October 07, 2010

Thư giãn

Câu chuyện thứ nhất: Quên
(s/tầm ở chốn này: http://www.funny-stuff-central.com/stairs.php)

Bill, Jim và Scott cùng tham dự một hội nghị và thuê chung một căn phòng rộng trên tầng cao nhất của tòa nhà 75 tầng. Sau một ngày dài họp hành, họ bị sốc khi được thông báo thang máy của tòa nhà bị hỏng và họ phải leo 75 tầng thang để về phòng. Bill đề nghị với Jim và Scott rằng họ sẽ phá vỡ sự đơn điệu và khó chịu của việc leo 75 tầng thang kia bằng cách tập trung vào điều gì đó thú vị. Bill sẽ kể chuyện hài trong khi leo 25 tầng đầu tiên, sau đó đến Jim sẽ hát hết 25 tầng tiếp theo, và cuối cùng Scott sẽ kể chuyện buồn cho đến khi lên đến phòng.

Tại tầng 26, Bill ngừng kể chuyện hài và Jim bắt đầu hát.

Đến tầng 51, Jim ngừng hát. Đến lượt Scott kể chuyện buồn. "Ngay bây giờ tớ sẽ kể câu chuyện chán đời nhất", cậu nói, "tớ đã để quên chìa khóa phòng ở trong xe, dưới kia" :((



Câu chuyện thứ hai: Xưng tội
(Phiên bản gốc: http://www.a-jokes.com/funstories.htm)

Một phụ nữ ở trong phòng cùng với người tình trong khi chồng chị ta đi làm. Cậu con trai 9 tuổi của cô ta bước vào thấy họ làm tình và trốn vào tủ quần áo để xem. Chợt ông chồng trở về, cô ta bèn đẩy người tình vào tủ trốn mà không hề biết cậu con trai đang ở trong đó. Cậu bé thầm thì:
- Ở đây tối quá.
- Ừ.
- Cháu có một quả bóng đấy.
- Hay đấy.
- Bác có muốn mua không?
- Không, cảm ơn cháu.
- Bố cháu đang ở ngoài kia kìa.
- Được, bao nhiêu?
- 250 đô la.

Sau vài tuần, người đàn ông và cậu bé lại gặp nhau trong tủ quần áo.
- Ở đây tối quá.
- Ừ.
- Cháu có một đôi giày chơi bóng đấy.
Nhớ chuyện, ông ta đành hỏi:
- Bao nhiêu?
- 750 đô la.
- Được.

Sau vài ngày, ông bố nói với cậu bé:
- Nào mình đi chơi bóng nhé.
- Con không đi được đâu ạ, con đã bán quả bóng và đôi giày rồi.
- Thế con bán bao nhiêu?
- 1000 đô la.
- Thật kinh khủng. Sao con có thể đòi giá cao đến thế. Nó quá đắt (mắc) so với món đồ. Đó là tội lỗi đấy, vì thế con cần phải đến nhà thờ xưng tội.

Ông bố đưa con đến lễ rửa tội nhà thờ. Cậu bé bước vào trong, đóng cửa.
- Ở đây tối quá.
Cha cố:- Đừng có bắt đầu với cái thứ cứt đái ấy nữa!!!


Câu chuyện thứ ba: Vì sao phụ nữ nên mặc váy?
(chuyện sưu tầm miệng)

Một cô gái tâm sự với bạn thân:
- Tối hôm qua học ở thư viện về trễ, vừa ra khỏi trường tớ thấy có một thằng đi theo đằng sau. Mà đường lúc đó vừa tối vừa vắng làm tớ sợ hết hồn...
- Ôi trời ơi, thế rồi cậu làm sao??
- Tớ đi nhanh nó cũng đi nhanh, tớ đi chậm nó cũng đi chậm. Đích thị nó bám theo tớ...
- Cậu làm tớ sởn gai ốc, rồi sao nữa??
- Rồi tớ bắt đầu chạy.
- Thoát chứ?
- Nó đuổi theo, khốn nỗi nó chạy nhanh hơn.
- Ôi trời!
- Rồi nó bắt kịp sát tớ, thế là...
- Sao??
- Tớ đứng lại.
- ???
- Nó cũng đứng lại.
- Tớ sắp không thở nổi rồi, tiếp đi.
- Thế là... tớ... vén váy lên.
- Thế nó...????
- Nó tụt quần xuống.
- Chúa ôi! Cậu làm tớ chết mất. Rồi sao nữa??
- Chả sao cả. Con gái vén váy thì chạy nhanh hơn con trai tụt quần!


(Note: Hình chú cún cười te ở trên là sưu tầm đấy :))

October 05, 2010

Thành tích, cái bao tử, và ốc leng xào dừa

Hôm nay nguyên nhóm được Phó TGĐ triệu đi theo bảo vệ project trước một hội đồng toàn các VIP. Vụ này mà thành công sẽ đem về cho Quỹ lương của TCT một cục không nhỏ. Vì cái pờ-rô-dếch này nó thúc đít mà cả tháng qua mình toàn làm kéo giờ, thỉnh thoảng thức đêm, thỉnh thoảng phải trưng biển đi vắng và cai nghiện Blog. hu hu. Nhưng thành quả hoàn toàn xứng đáng, chốt hạ lúc 15h30 chiều nay với một chữ 'Duyệt' đẹp như mơ. Ông giời ơi đời sao mà đẹp thế. Sướng quá cũng shock, tan họp cả nhóm cứ như thành ngơ hết lượt, loanh quanh luống cuống quáng gà giữa ban ngày chả còn biết cầu thang xuống ở đâu. Về lại Công ty đến cả tiếng sau vẫn còn say sưa bàn luận chém gió dữ dằn ghê lắm.
Giả mà ở các công ty nước ngoài to to thì chắc có bonus lớn rồi. Còn đây ko có bonus thì ta tự thưởng tưởng tượng, có sao đâu. Xem nào, nếu được cho tự nghĩ ra 3 phần thưởng kiểu ba hạt dẻ và cô bé lọ lem hay 3 điều ước của Bụt thì điều 1 sẽ là xin giải ngân ngay khoản tiền mua thuốc chữa bao tử. hị hị. Chả gì thì cái project này cũng là nguyên nhân trực tiếp - lao tâm khổ tứ đến ngồi trước mâm cơm còn nghĩ đến việc nên mới ra nông nỗi.
Đến điều số 2 mới là một chuyến đi 'đâu đó'.

Rồi, thế nào cũng có người vặn lên sao không hoán đổi số 1 là 'chuyến đi' mới chuẩn chứ, sao lại dở hơi để tiền bạc bèo bọt làm số 1 thế kia nhỡ ông Bụt ông ấy mải coi Đại lễ nhìn năm ông ấy lãng lãng quên cắt cái rụp thì thôi xong. Nhưng mà không đâu cả nhà ơi, không thể được, chắc chắn là không thể đổi ngược thứ tự như thế. Xin mọi người hãy tưởng tượng một kẻ với cái bao tử đang cào xước ngồi co ro trong gió lạnh ngắm 2 cái mỏ xinh đẹp khoan khoái hào hứng hút chùn chụt từng chú ốc Leng xào dừa béo ngậy, cay nồng, nêm chút nước sốt quyến rũ không-thể-chịu-nổi, quện thứ mùi thơm cũng khiêu khích không-thể-chịu-nổi, thì sẽ thấu hiểu cảm giác thèm muốn xen lẫn uất ức và bất lực là khốn khổ đến thế nào. Ức tới trào nước mắt ròng ròng ra ấy. Thế mà vẫn cứ phải cười cười rồi bô lô ba la đủ thức chuyện, chủ yếu là để át đi cái cảm giác ghen tị và thèm muốn tột độ đấy thôi. Trời đã sinh ra bao tử sao còn sinh ra ốc cơ chứ. Những con ốc nho nhỏ xinh xinh mà có sức kêu gọi mãnh liệt ấy khốn thay luôn đi cùng với cả vốc ớt, răm, gừng, xả, chanh mẻ gì gì đó - những thứ chua cay nóng kẻ thù truyền kiếp của cái vết trợt bao tử. Giờ đây viết kể lại chuyện cách nay cả tuần mà vẫn còn cảm thấy tay đập chân run, í lộn, tim đập tay run đến méo cả bàn phím vì tiếc và uất nghẹn và thèm muốn. Khốn khổ thân tôi.

Vì thế nhất định phải trị tiệt cái vụ bao tử bao tiếc đáng nguyền rủa trước khi book chuyến đi đó đó. Cứ nghĩ đến cảnh phải ngồi nhìn 'chúng nó' hỉ hả với la liệt các loại vỏ ốc lần lượt xếp chồng xếp lớp còn mình đau khổ nuốt ngược từng vụm nước miếng là lại không thể chịu đựng nổi.

Kỳ cục giời nó đổi bỗng dưng giở lạnh thế nên lung bung lang bang, bắt đầu từ chuyện bảo vệ project của công ty thế quái nào lại ra kết ở những đĩa ốc. hi hi. Mình hôm nay phá lệ 'lãng mạn một cách khoa học' hay 'khoa học một cách lãng mạn' mà bạn Moon phong cho để trở về đúng cái logic đặc trưng của 'nữ tính': bắt đầu ở A, loanh quanh vòng vèo đến B, và cuối cùng kết thúc ở C vốn chả bà con cô bác gì với A hết trơn trọi.

Trút xong entry này bỗng chợt nghĩ đến một tương lai có phần rõ rệt: một nửa trong số các offline bloggers mình dính dáng từ đây sẽ không đơn giản là óp bờ nốc nữa mà có một cái tên khác: óp ốc.

Ốc Dừa xào bơ đây, chẹp chẹp...

Nó đây - ốc Leng xào dừa:

Cận cảnh hơn, huhu...

Hình toàn sưu tầm thôi, mấy thế kỷ rồi có được ăn đâu mà có hình tự chụp cơ chứ (lại khóc) :(

October 04, 2010

Tản mạn Đại lễ (1)

1. Đặt số Tản mạn Đại lễ 1 hy vọng có cảm nhận tiếp để viết cái thứ 2. Hy vọng thôi :)
(Hình npc.com.vn: Đường Điện Biên Phủ, Hà Nội 10/2010)

2. Sút mất vài ký cho kỳ Đại lễ Hà Nội 1000 năm. Là vì ngày đi làm tối kiêm nhiệm xe ôm đón đưa. Hai chị em công dân gương mẫu nhận tham gia đội hình diễu hành học sinh thủ đô. Diễn thì vài ngày Đại lễ thôi nhưng tập dượt nguyên tháng, ngày nào hết giờ học cũng ở lại tập đi đội hình đội ngũ đến mệt bở, tối mịt. Xe trường hết giờ đón đưa nên phải xài xe ôm nhà.

Ghi lại một đoạn đối thoại đón đưa:
- Mei à, hôm qua mẹ kẹt nhờ bác L. mẹ bạn DiệuLinh đón giúp con ấy, bác ấy nói với mẹ là Mei nhà em dễ thương lắm, ngoan lắm, làm mẹ thích ghê.
- Thế à mẹ? Mà mẹ ơi bác L. tự lái xe đấy. Con tưởng có người lái xe cho bác ấy nhưng bác ấy tự lái cơ.
- Ừ Bác ấy toàn tự lái xe mà.
- Mẹ ơi, đúng là trong số các bạn của mẹ, mẹ nghèo nhất thật, vì mẹ chỉ có một mình mẹ.
- Ừ... nhưng mà mẹ chỉ nghèo tiền hơn một số các bác thôi, còn thì mẹ có những điều khác, đố Mei biết?
- Mẹ có Dim Mei?
- Đúng rồi. Nếu Dim Mei ngoan, yêu thương nhau, biết yêu thương mọi người, cố gắng học giỏi thành người có ích thì mẹ giàu rồi, có vất vả chút mẹ vẫn vui.
- Vâng, và cũng may mẹ có bạn bè tốt giúp đỡ mẹ.
- Đúng rồi nhỉ. Mẹ có những người bạn thân quý quan tâm khi cần này. Mẹ lại có ông bà bác Q., các cậu và dì H.O yêu thương giúp đỡ này. Mẹ lại có công việc tốt không giàu nhưng cũng đủ cho 3 mẹ con mình này. Vậy là mấy thứ nhỉ? 4 thứ to rồi còn gì.
- Vâng :D.

3. Mất mấy ngày nắng nắng oi oi bữa nay Hà Nội thu trở lại. Se lạnh. Quyến rũ. Sớm mai đường phố thanh vắng đẹp lâng lâng.
Chiều Hà Nội trở lại ồn ào. Lại sầm sập người xe. Mà không biết từ đâu có sáng kiến tái hiện truyền thống loa phường mới kỳ cục. Đọc đường cứ cách nhau trăm mét lại một đôi loa tổ bố phát người Tràng An thì sao thì sao, Hà Nội xưa Hà Nội nay thì sao thì sao, rồi các loại bài hát Hà Nội, rồi gì nữa có nghe hết đâu mà kể. Người chạy chạy kia kìa cũng có ai nghe được đủ câu đâu, còn lo tránh đường mới lại qua loa này đến loa kia volume cứ to rồi nhỏ như sóng, trộn với tiếng ầm ầm choe chóe xe và còi, váng hết cả đầu.

Ờ hờ nhưng hôm nay bỗng hiền không khó chịu, vì đúng khúc xuống xe bus đi bộ về nhà thì loa đang phát bài Hoa Sữa, Mỹ Linh ca. 'Kỷ niệm ngày xưa vẫn còn đâu đó, những bạn bè chung những con đường nhỏ. Hoa Sữa vẫn ngọt ngào đầu phố đêm đêm'. Dù không có ai để tiếc nhớ 'em vẫn từng đợi anh' thì ta vẫn yêu bài hát này. Rất yêu. Mỹ Linh ca lại càng yêu.

4. Dim 14 tuổi rưỡi, bữa rồi đi tập Đại lễ bỏ áo học sinh lấy áo trắng đi làm của mẹ làm đồng phục, nhìn thiếu nữ ghê. Cách đây mấy năm nhớ lần tính bắt cả nhà đi chích vắc xin viêm gan B họ bắt phải thử trước, nghĩa là vắc xin chích ngừa phải sớm trước khi cơ thể tiếp xúc với vi rút mới hiệu nghiệm. Nhăm nhe lên 'kịch bản'/ chọn bối cảnh thích hợp để 'cà kê chuyện' với chị em Tuyết - Dim về việc đối diện nhu cầu tự nhiên của cơ thể với sex, vì sự khác biệt giữa 'have sex' với 'make love'. 'Vắc-xin' này nhạy cảm, nên cần có kịch bản thật hay và tự nhiên mới được.

5. Hết giờ làm việc, đang ở nhà một mình lan man Blogging thì điện thoại của 2 sếp 'tập xong, đã về trường, cần đón gấp'. Diện sẵn trên người cái áo đầm liền, với vội chiếc khăn choàng thay cho áo khoác nhẹ, vừa đủ thanh lịch vừa che gió. Chạy xe ra đến đường chợt nhận ra cái váy đầm chỉ đến đầu gối. Hở nguyên khúc chân cho gió tạt. Lạnh run.

*** Entry dính dáng:
- LỜI YÊU THƯƠNG
- VẮC XIN TUỔI DẬY THÌ

September 30, 2010

Có lẽ mình nên biết

Nhân việc bộ phim dã sử 'Đường tới thành Thăng long', một Blogger bạn mình so sánh sao người dân mình hãnh diện khi nói đến những tòa nhà kiến trúc kiểu Pháp để lại mặc dù Pháp đô hộ mình cả thế kỷ nhưng lại ghét TQ đến mức tẩy chay cả những giá trị nghệ thuật của họ. Mình đọc và thừa nhận rằng điều đó đúng và đáng suy nghĩ. Và mình có câu trả lời riêng rằng khác biệt bạn nói là do một câu chuyện đã qua và một câu chuyện vẫn còn đến hôm nay.

Mình chỉ là một hạt cát, mong một cuộc đời nho nhỏ bình an, gần như 'mũ ni che tai' với những điều to tát. Thế rồi vẫn có những điều bình thường ngay cạnh mình, những cuộc đời bình thường ngay cạnh mình nhắc nhớ về chiến tranh, về đất và biển đảo, nơi mà ngày hôm nay vẫn còn những ngư dân bị bắt bớ và những người lính cầm súng. Vì thế, mình nghĩ có lẽ mình và bạn mình nên biết những điều này:






*** đọc thêm entry liên quan:
- CẢM NHẬN VỀ CHIẾN TRANH
- VỀ FIR và VÙNG TRỜI

September 28, 2010

Lời yêu thương

Mẹ không thường đưa đón con đi học mỗi ngày, nhưng mẹ luôn muốn làm điều đó những khi có thể. Mẹ nhận thấy những khúc đường chở con trên xe là lúc tiện nhất để nói với con đủ thứ chuyện, chuyện nhà chuyện bạn bè chuyện học, chuyện vui cười, và để nói với con lời yêu thương.

Số lần đón đưa là hữu hạn. Dù ai đón đưa con thường xuyên hay thỉnh thoảng, dù ít hay nhiều, thì con số đó vẫn là một con số hữu hạn. Ai đó nói từ 'đếm ngược', mẹ hiểu, mẹ sẽ phải đếm ngược số lần hạnh phúc đón đưa ấy.

Hôm qua chở Dim đến lớp học thêm trên đường Nguyễn Chí Thanh. Xe vi vu, hai mẹ con nói chuyện về vợ chồng bác hàng xóm vốn là dân bất hảo hoàn lương mở quán nước nhỏ trong ngõ, mẹ lại tranh thủ tiêm chút 'vắc xin' (hàng xóm tối lửa tắt đèn) cho Dim. Mình đối xử tốt với họ, họ sẽ nể quý mình, là con người dù thế nào cũng vẫn có tình cảm. Rồi mình nhắc đến ông bà hàng xóm tốt bụng hồi bên Úc, quý hai mẹ con thường gọi qua hái chanh, ớt, bưởi, quýt mùa nào thức nấy. Rồi nhắc những kỷ niệm vui hài ngày bên đó. Hai mẹ con cùng cười. Đường như ngắn lại.

Xe gần tới ngã tư. Bên kia ngã tư là đến lớp Dim. Nhìn cái đèn báo còn xanh mươi giây nữa, mẹ đi chậm lại, chậm lại, đủ để xe vừa trờ tới vạch thì đèn chuyển đỏ.
Hỏi: - Đố Dim sao mẹ không chạy ráng lên cho kịp trước khi đèn đỏ?.
Dim trả lời: - Mẹ sợ công an?
- Không, đâu có công an đâu, với lại đèn xanh còn kịp cho mình đi mà.
- Vì sợ đi nhanh tai nạn?
- Không đúng.
- Vậy... ...
- Vì mẹ muốn kéo dài một phút đi cùng Dim. Đang nói chuyện vui mẹ tiếc đoạn đường.

Vừa lúc tới. Dim xuống xe, ghé thơm chào mẹ, thầm thì "không như hồi phải kiễng chân lên để thơm mẹ nữa rồi", rồi nhẹ quay vào lớp.

Bất giác đưa tay lên má.
Sweet.

*** Entry liên quan:
- VẮC XIN TUỔI DẬY THÌ

September 27, 2010

Chuyện nghề (tiếp theo và tạm ngưng)

* CHUYỆN NGHỀ (1)
* CHUYỆN NGHỀ - tiếp theo (2)
* CHUYỆN NGHỀ - Tiếp theo (3)
* CHUYỆN NGHỀ - Tiếp theo (4)

Xin lỗi cả nhà vì còn cái entry 'tiếp theo và hết' của chuyện nghề Lana hứa mãi bữa nay mới trả được.

Vậy là qua những entry trước, cả nhà mình biết rằng khi bay vòng quanh trái đất máy bay sẽ lần lượt bay qua các vùng FIR của nhiều quốc gia, ở đó có các đơn vị kiểm soát không lưu (ATS Unit = Air traffic Service Unit) được giao trách nhiệm bảo đảm dẫn đường. Máy bay bay theo các cung đường gọi là đường-hàng-không (đường bay) đã được tính toán, xây dựng và cấp phép khai thác (trừ bay trực thăng, bay dịch vụ do những yêu cầu không không thường xuyên như cấp cứu, chụp ảnh...). Các đường hàng không như những 'tunnel' hay những hành lang có chặn trên chặn dưới. Đến mỗi vùng FIR phi công sẽ liên lạc qua hệ thống liên lạc không - địa với đơn vị kiểm soát không lưu dưới mặt đất theo tần số quy định cho ATS đó. (Việc mất liên lạc vẫn bị coi là uy hiếp an toàn cho dù máy bay đang bay ổn định).
Ví dụ cho việc này là hồi 2006 có chuyện máy bay của VN AL bay sang Frankfurt (Đức) do phi công 'quên' đổi tần số liên lạc khi bay qua một loạt vùng FIR châu Âu (link) nên trở thành 'máy bay lạ, không liên lạc được'. Không quân Séc đã điều máy bay bay kèm yêu cầu hạ cánh khẩn cấp xuống CH Séc, sau đó mới tiếp tục bay đến Frankfurt.

Qua links về chuyến VN545 đi Frankfurt trên để thấy rằng ngày nay hệ thống thiết bị với công nghệ kỹ thuật tiên tiến giúp các trung tâm kiểm soát dướt mặt đất có thể 'theo sát' mọi máy bay hoạt động trong vùng trời quản lý. Song song đó, các 'đời' máy bay ngày nay cũng hiện đại hơn trước rất nhiều. Máy bay có hệ thống định vị giúp phi công xác định vị trí máy bay một cách chính xác. Nhiều công đoạn điều khiển trên máy bay được tự động hóa; mực bay, hành trình bay được đưa vào theo chương trình có sẵn. Theo dàn máy bay được đầu tư, lớp phi công 'đời mới' của VN Airlines đều được đào tạo bài bản ở các trung tâm đào tạo phi công ở nước ngoài. (1)

Màn hình Radar kiểm soát không lưu, nguồn: www.ieeeghn.org

Về điều hành bay, VATM tuy là độc quyền cung cấp dịch vụ điều hành không lưu trong 2 vùng FIR của Việt nam nhưng luôn phải phấn đấu để phát triển, không chỉ vượt lên chính mình mà còn bắt kịp với thế giới, đặc biệt trong việc đầu tư công nghệ và con người. Điều này là bắt buộc bởi dịch vụ phải thỏa mãn các chuẩn quy định của tổ chức HK thế giới ICAO (nếu một FIR không đủ khả năng tự đảm nhiệm thì ICAO sẽ xem xét giao trách nhiệm điều hành cho (các) FIR bên cạnh, và thế là mất quyền + mất tiền); còn bởi an toàn là tiêu chí số 1 quan trọng nhất và nó gắn với tính mạng nhiều người. (nhà mình có thể xem thêm link ở đây) (2)

Các đường bay trong toàn bộ vùng trời của VN giờ đã được phủ sóng bởi hệ thống RADAR dẫn đường. KSV không lưu làm việc với những màn hình Radar hiển thị các máy bay di chuyển trên hệ thống đường bay (dẫn ruồi bay, hihi). Một hệ thống tự động quản lý không lưu (ATM) hiện đại được đầu tư mới với khả năng tích hợp các dữ liệu rada, dữ liệu bay và liên lạc dữ liệu phi công - kiểm soát viên không lưu/giám sát phụ thuộc tự động (ADS/CPDLC).
Ngoài việc bảo đảm cho điều hành bay được an toàn, điều hòa và hiệu quả thì hệ thống thiết bị hiện đại còn giúp cho việc ứng phó uy hiếp an toàn bay và tìm kiếm cứu nạn nhanh chóng và thuận lợi hơn rất nhiều. (3)

Nếu đọc những bài trước trong series 'chuyện nghề' về chuyến Yak-40 năm nào, mọi người có thể nhận thấy Lana đánh dấu (1), (2), (3) - là những điểm nhấn mà Lana muốn so sánh hôm nay với thời điểm năm 1992. Có lẽ sẽ giống như trong y học: người bác sĩ đi qua nhiều năm trong nghề nhớ lại những ca vuốt mắt cho bệnh nhân năm xưa và nao lòng 'giá như ngày đó là bây giờ, họ đã không phải ra đi'.

Câu chuyện hôm nay là như thế. Một bức tranh sáng. Riêng với Lana thì vẫn còn một trăn trở về bài toán sóng núi/ nhiễu động cho các máy bay hoạt động ở tầng thấp/ máy bay nhỏ, trực thăng, cụ thể là ở những 'thung lũng tử thần' ở nước mình (ước bầu Đức của HoangAnh Gialai và vị Chủ tịch tập đoàn Hòa Phát quan tâm đến điều này nhỉ, hihi). Hiện nay các đơn vị cung cấp dịch vụ khí tượng hàng không mới chỉ dự báo 'vo' (định tính) những ngày khả năng có nhiễu động sóng núi chứ chưa có một công trình nghiên cứu hay mô hình cụ thể (định lượng) dự báo sóng núi, cường độ và tầng ảnh hưởng (độ cao) của nó để có thể khuyến cáo chính xác cho phi công trước mỗi chuyến bay.

Sẽ kết series truyện nghề này bằng lời khuyên của người trong nghề với bạn bè mến thương: Dù thực tế xác xuất 'mất an toàn' trong hàng không là rất nhỏ so với các phương tiện vận chuyển khác thì niềm ước ao vẫn là xác xuất đó trở về 0. Xưa nay nguyên nhân thời tiết có mặt với tỉ lệ lớn trong các vụ tai nạn hàng không nếu không nói là chiếm đa số. Vì vậy hãy lưu ý đến thời tiết khi có ý định bay. Khi có nguy cơ dông lớn, bão, lốc, gió mạnh... ở nơi định đến, mọi người hãy cân nhắc nhé. Nếu không phải là việc cấp thiết thì hãy chủ động đổi vé rời lịch chờ trời quang hãy vi vu. Thế nhé.
:)

September 23, 2010

Tâm trạng lây...

Đọc bài 'Trung thu của ai' bên LU's Blog, nhìn buổi lễ xa xỉ để thương những đứa trẻ nghèo. Lại qua Blog Đàm Minh Thụy đọc tản mạn về mùa đông, nhớ sáng nay đi làm, ghé ngang đường mua đồ ăn sáng. Trời mưa lạnh. Tiệm bán bánh bao mọi khi đông khách phải xếp hàng mà bữa nay vắng hoe. Chợt nghĩ ngày mưa đến tiệm có tiếng còn như vầy, thấy thương những tần tảo sau gánh quà sáng ven phố và những xe bán dạo người quê rong ruổi sinh nhai.
Biết mùa đông với mình còn là ấm áp lắm.

Ghé VMC đọc thơ Ngô Mai Phong '...trên sự dửng dưng mỗi ngày, Hoa luôn rạng rỡ'. Tưởng là mảnh mai, tưởng là sinh ra để được nâng niu, nhưng phải là biết sống cuộc sống của mình, đi con đường mình đi, mới có thể 'luôn rạng rỡ' giữa xoay vần.
Có những khoảng khắc băn khoăn giữa 1 vị trí 'có tên' kèm theo lương cao hơn 1 chút với một vị trí 'xoàng' hiện tại nhưng có việc làm 'cho có ích', ít nhất là giúp mình ghi nhận được mình và có hứng thú. Lại hỏi cái gì làm nên mình? Rồi thấy người ta kia trầy trật mệt mỏi vì chen chúc được hơn, nhủ thầm với bạn mình ơi 'nhiều khi được sống bình yên thanh thản mỗi ngày đã là hạnh phúc'.

Nhà Mốc Mít dẫn link "Khi lòng từ thiện quá đát" từ Tuanvietam.net. 'Trước niềm hân hoan và vui sướng của những con người thiệt phận', những người đóng vai từ thiện 'rưng rưng cảm động giơ tay phân phát món quà từ tâm' là những lô hàng quá đát. Nào bột dinh dưỡng quá đát 'tặng' cho trẻ em khuyết tật, đến thuốc quá đát 'từ thiện' cho người nghèo. Không biết nói gì nữa, cứ tự hỏi đi hỏi lại mình như một kẻ hâm 'không biết họ có chút lăn tăn gì đến lương tâm, đến nhân-quả không?'.

Nhà Mèo điệu post 2 đối thoại 'còn yêu & hết yêu'. Rất thực. Bỗng thấy ở đây ở kia sao nhiều 'thiếu trách nhiệm' đến thế. Thiếu trách nhiệm với nghề, với lương tri, với tiền dân, với sinh thành, với đứa trẻ mình sinh ra, và ở 'còn yêu - hết yêu' thì là thiếu trách nhiệm với hai chữ 'hôn nhân' nữa. Rất nhiều người cưới là cưới đấy, chẳng nghĩ cưới rồi mình cần làm gì để đem lại HP cho mình, cho người kia.

Nhớ hồi cùng Dim đi học trường Clayton North - một trường phổ thông bình thường ở Melbourne, responsibility (trách nhiệm) luôn là một trong những giá trị (values) mà các con được học, được nhắc nhở, được truyền dạy, đến ngấm.

*** Bài gây lây:
- TRUNG THU CỦA AI? (LU)
- NGỌN GIÓ MÙA ĐÔNG (Thuy Dam Minh)
- HOA LUÔN RẠNG RỠ (VMC)
- KHI LÒNG TỪ THIỆN QUÁ ĐÁT (Tuanvietnam.net)
- CÒN YÊU & HẾT YÊU(Mèo điệu)

September 22, 2010

Chỉ sống chậm được thôi

1. Phá bĩnh. Suốt đợt rồi việc dồn, đến cơ quan là ngồi tịt đầu giờ đến cuối giờ + 1, dán mặt dán tay vào máy tính, về đến nhà là muốn lăn uỳnh ra (đi văng)/ à há, cái chữ 'đi văng' này bây giờ thành 'nhạy cảm', bạn Đỗ, Moon, và PTN thế nào cũng nhấp nháy, hihi. Nhấp nháy thì mặc nhấp nháy, mình đang mải nói rằng ngày nào cũng thế, ngồi tịt nguyên ngày ở office, rồi về lăn uỳnh ra đi văng, rồi loanh quanh một tẹo rồi ngủ, ngày mai lại ngồi tịt, về lại lăn uỳnh ra đi văng.
Hôm rồi than với 1 Blogger 'có những ngày cứ như là mình tồn tại cho ngày trôi ngày trôi. May còn có điện thoại hay lên Blog ghé 'nhà' này 'nhà' kia, đọc đọc/ trả lời comment, mới biết còn có tiếng nói tiếng cười bạn bè người thân.
Vài cơ quan bộ phận giải phẫu cơ thể người chúng không chịu bắt đầu phá bĩnh, cào cấu "chúng tôi quen với chuyện cậu ngủ đủ, lâu lâu tung tăng đi dạo hiệu sách với con gái, lâu lâu ngồi cà phê cà pháo với bạn bè, cười hihi hehe kia, coi lại coi lại!".
Thôi đành nghe chúng, hôm nay quyết định mặc kệ, mấy thứ việc chưa gấp xếp lại hàng chờ. Sẽ thủng thẳng không vội không vội.
Đã bảo rồi, mình chỉ sống chậm được thôi :)

2. Quà. Hôm qua phá được cái lệ rời cơ quan là lên xe chạy thẳng một mạch về nhà. Bạn đọc Blog mà mình kể cùng ở cái bài link "nhấp nháy" trên kia, bữa đó bạn gặp để đề nghị cho lấy mẩu viết 'SINH NHẬT CON 11 TUỔI' đăng ở tờ tạp chí bạn ấy làm, cái mục gì mình quên rồi, hình như lời yêu thương hay góc yêu thương. Hôm qua bạn bạn gửi báo tặng, lại thêm phong bì nho nhỏ nhuận bút, lại thêm hộp bánh Trung thu xinh xinh tặng Dim Mei, lại thêm câu "cô H. thích DM lắm". Thế là được quà cho Blog. Nhận, lúng túng nhưng vẫn kịp đùa "thế này viết Blog hóa ra làm thêm :))".
Về nhà khoe với DM. Cái phong bì chia ba kèm lý do vì có DM mẹ mới biết cảm nhận ngày con sinh nhật 11 tuổi. Cả nhà cùng cười, cùng ôm nhau, quay quay.

3. Hài công sở. Trong thang máy gặp một bạn ở một Ban khác trong TCT. Mình bấm tầng 3, bạn ấy hỏi "À thế bây giờ chị về làm ở Ban nào chị?"
- Chị về Ban KL
- Người đa-zi-năng làm ở đâu cũng được
Cười : - Không dám đâu, là thế này: hạt cát rơi chỗ nào cũng được :)

4. Gói. Cái entry này kỳ kỳ, giống hình chóp nón. Thế thì 4) không có nhiều quota nên sẽ viết thế này thôi: Dường như tuần này là tuần của bạn Blogspot.

5. V :))

September 20, 2010

Chuyện nghề - tiếp theo (4)

* CHUYỆN NGHỀ (1)
* CHUYỆN NGHỀ - tiếp theo (2)
* CHUYỆN NGHỀ - Tiếp theo (3)

TCT Quản lý bay - VATM Co. (Vietnam Air Traffic Management Coorporation) hiện là doanh nghiệp duy nhất ở VN cung cấp các dịch vụ bảo đảm hoạt động bay cho tàu bay dân dụng trên vùng trời thuộc chủ quyền Việt Nam và các vùng thông báo bay (FIR) do Việt Nam quản lý (dịch vụ không lưu, thông tin, dẫn đường, giám sát, thông báo tin tức HK, khí tượng, tìm kiếm cứu nạn). Trước 1993 toàn bộ ngành HK Việt Nam quy về một mối, nhưng kể từ đó được tổ chức lại và chia tách các mảng lớn hạch toán độc lập: Các hãng hàng không (HK) / các tổng công ty Cảng HK - sân bay (miền Bắc, miền Trung, miền Nam)/ và mảng không lưu - VATM. Coi như như trước kia là anh em một nhà giờ tách ra làm ăn riêng, ai xài dịch vụ của người kia thì trả tiền. 'Cha mẹ' đôi khi có thò tay 'điều tiết', nhưng cũng không dễ vì điều tiết mà không công bằng là chúng dễ uýnh nhau.

Vậy để bà con hiểu hơn về bản đồ ngành hàng không ở mình: Việt Nam Airlines là một hãng HK - một con cá trong biển (a fish on the sea) - dĩ nhiên là 'con cá mập' trong ngành HK ở VN mình, nhưng cũng là một khách hàng của các TCT Cảng và của VATM. VATM lo phần điều hành tất cả các chuyến bay đi, đến các sân bay trong nước kể từ khi máy bay ra đường băng cất cánh cho đến khi hạ cánh. Ngoài ra còn điều hành các chuyến bay quá cảnh tức là không có đáp mà chỉ bay ngang qua vùng trời và vùng thông báo bay FIR ta quản lý - cái này đem lại một nguồn thu lớn ụ. Bay qua cũng bắt buộc phải đăng ký để được điều hành và phải móc bóp trả tiền dịch vụ, e he. Trong ngành, VATM được dí cho câu 'đếm ruồi ăn tiền' :) là vậy. Tiền thu từ 'đếm ruồi' kể cả ruồi bay ngang, ruồi đi và ruồi đậu, phần nộp ngân sách nhà nước phần được trích lại và Lana của cả nhà hưởng lương là một xí trong cái cục trích lại đó, hì hì).

Nói về Điều hành bay thì nhiều việc để nói lắm. Bắt đầu từ vùng thông báo bay FIR (Flight Information Region). Là thế này: vùng trời toàn cầu được chia ra các FIR giao cho các quốc gia quản lý. FIR thông thường bao trùm lãnh thổ hoặc một phần lãnh thổ của Quốc gia và các vùng trên công hải (vùng biển quốc tế) được giao trên cơ sở hiệp định không vận khu vực do tổ chức hàng không dân dụng thế giới ICAO (International Civil Aviation Organization) làm trọng tài. Việt Nam mình quản lý hai vùng FIR - FIR Hanoi và FIR Hochiminh (FIR Saigon cũ).
(Lịch sử vùng FIR là một câu chuyện dài đủ 1 entry, đi xuyên qua biến cố 1975, có những vấn đề rất hay đáng chia sẻ nhưng chắc chỉ kể qua email được thôi).
(Hình: 2 vùng FIRs do VN quản lý, 2004)

Các tàu bay bay qua không phận thuộc chủ quyền của Quốc gia nào phải được quốc gia đó cấp phép, ngược lại sẽ bị coi là 'máy bay lạ', bị nhắc nhở và/hoặc xử lý (nghe bạo lực nhỉ :D). Vì thế VATM luôn phải phối hợp thường xuyên với bên Quốc phòng để đảm bảo an ninh vùng trời cũng như an ninh an toàn cho các chuyến bay dân dụng (nghiêm trọng ghê, viết cái này cái mặt mình cứ nghênh nghênh là sao ta :D)

Khi tàu bay bay từ vùng FIR này qua FIR khác, các đơn vị kiểm soát không lưu sẽ 'bàn giao' việc điều hành, giống như khi ta qua biên giới vậy. Có khác là không phải xếp hàng chờ thò cái mặt cho họ ngó ngó nhập cảnh xuất cảnh rồi ký ký ba cái thủ tục hải quan rắc rối (à mà bay bò cũng có chuyện xin xỏ đấy nhưng vụ này nói sau đi). Ở điểm chuyển giao người lái (pilot) sẽ phải điều chỉnh tần số thiết bị để liên lạc với đơn vị điều hành bay mới. Chúng tớ hoàn thành nhiệm vụ, thu tiền và bai bai, chúc chuyến bay tốt đẹp :)

Quanh chuyện vùng FIR này còn có chuyện tranh chấp quyền quản lý vùng trời trên biển Đông (lão Trung Quốc bụng bự luôn muốn thò cái lưỡi to đáng ghét, rất đáng ghét). Chuyện này được dàn xếp xong xuôi vào cuối 2007 và thế là sau khi Lana đi học 2 năm 2005-2007 về thấy trên bản đồ vùng FIR của VN có một mảnh bị gạch xéo xéo bỏ ở vùng biển phía nam Đảo Hải Nam, tức là bị lẹm mất, tuy không lớn nhưng Lana vẫn cứ xót đứt ruột (không nói chuyện quốc gia đại sự thì Lana cũng mất một tẹo lương theo cái mảnh đó).

Nói chuyện điều hành bay là phải kể tàu bay được dẫn bay trên hệ thống các đường hàng không được quy chuẩn theo những tiêu chí nghiêm ngặt về không lưu. Các đường hàng không giống như các xa lộ / hành lang bề rộng 20 - 30km ở những mực bay FL (Flight Level) nhất định trên độ cao an toàn tối thiểu. Phân cách dọc, phân cách ngang, phân cách cao giữa các tàu bay phải được đảm bảo trên ngưỡng quy định để tránh va chạm. Khi mật độ tàu bay tăng, những đường bay mới song song - 'xa lộ một chiều' được 'kẻ' thêm; các 'cầu vượt', 'đường ngầm' được thiết kế bằng cách sử dụng các mực bay khác nhau. Nói túm lại sơ sơ cũng giống như thiết kế giao thông trên mặt đất, có khác trên trời là không gian ba chiều (có thêm các tầng - mực bay).
Thêm nữa là trên không vận tốc tàu bay rất lớn (400-500km/h với ATR72, 800-900km/h với Airbus, Boeing), nhanh hơn việc xử lý bằng mắt, nên việc giữ đường thông thoáng cả trên dưới ngang dọc là tiên quyết và buộc phải cần người dẫn đường, dọn đường, lên lịch, không cho phép anh nào chen lấn xô đẩy.

À hôm trước có một bạn hỏi đường HK cũng có kẹt đường? Thông thường lịch bay được xếp để bảo đảm phân cách tàu bay. Nhưng cũng có những tình huống như máy bay trễ so với lịch, sân bay này sân bay kia đóng cửa (vì lý do an ninh, thời tiết...v..v..) tàu bay phải bay vòng chờ, lịch bay bị dồn lại, khi đó sẽ đơn vị điều hành bay phải 'ra tay' điều tiết :)

Thôi dài quá đọc mệt. Hẹn cả nhà entry sau Lana sẽ viết thêm nốt về những thay đổi trong điều hành bay kể từ năm 92 ấy. Nếu là bây giờ chắc sẽ không có ánh mắt ám ảnh của Annette, sẽ không bao giờ ám ảnh đến thế...
(còn nữa để hết)

*** CHUYỆN NGHỀ (TIẾP THEO VÀ TẠM NGƯNG)

*** Đọc thêm:
- FIR LÀ GÌ?
- LÀM CHỦ VÙNG TRỜI