuốc, uống bia, nghe nhạc sống, nhảy, và cười, xả stress. Mình thì không xì-trét, chỉ tự nhiên 'phá phách' muốn cho mình một ngày không ở nhà buổi tối với DM, không ngoan hiền chỉn chu điềm đạm mà phá cách sang cái hình ảnh phụ nữ đi CLub. Ừ thì sao đâu! Không ảnh hưởng đến ai. Cũng không ai can ngăn. Và nhân vật quan trọng nhất xưa nay túm áo giữ lại là chính cái mình thì hôm nay hắn lại gật ừ cái rắp. Vậy thì đi chứ sao !

Hẹn trước cửa Nhà Hát Lớn, 7h15, hai chị em đi lòng vòng mãi tìm chỗ gửi xe. Thì ra nhỏ bạn cũng chưa đến đây bao giờ. Mà có khi nó cũng lần đầu tiên đi club kiểu này giống mình cũng nên.

Sớm, vắng, bàn ghế đẹp, khuôn phòng rộng mở 1 hướng ra trời, thấy hay. Hai chị em nhâm nhi đồ ăn, nhâm nhi chuyện. Hên, vì hôm nay là thứ 6 tuần đầu của tháng, khách nữ được Free một ly đồ-uống-liên-quan-đến-rượu. Mình lấy ly vang đỏ. Lúc sau đã hết không còn một giọt.

8h30, lục tục đến, đông dần, nhạc lớn.

9h30 không còn bàn trống và nhiều người đứng. mà người ta cũng không cần ngồi. Lúc này đã có 3 em nhìn kiểu như Spice Girls hát trên sân khấu nhỏ, và mọi người bắt đầu nhảy. Ở khuôn nhỏ phía trước sân khấu, hoặc ngay quanh bàn, tại chỗ đứng. Rất Club !

Nhỏ bạn gặp một người bạn cùng công ty, khoảng tuổi mình. Mình cũng vậy, gặp một chị quen đi cùng nhóm đối tác... Lúc này ồn ào rồi, gặp cũng chỉ chào nói dăm ba câu, vừa nghe vừa đoán vì tiếng nhạc + tiếng người.

Cũng có những giây bỗng chợt tách đầu mình ra một góc và tự bảo: Khung cảnh này ồn ào quá, không làm mình thích. Lại lắc mạnh đầu: Ô, mình đến đây để 'thay đổi không khí' với V cơ mà, để mà vui chứ không phải để nhìn và xét. Thôi kệ đi.

Rồi chuyện chung với cô bạn công ty của V. Rồi cũng nhún nhảy một chút. Rồi vẫn cảm giác không thuộc về.
10h, càng dần càng đông đến nỗi đi lại phải chen chúc, rủ V. gom giỏ đi về. Cô bạn mới hẹn bữa nào tụ tập cà phê. Gật.

Chạy xe về nhà. Tuyết Dim Mei đã ngủ. Nhìn chúng ngủ thật bình an.

March 25, 2009

24 Mar 2009

7h30 sáng chủ nhật,
Mẹ gọi: Bác Chiến vừa mất, hôm nay viếng, L.O về chứ? ngái ngủ và lần nữa, bảo: mẹ để con nghĩ một chút xem, rồi con gọi lại nhé.

Bác Chiến năm nay cũng phải 80 tuổi. Trước bác là bộ đội phục viên, mở tiệm may, ở cách nhà ngoại khoảng 1km. Bác rất hiền. Có một thời hai bác hay qua nhà ngồi chơi với ba mẹ vì quý và muốn "xin" mình làm dâu. Thời đó lâu rồi, hồi mình còn là sinh viên. Con trai bác học cùng anh Q., ngày đó ghé qua nhà mỗi ngày, thân như người trong nhà. Từ khi "đổi" muốn thân riêng với mình, mình hơi tránh, nên 'họ' dần dần thân với mẹ và cậu em kế còn hơn cả mình. Vẫn qua chơi mỗi ngày. Cho đến khi 'họ' ngỏ lời, mình từ chối, rồi mình vào Nam làm việc. Và từ đó mười mấy năm nay 'họ' hầu như không ghé nhà ba mẹ nữa, kể cả các dịp Tết, mặc dù thường xuyên đi làm ngang qua nhà. Thành phố bé xíu, nhưng khác tổ hưu, các cụ không có việc gì, cũng ít gặp nhau.

Thái nguyên bé nhỏ. Con người xưa sống có tình. Những người xưa là bạn bè của mấy anh em nhà mình - có người quý, thích ai đó… dù không thành thì vẫn giữ mối thân tình, lâu lâu qua nhà thăm, cả nhà vẫn quý như xưa. Có người còn trở thành như anh em trong nhà vậy. Chỉ trừ có anh này là vậy thôi. Cả nhà ai cũng thấy.

Có phải vì vậy mà mẹ cẩn thận gọi mình về? để 'có trước có sau'? không chỉ vì trắc ẩn - Mẹ xưa nay có việc gì cần lắm mới gọi – thậm chí ba hay mẹ cảm cúm, đau mỏi … cũng giấu con cái để không phải lo.

Mình băn khoăn, nếu ở gần, việc hiếu, mình thế nào cũng đến viếng bác Chiến. Mình 'có trước có sau' theo đúng mình vẫn thế, viếng Bác, không liên quan đến con bác thế nào. Mình không thân đến nỗi phải chạy từ HN về TN chỉ để tới lễ viếng (xin lỗi hương hồn bác), mình có thể gửi viếng. Nếu về chơi với Ba mẹ thì lại khác – tuần này mình không định về, nếu về thì đã cùng Dim Mei về từ thứ 7.

30’ sau, chưa gọi lại, mẹ lại gọi. "có cần thiết phải về không mẹ?" – "Nếu không bận làm việc thì L.O nên về" – Vâng, vậy thì về vậy.

Cả nhà ăn sáng, dặn dò 3 chị em Tuyết Dim Mei, rồi ra xe về TN. Tự biết mình vậy là không kiên quyết nói "không", trong chuyện này mình về đúng là vì mẹ gọi – có vẻ như không đúng lắm, nhưng thôi, việc hiếu, lăn tăn nhiều tổn thương người vừa mất.

Về Thái nguyên, ăn trưa cùng cả nhà, cùng mọi người đến viếng, rồi lại lên xe xuống HN. Đến HN 7h tối. Hơi mệt.

Đi ngủ sớm.

10h, điện thoại reo. Số lạ. "A lô, có phải O. không?" … "Tôi là vợ anh (…) đây, sao cậu lại gọi điện cho chồng tôi?". Ngạc nhiên. Với mình, Anh (...) là người tốt, đáng mến, nhưng không phải là như vậy. Vợ anh ấy đang bệnh nặng, trong một khoảng khắc, mình tự thấy không cần phải hỏi lại rằng mình trước đây mấy tuần có gọi cho anh ấy vì công việc. Chỉ nói nhẹ nhàng: Chị ơi có điều gì đó hiểu lầm rồi đấy ạ. Bên kia "à vậy chắc nhầm" rồi cúp máy.

Mình không tổn thương, chỉ lăn tăn vì thấy kỳ lạ. Nhưng thôi. May là mệt nên không mất lâu để ngủ lại được.

Thứ 2.
Vẫn hơi lăn tăn, không biết có nên gọi cho "đồng chí chồng" nhân vật chính không, để anh biết và giải thích cho chị. Cuối cùng lại thôi, không gọi. Nhưng vì không gọi, lòng vẫn cảm thấy như còn hơi trắc ẩn.

3h chiều. điện thoại. "Tớ D. Quản lý bay đây, tối hôm qua đi đánh bóng, gặp anh (…), thấy nói biết cậu, tớ giả giọng trêu cậu đấy" – Trả lời: "Tớ thấy lạ, nhưng thấy mình không liên quan, nên thôi, cảnh cáo cậu đừng đùa thế nữa nhé".

D. – là nhân vật có tiếng 'chịu chơi' ở cơ quan, bằng tuổi mình. Đối với mình thì nó vô tư quý, vô tư theo cách nghĩ của nó. Lấy số đt, rồi nhiều lần gọi rủ đi chơi bóng, đi cà phê… nhưng mình toàn lấy cớ bận trẻ con để từ chối. Mình không ghét, chỉ là không thấy 'hợp' để đi chung, thế thôi.

Đỡ lăn tăn. Và cảm thấy may vì mình chưa gọi cho 'nhân vậy chính'.

Sáng thứ 3
Điện thoại reo, là 'nhân vật chính'. Anh xin lỗi, hôm qua D. gọi anh mới biết chuyện nó đùa – nó đùa ác quá, lúc đó anh thật sự không biết.

Đến lúc này thì mới thật sự có thể quên câu chuyện cú điện thoại lạ lùng tối hôm trước.

Hôm nay trời mưa làm con người ta hay vẩn vơ những điều trắc ẩn. Có cảm giác như mình tạm dừng lại, trong khung cửa sổ, ngắm nhìn c/s xung quanh vẫn trôi. Mong đừng là những mệt mỏi, rắc rối, nghi kỵ, đòi hỏi hay hiềm khích, mong những nhẹ nhàng thư thái thương yêu cho tất cả mọi người.

Và mình chợt đọc được những dòng này trong một bài báo mạng: "…đạo lý lớn nhất của con người lại không phải là tình yêu sao? Không phải tình yêu luôn luôn tốt hơn sự hận thù sao? Không phải vì tình yêu mà người này có thể yêu người khác, một người xấu hơn, kém tài hơn, thiếu danh phận hơn người khác sao? Không phải trên cán cân sắc đẹp, công danh và đạo đức thì tình yêu đã chiến thắng sao?"

Và để mình ngồi viết những dòng nhật ký này.
----------------------------------------------------------------------------