Showing posts with label Bóng đá. Show all posts
Showing posts with label Bóng đá. Show all posts

June 28, 2012

Hè, cái đầu cũng tung tăng kiểu hè.

Việc Giỏ thị giờ có chốn đăng là Blog Giỏ thị, mời bà con mình đọc Thông báo tháng 6 của Giỏ ở link này nha, thanks bà con.

Hình trên bài mới Giỏ thị

Giữa đêm qua thức coi banh, mở volume cái TV ở mức 16, lớn nhất từ đầu mùa EURO, mọi khi chỉ để nhí nhí 8 hay 10 thôi. Thế mà Bồ Đào Nhà với Tây Bán Nhà Bò tót đá như sh..., hai hiệp 0:0, kéo thêm 30 phút vẫn 0:0, mà chả được 0:0 tưng bừng như trận Anh - Ý đâu, cơm nguội, làm cả hiệp hai với hiệp phụ nằm đi văng ngủ như cún, à mà chẳng được như cún mà lại như chó trưởng thành, tức là ngủ vẫn lớp chớp, tai hểnh hểnh mắt hé hé canh me, thấy ào thì dậy, hết ào lại ngủ :D

Mãi tới đá luân lưu mới gọi là coi tử tế. Bò tót thắng. Không có cú nào tuyệt như Pirlo trận liền trước, chả có gì bất ngờ. Thôi cũng may, vậy đỡ tỉnh.
Tắt TV đi ngủ, đang quen tai tiếng to quen mắt có sáng chuyển im bặt tối thui, bỗng dưng lại cảm giác sợ ma. Dễ có cả thế kỷ rồi mới bị cảm giác này. May mà sợ sơ sơ thôi rồi ngủ chìm.

Cậu Quỳnh ra công tác tới Chủ nhật. Hay quá. Mà bao năm rồi đâu có coi banh chung với cả nhà như ngày xưa, biết Ba vẫn thích coi, còn thì Quý, Quỳnh chả biết bây giờ còn đủ thích để coi banh đêm không. Mình đúng thiệt là 'cái thằng' :)
Hay Chủ Nhật này rủ Quỳnh về TN coi với Ba trận Chung kết nhỉ. Oh good idea. Sounds sweet. Thực hiện thôi!

Hè, hè, hè. Nhìn chói chang quá. Mà Euro làm đuối, chỉ thèm ngủ thôi. Mà còn có hai trận nữa. Ráng.

** Note: Nhận được email nhờ kiếm giúp thứ này, phải khi mình đang bóng banh Văn nhiều hơn Thị, thú thật là bí :). Forward lên đây xin trợ giúp:


April 20, 2012

Chữ Thị mà chữ Văn :)

Tối qua đi ngủ sớm hơn mọi khi, 10h mắt đã díp tịt không cách nào chống lên được. Là vì hiệu ứng của trận bán kết C1 (Barca vs Chelsea) đêm trước. Cúp này Bây giờ người ta quen hơn với cách gọi ra chiều quý tộc European Cup hoặc UEFA Champions League chứ mình từ hồi nhỏ xíu coi giải này chung với Ba và hội con trai trong nhà nên vẫn quen cái tên dân dã Cúp C1. Từ lâu rồi mình không coi bóng nhiều nữa nhưng riêng World Cup, Giải Châu Âu và cúp C1 là không thể bỏ, ít nhất cũng những trận bán kết trở đi.

Mắc cười đợt này bận rối việc cơ quan chả còn nhớ bóng với bánh, đêm rồi đang ngủ say chợt nghe tiếng ào lên qua cửa sổ, sực nhớ lịch bán kết C1 thế là bật dậy, ra phòng khách với vội cái rì mốt TV. Barca vừa đá bật xà, phút thứ 8. Tỉnh luôn, chả hiểu sao cứ bị tin đội nào đá bật xà với cột là dễ thua (xui), mà huhu mình thích Barca hơn hẳn cái bọn Anh kia, sao ngủ lại được. 15 phút nghỉ giữa trận, Barca đang bị dẫn 1-0 càng không dám chợp mắt sợ ngủ bẵng đi mất. Giữa đêm nằm đi văng coi bóng đá mình ên, tự cười nghĩ mình rót thêm ly rượu trước mặt nữa thì tên mình thêm chữ Văn béng mất rồi. hihi.

Cuối cùng Barca thua thật dù có vẻ đá trên chân. Đau buồn thế. Đành là tuần tới lại phải căng mắt 2-3 giờ sáng coi trận lượt về cổ vũ cho Barca vào Chung kết, đương nhiên là sẽ coi cả trận Real - Bayern đêm bên cạnh. Mà Chung kết Barca gặp Real thì mình 'za' Barca chứ gặp Bayern mình lại 'za' Bayern, hihi. Không phải là không trung thành mà nào giờ trong cái thứ tự thích của mình Bayern luôn đứng số một rồi mới tới Barca, rộng ra mình thích bóng đá Đức rồi mới đến Tây Ban Nha - Ý - Brazil - ..., chấm. Không thích Anh, mặc ai khen giải ngoại hạng Anh thế nào mình cũng kệ. Thấy không, yêu quý cũng bảo thủ, và yêu quý cũng có thứ tự đấy :D

Lại đêm ngày mốt còn trận 'siêu kinh điển' (El Clasico) Real - Barca (vô địch Tây Ban Nha) nữa chứ. Thôi rồi phải chi đêm rồi không chợt tỉnh dậy thì mình đã yên ổn ngủ quên đợt này rồi. Giờ thức là thức luôn rồi. Giời ơi.

*** Có thể bạn muốn đọc:
- BÓNG ĐÁ VÀ TÌNH YÊU
- YÊU (B.K.)
*** Thừa cơ dẫn luôn một bài viết rất rất hay mà bạn NLVD kiếm được về trận chiến AVG - VPF (Ở ĐÂY)

November 22, 2011

Bóng đá và tình yêu

Tớ thích coi bóng đá, thật, tớ thích bóng đá. Vì thích mà chiều nay lên xe buýt tớ không dỏng tai nghe VOV Giao thông hay những tin tức rất hay của đường tin VOV như mọi khi mà lại thích thú khi nghe Radio của xe đang mở kênh tường thuật trực tiếp trận bóng tranh huy chương đồng giữa Việt Nam và Myanmar của SeaGames 26. A bác tài này cũng là đệ tử của môn túc cầu đây. Xe bữa nay cũng im phắc rồi ầm ồ theo radio của xe với bóng. Thì rõ là thế, đa phần dân VN mình yêu bóng đá.
Thế mà đội nhà thua 3 - 0 rồi 4 - 1. Xe tới đường Quán Thánh, bình luận viên rào lên "chỉ một chút nữa là đã có bàn thắng nâng tỉ số lên 5 - 1 cho Myanmar, đây là một trận thua nhục nhã cho đội tuyển Việt Nam".
Bác Tài vặc rất mai mỉa "Mịa, hôm khai mạc mặc com lê đen diễu hành đẹp lắm, oách nhá, đã bảo nhìn hoành tráng thế này đ. biết đấm đá có ngon không. Đ. mẹ đá thua cả thằng Cam Pu Chia!". Phụ xe đứng cạnh bác tài hòa theo "đến đá với Lào còn để thằng Lào dẫn trước nữa chứ, như cứt!" :D

Hết trận, radio tiếp nối bằng nhạc đệm một bài hát hơi mênh mang. Giọng bác lái vừa cay đắng chua chát vừa hài "Đấy nhá, nhạc buồn nhá, đếch phải nhạc vui như mọi lần nhá, thắng là nhạc uỳnh uỳnh". Khách nhìn nhau bụm cười. Tiếng Hồng Nhung vang trong radio "Ta còn em, góc phố mồ côi mùa đông, mảnh trăng mồ côi mùa đông, mùa đông năm ấy tiếng dương cầm trong căn nhà đổ". Đúng buồn thật. Xe qoẹo vô Hoàng Diệu, con đường xanh cây và vắng thoáng, dường như vẫn chưa dịu, nỗi ức cho tình yêu thất vọng chưa chịu qua, bác tài vằng "Đ. mẹ thua này đỡ kẹt đường!", nghe rất AQ. Hờ. Yêu và cay cú. Thì rõ. Không yêu thì đã không thất vọng. Không yêu hỏi đang giờ tan tầm không nghe VOV còn biết đường nào đông đường nào kẹt như mọi khi còn vừa căng mắt lên lái vừa lắng tai nghe bóng banh làm gì :D

SeaGames là cái giải thể thao hài hước số một, y hội làng. Loanh quanh mấy nước Đông Nam Á, tới lượt nước nào đăng cai là i rằng nước đó ôm đống huy chương bự chảng, xếp nhất. Kỳ Seagames ở Singapore hay Thái Lan, Việt Nam chày trật thứ ba thứ tư trong bảng xếp hạng, tới kỳ Việt Nam đăng cai, vụt một nhát trên trăm huy bộ chương vàng, xếp nhất, mà nhất chói lọi. Nói chung là choáng. hihi. Mẹo chung là cứ môn nào ta giỏi địch yếu là đưa vào danh sách môn thi có huy chương, ông nào cũng bài đó diễn, đến hẹn lại lên. Hồi VN đăng cai mình bảo thiếu nước đưa môn 'ô ăn quan' hay 'bắn súng cao su' vào thi SeaGames nữa thôi. Năm nay Seagame ở Indonesia, cường quốc thể thao khu vực Thái Lan đang xếp sau Indo và Việt Nam nhá. há há SeaGames đúng thật là thú vị nhất quả đất.

Nhưng gì thì bóng đá vẫn là môn Vua, nhất là với dân mình, người ta yêu bóng đá với một tình yêu vô điều kiện. Vì yêu bóng nên đội tuyển nhà có èo uột thế nào người ta vẫn yêu, vẫn theo dõi, vẫn cổ vũ. Seagames 26 này Việt Nam đang được đâu 92 bộ huy chương vàng, vượt chỉ tiêu đặt ra, coi như thành công hơn mong đợi. Nhưng bóng đá xịt bẹp không khí xịp bẹp theo luôn. Nói thật là nếu như chỉ đạt 50 thậm chí 30 HC vàng (tức là cả đoàn thất bại) nhưng bóng đá vô địch thì bảo đảm dân chúng chẳng care thất thu hay gì, thế nào cũng nhảy tưng tưng lễ hội ăn mừng khắp đường phố.

Chuyện làng bóng nhà mình không thua mới lạ. Người ta đầu tư đi lên, bóng mình với cái Liên đoàn bóng thối rinh đi đâu có Trời mới biết. Đội tuyển xưa nay toàn hốt kiểu ăn xổi ở thì. Cứ tới kỳ có giải nào đó là bác Liên đoàn nhà ta ngó một lượt các đội, gom mấy cậu chân đang ngon ngon làm ra đội tuyển, kêu gọi tài trợ treo giải tiền tỉ rôm rả lên cho chúng sướng chạy tưng đặng bác kiếm tấm huy chương thành tích. Giải trong nước thì đủ các thể loại tiêu cực, các đồng chí dưới sân đá diễn lộ tỉnh tình tinh, trọng tài làm xiếc y như những người đang coi là cục đất mù hết cả. Dân chúng yêu bóng thất vọng điên tiết chửi ầm ĩ dọa bỏ hết lần này tới lần khác, thế rồi thấy đá cái máu nghiền nó lại nổi lên, lại ra sân coi lại hò lại hét, ra sân thấy chúng đá diễn lại cú lại dỗi, dỗi chán lần sau thấy đá lại không bỏ nổi, lại ra sân lại tưng bừng.

Vậy mới nói tình yêu là thứ kỳ quặc nhất trên đời, thứ duy nhất đứng ngoài tất cả các logic. Bao nhiêu lần tự bảo ấy làm tớ thất vọng quá, làm tớ đau buồn, tự bảo tớ sẽ không yêu nữa, nhất định tớ sẽ không quan tâm nữa. Thế rồi chỉ cần một cái gì đó nhắc tới là tất tần tật những gì quyết 'bao nhiêu lần' kia chạy đi sạch, lại yêu, lại đốt cháy nồng nàn, um ùm. Ôi thật là.

*** Có thể bạn muốn đọc:
- YÊU BẦU KIÊN
- SIÊU CÁ ĐỘ

September 13, 2011

Yêu (B. K.)

Chủ đề "đất nước tôi" của mình có vẻ hơi bị nhiều cảm xúc buồn, thất vọng nên bây giờ sẽ qua khai thác phía yêu nhé.
Hôm nay là chuyện mình yêu ông Bầu Kiên của CLB bóng đá Hà Nội ACB.

Mình là fan coi bóng đá (lại một bằng chứng đờn ông tánh, hị hị), nhưng mình chỉ ráng xem đủ các giải World Cup, C1 (UEFA Champions league), hầu như ko coi bóng đá VN. Trình độ thấp chỉ là một chuyện, vấn đề là VN mình họ chơi bóng mà làm trò quá nhiều cạn hết thiện cảm. Bà con nói mãi ý kiến mãi nhưng các vị lãnh đạo Liên đoàn bóng đá (VFF) vẫn 'trơ như thép vững như đồng', 'nước đổ đầu vịt', xưa nay toàn dân nói ai nghe làm gì, nói chán thì thôi.

Bữa rồi coi truyền hình phiên họp tổng kết mùa giải của VFF cái lỗ tai sướng muốn nổ tung. Nhìn các ông quan chức VFF kìa, khi Bầu Kiên, nói như bọ Lập quechoa là lần đầu tiên "đem một quả bom có tên là SỰ THẬT" đặt ra giữa cuộc họp, các vị ngồi gãi tai gãi đầu không há họng được gì nhìn chán kinh, ngán không còn gì để nói.

"10 năm qua bản báo cáo vẫn không có nhiều thay đổi, các anh nghĩ chúng tôi là trẻ con lớp 1, lớp 2 hay sao mà đưa ra bản tổng kết như vậy?"
"Tôi được biết, hiện có ít nhất 7 CLB sẵn sàng bỏ V-League, cùng nhau đứng ra tổ chức một giải đấu Super League thay cho V-League đang tồn tại nhưng có quá nhiều vấn đề."
"Bóng đá là sân khấu mà ở đó, anh diễn gì, cả bốn phía người ta đều biết. Các nhà điều hành thừa khả năng nhận biết ra các trận đấu có biểu hiện tiêu cực, vấn đề là có dám mở mắt nhìn thẳng và xử lý mạnh hay không. Với thực lực của mình, tôi có thể mua 5- 10 CLB nhưng Hà Nội ACB không bao giờ chi dù chỉ 1 đồng cho trọng tài."
"Các anh có biết vì sao tập đoàn Hòa Phát bỏ bóng đá không? Vì họ mất hết niềm tin, mất hết sự tin tưởng giải đấu. Nếu tất cả các doanh nghiệp cùng rút lui, các anh sẽ thi đấu với ai? Phải nói rằng tôi đã quá thất vọng về cách làm việc của VFF."


Đúng là một quả bom! Phen này nếu VFF vẫn không chịu cải tổ thì nhất định VFF sẽ chuốc lấy thất bại. Một khi giải Super Liga ra đời sẽ không có một giải nào của VFF có thể cạnh tranh nổi, VFF nhất định sẽ mất quân, nhất định sẽ rơi vào cảnh chợ chiều và sập tiệm, đó là một điều chắc chắn (cái này chắc Bọ Lập đang mơ, đang bay bổng, nhưng mà đâu sao, tớ cũng thích mơ chung giấc mơ với Bọ :D)

Rõ ràng tiếng nói của ông Kiên là vì sự tồn vong của VFF, không phải là tiếng nói của "lực lượng thù địch". Sở dĩ ông Kiên đã gây sốc mọi người vì tiếng nói của ông đã vượt qua sự chỉ trích thông thường đạt tới một cảnh báo, một tối hậu thư cho VFF. Ông Kiên không rung cây dọa khỉ, người ta biết ông Kiên là một thế lực, sau lưng ông là một lực lượng đủ mạnh sẵn sàng hỗ trợ cho ông, nghĩa là nếu VFF không tỉnh ngộ thì ông sẽ làm thật, không hề nói suông.

(nguồn: ở đây)

Trời mình yêu Bầu Kiên quá đi mất :)

July 07, 2010

Siêu cá độ

Tình hình là nếu mê cờ bạc thì đêm qua tớ trúng bộn tiền, sớm nay có lẽ đã xin nghỉ việc nằm nhà chơi (ngủ bù, mới lị tiền đầy túi rồi, nghỉ chớ làm chi :D).
(Hình sưu tầm: Da cam, ôi màu da cam!)

Chuyện là đêm qua trận Hà Lan - Uruguay (tứ kết World Cup) 3-2. Tớ bắt 2 độ,
1) Kèo trên - Hà Lan (Hà Lan chấp nửa trái)
2) Kèo dưới - Uruguay (Hà Lan chấp Uruguay 1.5 trái)

Khả năng duy nhất để tớ thắng cả 2 độ là Hà Lan thắng chỉ 1 bàn cách biệt. Thế mà trúng thiệt. Quá siêu! Thiệt là Trời thương kẻ khờ, hờ hờ.

Tình hình là vì độ nên dù buồn ngủ díp mắt tớ vẫn phải thức coi đến giây cuối cùng luôn. Hết 90 phút rồi Hà Lan vẫn dẫn 3-1, đã thưởng thua độ thứ 2 mất tiêu 1 chầu cà phê, xót ruột. Nào ngờ phút chót bù giờ bạn Uruguay gỡ quả đẹp như mơ, cứu tớ ngoạn mục. Đau tim.

Hờ, dưng mà độ toàn là với bạn bè, đồng nghiệp nên tình hình là sáng nay tớ vẫn phải táp cả giỏ nước đá vào mặt cho tỉnh còn đi làm kiếm cơm.

Bá cáo để bàn dân ai cần tham khảo độ điếc gì trận tối nay Đức - Tây Ban Nha thì ới tớ sớm nhé. À hị hị dưng mà hình như ông Trời đãi ngộ cờ bạc hổng có đãi lần 2 :((