September 17, 2010

Chuyện nghề - tiếp theo (3)

* CHUYỆN NGHỀ (1)
* CHUYỆN NGHỀ - tiếp theo (2)

Còn nhớ đó là ngày thứ 10 tính từ sau 14/11, tôi và vài đồng nghiệp ra sân đậu nơi chiếc phi cơ nhỏ chở Annette (cô gái người Hà Lan) vừa từ Nha Trang về để chuyển qua chiếc chuyên cơ của tổ chức cứu nạn quốc tế đi Singapore. Cửa đuôi chiếc máy bay được mở, cô nằm trên cáng đắp một chiếc chăn mỏng để lộ khuôn mặt. Tôi không biết tả cô thế nào bởi tôi không thể đọc được bất kỳ điều gì từ đôi mắt xanh nhạt trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bợt. Cô nhìn mọi người hoặc đơn giản là mở rộng mắt, hoàn toàn vô hồn, không cảm xúc, không đau đớn, không hồi sinh. Đôi mắt và khuôn mặt Annette khi ấy là sự mô tả ám ảnh nhất cái gọi là 'không còn cảm giác' mà tôi đã gặp cho đến tận bây giờ.

Mất 5 ngày để tìm đến địa điểm máy bay rơi. Thêm mấy ngày để đi đường mòn băng núi đến nơi và đưa được cô cùng 'mọi người' ra đến nơi có phương tiện. Thật ra, trực thăng đã được huy động, nhưng...
Một chiếc phi cơ nhỏ chở sếp L.H. (sau này là phó TGĐ cụm cảng HK miền Nam) phụ trách công tác tìm kiếm cứu nạn bay ra đến khu vực cao nguyên Lâm Đồng bị rung lắc dữ dội buộc phải quay hướng hạ cánh khẩn cấp ở Cam Ranh, chuyển qua đi đường bộ. Ngày 22/11 Một chuyến trực thăng quân đội được huy động từ HN chở theo bác sĩ, lực lượng cứu nạn (và nhà báo?) vào gần đến nơi lại tiếp tục gặp nạn, không còn ai. Đến ngày 25/11 tiếp tục một chiếc trực thăng cứu nạn từ Nha Trang vào Ô Kha gặp trở ngại trên không nhưng may mắn đáp an toàn xuống một trường học.
<=> Có một sự nguy hiểm chung đã xảy ra với các máy bay tầm thấp trên khu vực núi đồi cao nguyên này.
Sau tai nạn có một bài trên báo Tuổi Trẻ dẫn lời một người từng là phi công kinh nghiệm trước 75 rằng thung lũng Ô Kha được các phi công thời đó truyền danh là 'thung lũng tử thần', không ít phi cơ đã rớt ở đây.

Không chỉ riêng 'thung lũng tử thần' Ô Kha, phía Bắc cũng có 'đỉnh núi tử thần' đối với các loại máy bay loại nhỏ. Đó là núi U Bò ở khu vực giáp ranh huyện Bắc Yên (Sơn La) với Trạm Tấu của Yên Bái, nơi đã đặt dấu chấm cho ước mơ mở công ty bay dịch vụ (bay taxi) tại quê hương của người phụ nữ Pháp gốc Việt Anoa. Lại là một câu chuyện bay khác mà bạn có thể đọc ở đâyở đây.
(Hình: giả thuyết cho đỉnh núi tử thần U Bò/ sư tầm từ www.aviationweather.ws)

Cho dù có những ý kiến về từ trường đặc biệt, về trọng lực âm... ở Ô kha, thực tế thuyết phục nhất trong những ngày của chiếc Yak-40 là tại khu vực này có nhiễu động địa hình rất mạnh, gây ra bởi gió thung lũng/ sóng núi. Người bay và người điều hành bay đều không thể không biết sự nguy hiểm của địa hình và gió/ sóng núi, nhất là ở tầng thấp.

Sóng núi và độ cao an toàn tối thiểu
Vào hôm 14/11 là ngày Yak-40 gặp nạn và những ngày sau đó ngoài khơi Nha Trang có một cơn bão (áp thấp?) hoạt động gây gió lớn và thời tiết xấu ở khu vực nam Trung bộ. Yếu tố quan trọng là gió lớn thổi theo hướng đông đông bắc - tây tây nam rìa xoáy thấp này tạo góc với hướng của dãy núi gây ra hiện tượng gió thung lũng và sóng núi. Dòng gió bị biến dạng khi thổi qua sườn núi và/ hoặc dòng xiết dọc thung lũng tạo nên dòng giáng mạnh ở sườn phía khuất gió. Máy bay bay vào khu vực này sẽ bị tác động mạnh bởi nhiễu động địa hình, cụ thể là giật lắc, thăng lên giáng xuống bất thường (strong turbulance). Đặc biệt nguy hiểm là dòng giáng sườn phía sau núi có thể tạo hiệu ứng như một 'lực hút' (xem hình / ). Giải pháp là phải bay ở một độ cao an toàn trên vung nhiễu động này (vùng nhiễu động ảnh hưởng và cường độ nhiễu động sau núi tùy thuộc vào dáng dãy núi, hướng thổi tương đối của dòng gió so với sườn núi, vận tốc gió..., thông thường vùng nhiễu động mạnh lên tới độ cao ~ 1.5 lần độ cao đỉnh sườn núi).

Chiếc Yak-40 có thể đã xin hạ độ cao hơi sớm khi còn đang trong khu vực địa hình hiểm trở/ gió núi sóng núi mạnh. Việc 'sớm' này có thể do máy bay 'bay chậm hơn' và đến tiếp cận trễ một vài phút bay so với tính toán vì gió ở mực cao bay ngày hôm đó mạnh và thổi ngược với hướng bay, cộng với có thể phi công thiếu một chút bề dày kinh nghiệm, cộng với màn mây phía dưới che khuất, cộng với không may mắn... Nhiều dấu cộng cho một kết cục bi thảm.

Những chiếc trực thăng sau, tôi nghĩ là đã buộc phải bay vào hiện trường trong tình thế nguy cấp. Hiệu ứng thung lũng quá nặng, để lại kinh nghiệm đau đớn tiếp theo.
(còn tiếp)

- CHUYỆN NGHỀ - Tiếp theo (4)
- CHUYỆN NGHỀ (TIẾP THEO VÀ TẠM NGƯNG)

September 16, 2010

Chuyện nghề - tiếp theo (2)

* CHUYỆN NGHỀ (1)

Những ngày tiếp theo là những ngày nặng nề khủng khiếp. Tin xấu chồng tin xấu.

Xác máy bay được tìm thấy ở một thung lũng không có người ở, xung quanh là núi và rừng già. Nó đã bị va đuôi vào núi rồi trượt dài xuống thung lũng. Không có một con đường nào để đến được điểm máy bay rơi ngoài đi bộ đường rừng. Mất 1 ngày để vào được đến hiện trường. Khi tìm được đến, 21 hàng khách và tổ lái + tiếp viên tổng cộng 30 người chỉ còn một cô gái Hà Lan còn sống với vết thương nặng ở khung chậu. Cô đi cùng chồng chưa cưới. Và cô đã tồn tại 5 ngày bên cạnh sự chết chóc đến kinh người giữa một thung lũng heo hút nhờ bản năng sống mãnh liệt và niềm tin sẽ được tìm cứu. Ban ngày cô bò ra khỏi máy bay, tối lại bò vào để tránh lạnh, sương đêm và thú dữ. Nguồn nước là chiếc áo thò ra qua cửa sổ máy bay hứng sương rồi vắt uống.

Một anh phi công của chiếc Yak (gọi là anh vì hơn mình tuổi nhưng khi đó anh rất trẻ, anh đã dừng lại ở tuổi trẻ hơn mình hiện tại rất nhiều), sớm 14/11 đưa vợ đến bệnh viện sinh đứa con đầu lòng rồi đi bay. Vợ chuyển dạ, lịch bay sớm không kịp đổi nên anh định bụng bay nốt chuyến Nha Trang trong ngày rồi xin nghỉ chăm vợ. Ngày hôm đó vợ anh sinh con trai. Khi ở bên này còn đang tìm cách đưa anh về, bố anh vào viện ráng hết sức giữ sắc mặt giữ giọng bình thường nói với con dâu rằng con trai ông được giao một nhiệm vụ quan trọng và phải đi công tác đột xuất dài ngày, 'bố mong con hiểu và giữ sức khỏe cho 2 mẹ con'.

Vợ của một anh khác trong tổ lái, chị V. lúc này mới lập bàn thờ chồng. Mấy ngày khi máy bay mất tích, bạn bè trong xóm đoàn bay qua lại với chị, có người bảo lành ít dữ nhiều lập bàn thờ cho anh nhưng chị nhất định không. Chị bảo chị ngủ mơ thấy anh ngồi ở gốc cây, bảo chị anh bị thương đau lắm, nên chị vẫn chờ.
Một người đồng nghiệp của tôi đi cùng đoàn tìm kiếm kể người ta tìm thấy anh vẫn ngồi trong khoang lái. Có thể anh đã chỉ bị thương... Chuyện nếu chỉ là sau 1 ngày/ sau 3 ngày thì còn những ai, chỉ họ và những người pháp y được biết. Chúng tôi lúc đó chỉ thấy một nỗi đau vô tận.
...
Rừng núi heo hút, không đường xá, không phương tiện, đường trở ra đi lâu gấp rưỡi/ gấp đôi đường vào vì còn khiêng/ vác người bị thương và tử thi. Thuê tiền người dân rồi họ cũng không chịu nổi mùi và sức ép tinh thần, phải cậy nhờ công lính. 7 ngày, tính từ thời điểm máy bay rơi, để người xấu số được đưa về gặp người thân, để được liệm vào những chiếc quan tài, để cô gái Hà Lan kiên cường được đưa lên chiếc trực thăng cứu hộ về Tân Sơn Nhất rồi chuyển thẳng qua chuyên cơ sang Singapore chữa trị. Sau này chúng tôi được nguồn tin cô mất sau 2 tuần do vết thương nhiễm trùng (không biết có chính xác không, nếu đúng thì thật quá tiếc cho cô và cho rất nhiều điều).

Có rất nhiều câu hỏi 'giá như' với người trong nghề như chúng tôi. Và 7 ngày cũng là một con số 'giá như' đau đớn. Với tôi, nó giống như cảm giác bất lực trước những câu chuyện người nghèo ở vùng nghèo lỡ bệnh đành chờ chết.

Và bạn sẽ hỏi đường biển, đường bộ huy động rồi, sao không thấy đường không (trực thăng) cứu hộ?
(Còn tiếp)

*** Đính chính: Sau khi mình viết loạt bài này, một bạn đã dẫn lại trong forum của ttvnonline. Nhờ thông tin thảo luận ở trang này mình đọc được những bài báo đáng tin cậy rằng cô Annette đã sống sau biến cố và sống cuộc sống bình lặng đến hôm nay. Ơn Chúa và chân thành cầu chúc cho cô may mắn, hạnh phúc.

- CHUYỆN NGHỀ - Tiếp theo (3)
- CHUYỆN NGHỀ - Tiếp theo (4)
- CHUYỆN NGHỀ (TIẾP THEO VÀ TẠM NGƯNG)

September 15, 2010

Chuyện nghề (1)

Có lẽ tôi bắt đầu nói về nghề bằng sự kiện nặng nề và gây nhiều trăn trở nghề nghiệp nhất đối với tôi - chuyện xảy ra ngày 14/11/1992, khi tôi vừa nhận việc hơn 2 tháng và còn đang thời gian thực tập. 7h30 sáng tôi đến cơ quan và nhận thấy mọi việc không như ngày thường. Nét mặt ai cũng căng thẳng lo lắng tột bực: Chiếc YAK-40/ VN474 cất cánh TSN 06h20 đi Nha Trang vừa bị mất tích.

Chiếc Yak sau này được tìm thấy rơi tại thung lũng Ô-Kha cách Nha Trang còn khoảng hơn 30km. Nhưng đó là chuyện của 5 ngày sau. Còn ngay lúc đó câu hỏi cần được trả lời càng sớm càng tốt là chuyện gì đã xảy ra? máy bay rơi hay bị không tặc? Rơi thì rơi ở chỗ nào?

Đến chiều hôm đó vẫn không có thông tin gì theo hướng không tặc. Khả năng máy bay rơi là phần lớn. Nếu như hiện nay thì địa điểm máy bay gặp nạn dễ dàng xác định được ngay dựa theo vị trí trên màn hình Radar nhưng thời đó trang thiết bị còn lạc hậu, nhiều khu vực có máy bay bay qua chưa được phủ sóng Radar, việc kiểm soát không lưu/ dẫn đường chủ yếu dựa vào liên lạc thoại với phi công. Thông tin liên lạc cuối cùng của chiếc Yak-40 với mặt đất là phi công báo đã nhìn thấy biển xin hạ độ cao vào hạ cánh (sự sai lệch vị trí đáng tiếc này có những nguyên nhân mà tôi sẽ nói đến ở phần sau).

Lại cần nói thêm rằng do đặc điểm địa hình và hướng đường băng, máy bay đến sân bay Nha Trang trước khi vào hạ cánh phải bay vòng ra biển, bay vào qua Hòn Tre rồi mới vào hạ cánh. Vì thế, dựa vào báo cáo cuối cùng của phi công, thoạt tiên vị trí nếu máy bay gặp nạn rất có thể là ngoài khơi biển Nha Trang. Tàu bè và các lực lượng hải quân được huy động tìm kiếm, nhưng tuyệt nhiên không tìm được dấu hiệu gì bất thường. Cùng lúc các lực lượng khác được huy động tìm dấu vết chiếc tàu bay theo nhiều hướng. Hy vọng cho khả năng xấu nhất đừng xảy ra vẫn còn nhưng cứ mỗi giờ trôi qua lại giảm dần. Dẫu sao, chưa tìm thấy là vẫn còn hy vọng...

Chờ đợi, lo lắng, tìm kiếm bằng mọi kênh có thể, đến ngày thứ 4 thì có thông tin một người phụ nữ lớn tuổi ở một bản dân tộc nọ nói rằng vài hôm trước bà thấy có chiếc máy bay 'bay thấp qua đầu ngọn cây nhà bà' rồi lao về phía bên kia dãy núi và sau đó là tiếng nổ. Theo hướng đó bộ phận phối hợp tìm kiếm tại Khánh sơn đã nhặt được 1 chiếc túi nôn của tàu bay và một số tờ giấy có chữ nước ngoài.

Câu trả lời gần như đã rõ. Hy vọng gần như đã tắt. Chỉ còn mong sớm tìm đến nơi và cứu được người...
(còn tiếp)

- CHUYỆN NGHỀ - tiếp theo (2)
- CHUYỆN NGHỀ - Tiếp theo (3)
- CHUYỆN NGHỀ - Tiếp theo (4)
- CHUYỆN NGHỀ (TIẾP THEO VÀ TẠM NGƯNG)

*** Entry liên quan:
- ĐI LÀM CHỦ NHẬT

September 14, 2010

Nếu rất rất muốn thì sẽ làm được (1)

Bữa nay vào bếp thấy tay cầm của cái chảo nó ngủng ngoẳng chỉ còn chút xíu nữa là rụng 'chảo ơi ở lại tay đi nhé'. Nó mà rụng thì cái chảo còn tốt phải bỏ đi, lãng phí một mớ chứ chẳng chơi. Nhìn nhìn soi soi thấy hắn có con ốc vít sâu phía dưới tay cầm. Thế là xe máy, chạy ra hàng đồ điện, hỏi hỏi xem xem mua một cái tuốc-nơ-vít (không hề nhầm nhé, loại 4 cạnh ấy). Về, tra tra vặn vặn. Vặn hết cỡ vẫn lỏng lèo, thì ra phần đế nhựa bị lửa nóng làm cho cái lỗ vặn ốc bị ngoác ra. À đây mới là nguyên nhân. Lại đi mua. Châm vào một lớp keo Con Voi, lại thêm chút keo dán sắt. Khuyến mãi thêm một mảng da tay. Thế là chắc. Vừa cất mớ đồ về chỗ vừa khoái chí nhớ lại những câu được nghe từ vài sư phụ "Cái gì rất rất muốn làm thì sẽ làm được" và "hãy nói mình sẽ làm được điều này thay cho không, mình không thể làm được".

Lộ bài: lan man chuyện con ốc thật ra là để nhắc mình đang có vài việc cần rất rất cố gắng.:)

September 13, 2010

Thế có buồn không

1. Răng Dim
Cuối tuần đưa Dim đi khám răng. Khám xem có vấn đề gì không thôi chứ chẳng có nguyên nhân triệu chứng gì. Cái này là nhờ kinh nghiệm của em Mei. Đơn giản là răng sữa của em Mei cứ chây ì không chịu rụng thay nên toàn phải đi phòng nha để nhổ. Mỗi lần như vậy nhân tiện BS khám cả hàm cho luôn, có vấn đề gì - chiếc nào chớm sâu hay nám là chữa luôn.

Kết quả, Dim có một lỗ thủng nhỏ bằng đầu 2 sợi tóc ở chiếc răng hàm trong cùng + cao răng nhiều gần đến mức báo động. Bác sĩ vừa làm sạch cao răng vừa bảo: Mẹ có con gái xinh quan tâm chú ý thế này chứ đa phần người mình cứ để răng sâu đến đau rồi mới đi chữa.

Ừa mà nói đâu xa, chính bản thân mẹ ngày xưa khá tự ti vì đám răng tranh nhau làm tổ trưởng, chen chúc thỉnh thoảng lại có bạn đứng trật hàng, hơi thở thì mất thơm tho vì chứng viêm nướu chảy máu chân răng. Khám chữa mãi ko đúng bệnh, đến mãi sau này mới biết nguyên nhân là do cao răng, chữa trị đơn giản không. Khổ vậy. Thế nên luôn giật mình để ý mong Dim Mei có hàm răng chuẩn và khỏe mạnh. Mình rút ra bài học là đi khám điều chỉnh sớm răng miệng cho các bé 6 tháng/ lần vừa yên tâm, chi phí lại rẻ hơn nhiều so với tiền đi chữa nếu răng có bệnh.
(Bạn mình đưa con qua Úc, nhổ mỗi cái răng sữa mà bị charge 340 đô Úc, xót hết cả lòng ruột. Bảo hiểm sinh viên lại không cover bệnh về răng mới đau chứ).

Bạn nào ở HN: mình hay đưa Dim Mei đi khám/ chữa răng ở số 3H Trần Hưng Đạo gần cổng BV108, khúc đó có nguyên 1 dãy các phòng nha máy móc hiện đại, sạch sẽ, phục vụ tận tình, không phải xếp hàng, giá cả cạnh tranh nên không mắc.

2. Mắt Mei
Mắt Mei đeo kính cận 1.5 độ và 1 độ từ tháng 1/2010. Hôm qua đi đo lại, mắt phải lên 1.75 còn mắt trái thì cận loạn 1.25 + 0.75, tức là lúc thì cận 1.25 độ, lúc thì 2 độ. Thế có buồn không.

Cái gọng kính cũ xập xệ nên mua cho nàng 1 chiếc mới. Tiết kiệm cho mẹ, nàng chọn một chiếc 'thời trang nhưng rẻ', màu tím. Nhìn không tệ, nhưng giá như đừng phải đeo kính cận. Con cười nhưng trong đầu mẹ thì cứ nói thầm suốt đường về 'thế có buồn không, thế có buồn không'.



September 10, 2010

Không đề

1. Có những ngày tự nhiên ít lời, chỉ vùi đầu vào công việc, lại cũng có việc thúc lưng để mình vùi đầu. Hết một ngày về nhà chỉ muốn ngả lưng cái uỳnh, lười nhấc chân đi gõ cửa nhà này í ới nhà kia. Vậy nhưng vẫn hé mắt dỏng tai mong thấy tiếng bạn bè. Cảm ơn bạn hiền vẫn lại qua. Ấm áp, tự thấy mình mang nợ.
(hình: Hoa Ландыши - linh lan/ 'chôm' từ lhsvn.com.vn)

2. Những lúc tranh thủ đã bắt đầu viết serries về nghề. Không định nhưng rồi vẫn bắt đầu từ chiếc Yak-40 năm ấy. Mười mấy năm qua rồi mà nhiều thứ vẫn mồn một trong trí nhớ. Những câu hỏi ám ảnh về 'thung lũng chết' gợi những câu hỏi chưa có lời giải, đến bây giờ.

3. Một bữa trời mưa ngại chờ xe buýt, tự cho mình quý tộc bắt taxi về nhà. Tài xế là một cô gái tuổi chừng 30. Khuôn mặt em sau tay lái mang vẻ là lạ, gợi tò mò. Em lái xe lãng tử. Đồng hồ xe em cũng nhảy như tên bắn. Những điều là lạ ở em có lẽ đủ thú vị để mình không tức giận khi trả số tiền cao gấp rưỡi thông thường, chỉ nghĩ 'trong việc kiếm tiền, phân loại độ tin cậy theo giới tính là không ổn'.

4. Rất nhiều lần khi cái đầu được tạm nghỉ chợt nhớ ra việc gì đó cần làm, rồi quên mất, rồi lúc nào đó lại trách mình quên. Cả tuần chỉ có 2 ngày cuối tuần, đúng hơn là 1 ngày rưỡi cho những việc 'không trong lịch thường xuyên', nên giờ trong túi lúc nào cũng có xấp giấy ghi note cho những ý nghĩ nhắc việc chợt đến rồi đi. Note của mình tuần này:
- Đưa Dim đi kiểm tra răng (phòng đừng sâu như mẹ);
- Đưa Mei đi khám mắt (có cần thay kính?);
- May váy đồng phục cho 2 chị em;
- Mua áo trắng đi học cho Mei;
- Mua bóng lăn cho Cục Bông (L2C và Cu đi cùng?);
- ...

5. Bỗng thèm mua cho mình một đôi giày gót nhỏ.

September 06, 2010

Tạm vắng

Tạm vắng, post mấy cái hình thợ vườn nhưng là những góc mà Lana rất thích - xanh xanh, để bạn hiền ghé Blog biết Lana bình an, chỉ là hơi bận chút thôi.

Một khúc đường Hà Nội


Bên hồ


Sáng sớm

September 03, 2010

Lung lay...

Hôm qua Dim bỗng có lúc tức giận (tìm không thấy món đồ nào đó). Dim kể diễn giải với chị Tuyết trong phòng ngủ mà cái giọng của cậu cáu gắt hết cỡ. Không gắt được ai nên gắt mình gắt mẩy. Ngồi phòng khách nghe từng câu của cậu chói lên, biết ảnh hưởng của tuổi biến đổi nội tiết, lại nhớ cuốn sách của Templar nói 'trẻ cũng cần được thể hiện cảm xúc'. Đợi Dim đi ra, lựa bảo mẹ biết con có những khi tự nhiên cáu gắt trong người, mẹ hồi tuổi con cũng bị vậy, nhưng giá như con nói nhỏ đi một chút. Nữ tính được nhiều người quý là dịu dàng và phải biết kìm chế đừng nói lời nóng giận.

Lại nhớ ngày nhỏ hay bị mẹ nhắc nết đi 'cứ đặt gót chân xuống trước, bình bịch bình bịch, con gái là phải bước đi nhẹ không có tiếng'. Rồi lại nhớ ngày đi học xa có anh trai qua trước luôn làm đại gia bảo bọc. Sinh viên đi Nga hồi đó thường phải mang áo phông quần jean hoa tai nhựa qua bán, rồi đi cửa hàng mua bàn là nồi hầm tủ lạnh thuốc tây đóng hòm gửi tàu biển về VN bán kiếm tiền lời. Anh Q. không cho mình làm gì cả 'em cần gì cứ để anh gửi tiền cho, anh ở trong thế giới ấy anh biết, con gái tham gia vào tiền bạc buôn bán nhiều tính tình sẽ đổi lắm không còn nữ tính'.

Viết lại câu này mình phải xin lỗi những nữ doanh nhân nào vẫn đầy nữ tính, nhưng đấy là kể lại những câu ảnh hưởng đến mình đến mãi sau này. Giờ thấy nhiều người phụ nữ kia vừa năng động vừa thành đạt vừa thú vị nhìn lại thấy mình chả có gì. Đi theo hướng 'phụ nữ quan trọng nhất là 1 gia đình hạnh phúc' và tập trung hết cho hướng ấy nhưng rồi cũng thất bại, nhận ra cái tính thấu hiểu lặng nhịn không biết gào hét đòi hỏi lại là điểm trừ trong trường hợp của mình. Mình bắt đầu ghi nhận những cô gái cá tính tự tin biết đòi hỏi và 'ít nhiều ghê-gớm'. Vậy mà đến lượt mình vẫn lại dạy con gái phải kìm chế nóng nảy, phải dịu dàng.

Nói với Dim xong chính mình mâu thuẫn.
Biết cũng giống mình xưa, có những câu nói lúc này sẽ được ghi lại theo con mãi. Nên mình lung lay...

*** Entry liên quan:
- YÊU THƯƠNG ĐỪNG LÀ GÁNH NẶNG
- THƯƠNG CON

September 01, 2010

"Em à"

Bạn đã bao giờ nghe chuông điện thoại, bốc máy, đầu dây bên kia "Em à"... ?

Tớ đã từng shock 'loạn nhịp' vì 'Em à?'. Giờ thì tớ xếp đó vào nhóm 'shock văn hóa' (culture shock). Vì sao gọi thế thì tớ sẽ giải thích ngay đây.
Số là, tớ ở TN từ nhỏ đến 16 tuổi, chưa từng nghe 'Em à'.
Hai năm sau đó học ở Hà Nội, cũng chưa nghe 'Em à'.
Rồi đi du học. Năm thứ nhất, thứ hai, tớ đã từng rung rinh lắm khi nhận được bức thư 'Bé con à'. Nhưng vì thấm lời mẹ dặn đi xa đừng yêu sớm, thế là anh 'bé con à' yêu người khác mất :(
Cuối năm thứ 3 tớ có người yêu. Ở xa là nhiều mà hồi đó chỉ toàn thư tay đâu có dễ điện thoại, thế nên tớ chỉ được nghe tổng cộng vài lần 'Em à', không đủ để quen với cụm từ vô cùng dễ mềm lòng ấy cho đến khi cuộc sống đẩy mỗi đứa mỗi nơi xa mãi.
Về nước, vô Sài Gòn nhận việc đi làm rồi lấy chồng có con, tớ cất lãng mạn vào một góc, quên đi là có cụm từ 'Em à' trong cuộc sống.

Nói túm lại là từ nhỏ cho tới khi rời Sài Gòn tớ đinh ninh 'Em à', 'Anh à' là cái từ những người của riêng nhau nói với nhau, mà là khi người ta rất care, rất thương, ai diễm phúc mới có được. Chúa ơi, chính vì thế nên một lần khi mới chuyển ra Hà Nội, tớ bị chao nghiêng ngả khi nghe điện thoại 'Em à'. Trái tim đập bung biêng đến nỗi tớ phải thò tay giữ lấy. Em à - nghe sao mà dịu, sao mà ... gỗ đá cũng phải mềm.

Dần dần, tớ nhận thấy, nghe thấy nhiều 'Em à' hơn, không phải là với tớ, không phải từ đồng chí 'Em à' đó mà là nghe người khác nói với những người khác, không là cặp đôi, không là tình nhân, tóm lại, chẳng là riêng tư của nhau cũng có thể 'Em à'. Nhiều khi chỉ đơn giản là câu hỏi để chắc đây là em mà tôi hẹn gọi đấy à.
Đồng nghiệp thân thân, có việc hẹn gọi - 'Em à?'. Đối tác thiện cảm, có việc gọi mobile, nghe đúng giọng - 'Em à?...'. Thậm chí chị bạn làm chung với tớ gọi cho Sếp khi Sếp ở nhà mà cũng hét toáng 'Anh à, abcd..'.
Đấy là khác giới, chứ cùng giới thì càng phổ biến nhé. Các chị bạn hay đồng nghiệp mà quý quý tớ gọi cho tớ rất thường hay 'Em à, chị... đây'.

Thế, tớ nhận ra rằng đây là đặc sản của Hà Nội. Hà Nội 'Em à' không như Sài Gòn hay những miền khác. Hờ, tớ nhận ra tớ shock rung rinh 'Em à' ngày đầu Hà Nội mà thật ra là 'chẳng nghiêm trọng đến thế', là tớ shock văn hóa đấy thôi, bé cái nhầm :)

Thế nhưng kể cả là như vậy, cho đến giờ, chắc là vì tớ chưa ngấm hẳn đất mới, nên lâu lâu tớ vẫn bị dừng mất một giây, để trấn tĩnh đừng rung trước hai cái từ đặc sản Hà Nội rất dễ mềm lòng 'Em à?'.
(Hình: sưu tầm)

*** Có chút liên quan:
- VÁY CƯỚI