Showing posts with label Giỏ thị cho trẻ vùng cao. Show all posts
Showing posts with label Giỏ thị cho trẻ vùng cao. Show all posts

November 29, 2014

NẶNG LÒNG

PHÀNG A MĂNG (2)
30.06.2014

Măng gọi cho tôi lúc 9h tối. "Ừ cô đây, Măng đang ở đâu đấy", "Em gọi cho cô ở trên núi, bố với anh trai lại uống rượu lại đuổi nhau, đuổi cả em ra khỏi nhà, buồn lắm cô ơi".
Tôi hình dung trên bản Pờ Sì Ngài lẫn trong đá của Pacheo, giờ này chỉ có gió, núi, và mênh mông bóng đêm.
'Ừ...',
nào biết nói câu gì.
Tôi biết Măng chỉ cần một người để em gọi. nghe em nói, nhát ngừng bằng ngôn ngữ tiếng Kinh không hẳn sõi của người Mông."Nhiều lúc chán lắm cô ơi, chẳng biết sống làm gì nữa. Hôm nọ em buồn quá em ăn lá ngón nhưng người ta lại cứu được em. Có lúc muốn đi học em nhớ cô em gọi cho cô, giờ thì em chẳng biết làm sao nữa".

Hai năm trước Phàng A Măng quyết tâm đi học cấp 3 xa bản sau hai năm nghỉ học đi làm thuê. Mỗi cuối tuần Măng nhận bốc vác ở cửa khẩu trang trải việc học và tự sống. Bản Pờ Sì Ngài của em ở đồi lẫn với đá cách trường Cấp 3 40 km. Mẹ mất từ lâu, bố em đã lấy đến người vợ thứ mấy. Người Mông Pacheo là thế, người ta dễ chết vì đủ thứ lý do, cảm, bệnh tật, rượu, bế tắc và lá ngón. Người còn lại tiếp tục lấy vợ, lấy chồng, tiếp tục đẻ ra những đứa trẻ đói, nghèo, bơ vơ, thất học. Người ta thấy chúng đói và thiếu mặc nhưng không có đủ gạo và tiền mua áo quần. Chẳng ai thấy chúng cần học.

Măng được cô bác Giỏ Thị hỗ trợ để là những bạn đầu tiên của xã Pacheo trọ học cấp 3 Bản Vược. Nhưng để lớp người cha Măng hiểu giữa việc theo học tri thức với lao động bốc vác 70 ngàn một ngày cái nào tốt hơn là việc dường như không thể. Giữa lớp 11 anh trai và bố bắt em nghỉ học để giúp làm rẫy và lao động. Một bên là thầy Cường thầy Minh, bác Páo chủ tịch xã và cô Lana phân tích thuyết phục, một bên là cha và anh và cách nghĩ xưa giờ của người Mông ở bản. Cuối cùng, em nghỉ học.

Em vẫn thi thoảng gọi cho tôi, là những khi trong đêm tối ở bản Pờ Sì Ngài, cha và anh trai uống rượu đuổi nhau đuổi em ra khỏi căn nhà nếu có thể gọi là nhà, cả những lần em biết tôi cùng nhóm lên Pacheo, Bản Vược thăm các bạn học của em. Măng gọi cho tôi bảo em tiếc lớp học, em vẫn đi bốc vác 70 ngàn khi có việc còn lại ở bản, bố và anh vẫn rượu, em không biết sống để làm gì.

Quả thật tôi không có câu trả lời, chỉ cố vớt vát 'hãy nghe cô, tuyệt đối đừng bao giờ nghĩ tới lá ngón'.

Măng đại diện cho sự mâu thuẫn của những đứa trẻ sinh ra từ bản làng lạc hậu, được tiếp xúc/ bắt đầu thấy ánh sáng tri thức văn minh rồi không thể theo đuổi, quay quắt khi trở lại cuộc sống cũ, bế tắc.

Biết bao câu hỏi nhói lòng và bao chữ giá như.

Tôi cũng từng có những thời khắc muốn buông bỏ mọi điều. Nhưng tôi thường nói với hai bạn nhỏ ở nhà, và tất cả các bạn nhỏ nếu có dịp trò chuyện, rằng chúng ta có hai thứ bồi đắp nên, là những gì cha mẹ/ cốt cách và tạo hoá sinh ra, và tri thức mà chúng ta học/ đọc được. Cái thứ nhất vốn dĩ đã có như sinh ra, cái có thể thêm chính là tri thức ta từng chút một trau dồi. Ơn Chúa, những điều đó khiến tôi hiểu và yêu cuộc sống này đủ để không cho phép mình thả trôi khi bế tắc.

Và vì thế, tôi biết nếu có điều gì giúp được những đứa trẻ như Măng, những đứa trẻ lớp sau Măng, là giúp các em đi học, có bạn bè, có thầy cô, có những trang sách để đọc và học từ đó nhiều điều.

Năm 2006 xã Pacheo có trường cấp 2; 2012-2013 có 3 em đầu tiên theo học Cấp 3 chính thức; năm sau đó có 13 em, và năm học 2014-2015 này dự kiến 25 em lên học. Âu cũng là những con số hy vọng.

Bốn triệu đồng một năm cho một đứa trẻ Pacheo đi học. Những tiết kiệm sẻ chia bạn bè tôi chung lại cộng với sự động viên, dẫn dắt không ngừng nghỉ, nhất định không vô ích.

Ít nhất cũng để rừng lá ngón Pacheo dần bớt người hái lá.

Và bớt những câu gọi 9h đêm từ heo hút bóng đêm trên bản "em không biết sống để làm gì, cô ơi",
đau lòng lắm.

* Bài viết về PHÀNG A MĂNG, tháng 2/2014 (link này)

Phàng A Măng (bìa phải) cùng các bạn Lý A Sử và Cứ A Vềnh tại sân trường Cấp 3 Bản Vược, 03.2013

November 27, 2014

PHÀNG A MĂNG (1)

(06.02.2014, giothi.blogspot.com)

Chiều nay ngày làm việc đầu tiên sau Tết, ko bận rộn, nhận được tin nhắn từ Phàng A Măng, một trong ba em học sinh đầu tiên của Pa Cheo lên học cấp 3 Bản Vược năm học trước (Phàng A Măng, Cứ A Vềnh, Lý A Sử). Pa Cheo khi đó chưa từng có học sinh đi học cấp 3 chính quy kể từ năm 2006 thành lập trường cấp 2 tại xã. Hết cấp 2 muốn học cấp 3 phải ra Bản Vược cách bản gần 40km, phải ở trọ, xa và không có tiền, nên ở nhà luẩn quẩn với lấy chồng, lấy vợ, trồng ngô.

Măng nhiều tuổi nhất trong nhóm 3 Măng-Vềnh-Sử, mẹ mất, bố nhiều vợ, em phải tự lo cho mình, hết cấp 2 đi làm bốc vác ở cửa khẩu 2 năm rồi quay trở lại đi học lên cấp 3 vì muốn học. Khi chưa được nhóm Giỏ thị phát hiện và hỗ trợ Măng vừa học vừa đi làm bốc xếp cuối tuần lấy 70 ngàn đồng một ngày để tự trang trải cho mình ở trọ và theo học, vì thế Măng học yếu nhưng lại chững chạc và 'kiên trì' nhất trong 3 anh em, được các cô chú nhóm hỗ trợ và thầy cô tin cậy quý mến. Tháng 9/2013 lứa Măng-Vềnh-Sử lên lớp 11 tạo đà cho 14 em tiếp theo từ Pacheo lên học cấp 3 hiện còn trụ lại 11, mà như bí thư Hầu A Chúng, chủ tịch Mã A Páo (đều người Mông sinh ra tại Pa Cheo), các thầy cô giáo nói rằng đó là một đột biến hạnh phúc với giáo dục của Pa Cheo.
Dù vậy câu chuyện các em đi học vẫn là một câu chuyện dài.

Măng nhắn tin không phải chào Năm Mới. "Cô ơi em xin lỗi cô, đã có những tấm lòng giúp em trong những thời gian vừa qua, vì bố em chửi em và bỏ em rồi. Từ thứ 7 tới em đành bỏ học và em chỉ sống cùng với anh trai".
Lập tức gọi. Măng nói mùng 4 Tết bố em chửi và đuổi em với anh trai ra khỏi nhà. Anh trai đã lấy vợ ở riêng gần nhà bố. "Anh trai em khóc em cũng khóc, anh trai em nói em bỏ học ở nhà đi làm với anh kiếm tiền sang năm lấy vợ".

Cái khổ cứ vòng quanh. Mình đã gặp ông bố của Măng lần đến điểm bản Pờ Sì Ngài của Pa Cheo, một người Mông cả đời quẩn quanh trong bản như hầu hết đàn ông Mông ở đây, lần mò trong đói nghèo mông muội, hẳn là ngày Tết say rượu rồi chửi bới. Cậu anh trai nói em bỏ học để đi làm lấy vợ để sống riêng hẳn cũng lại là cái lý quẩn quanh của người Mông Pa Cheo chưa ra khỏi đói nghèo.

Nói với Măng "nào Măng cho cô biết nhé, em muốn bỏ học thật hay em vẫn muốn đi học",
- Em không muốn bỏ học nhưng anh trai em nói nghỉ ở với anh đi làm lấy vợ, chắc em nghỉ thôi cô ơi.
- Thế này nha, nếu em thật sự, thật sự còn muốn học thì em đừng bỏ cuộc chỉ vì lời mắng của bố, có thể vì say rượu, có thể vì tức giận lúc đó, hay chỉ vì theo anh trai muốn. Đi học hay bỏ học là quyết định lớn cho cả cuộc đời mình, đừng bao giờ quyết định điều gì mình không muốn/ chưa thấy đúng chỉ vì í muốn của một người khác bất kể đó là ai. Cô là phụ nữ cô còn nói vậy, em là đàn ông em càng cần nhớ điều đó.
Cô cho em từ giờ đến tối bình tĩnh suy nghĩ, nếu em vẫn quyết định nghỉ học cô sẽ không thuyết phục em nữa Măng à. Còn nếu muốn tiếp tục học, cô sẽ gọi cho thầy Cường, thầy Minh và nhờ bác Chúng, bác Páo đến nói chuyện với bố và anh trai em, thế được chưa nào.

Măng "dạ".

Măng - Vềnh - Sử trong gian trọ năm lớp 10 gần trường cấp 3 Bản Vược (Măng mặc áo trắng gắn logo học sinh) tháng 8.2013 trước khi các cô bác Giỏ Thị cùng nhà trường cấp 3, các thầy cô Pa Cheo xây cho 3 anh em và các em lứa sau của Pa Cheo một khu nhà trọ học trong khuôn viên trường

Nói thì vậy nhưng liền đó bàn nhanh với vài thành viên của nhóm rồi liên lạc liền với thầy Cường thầy Minh. Thầy Cường hiệu trưởng Cấp 2 Pa Cheo nói các thầy cô vừa cùng bí thư chủ tịch xã đi thôn bản vận động học sinh đi học trở lại "việc Phàng A Măng em sẽ bàn với bác Páo chủ tịch quay lại bản tới nhà Măng. Các anh chị dưới đó còn lo lắng trên này nhất định sẽ cố gắng. Chị yên tâm nhé".

Mùng 9 Tết học sinh mới đi học nhưng các thầy cô cấp 1 cấp 2 Pa Cheo đã nghỉ Tết ngắn hơn quy định, lên tập trung trên trường đầy đủ từ mùng 6, cùng lãnh đạo xã đến từng thôn vào từng nhà có học sinh vận động cha mẹ cho các em đến trường sợ dư âm nghỉ của kỳ nghỉ Tết dài.
Càng thấm thía cái vất vả khó khăn đòi hỏi kiên trì nếu muốn làm được điều gì đó với cái chữ/ tri thức cho lớp trẻ vùng cao...

Lại thấy nhiệt huyết trở về.

Bố Phàng A Măng (đứng giữa) với đoàn TNV CCT Nhật - Giỏ Thị và các cô giáo Tiểu học cắm bản Pờ Sì Ngài, Pa Cheo (Bát Xát, Lào Cai) khi nhóm tới thăm điểm trường bản Pờ Sì Ngài của em, 05.2013 

*** Về Măng Vềnh Sử, nhóm Giỏ Thị và Dự án nhà trọ học Pa Cheo có thể đọc loạt bài "SỰ HỌC Ở PA CHEO" (link).

July 11, 2014

NẶNG LÒNG

Măng gọi cho tôi lúc 9h tối. "Ừ cô đây, Măng đang ở đâu đấy", "Em gọi cho cô ở trên núi, bố với anh trai lại uống rượu lại đuổi nhau, đuổi cả em ra khỏi nhà, buồn lắm cô ơi".
Tôi hình dung trên bản Pờ Sì Ngài lẫn trong đá của Pacheo, giờ này chỉ có gió, núi, và mênh mông bóng đêm.
'Ừ...' ...
nào biết nói câu gì.

Tôi biết Măng chỉ cần một người để em gọi. nghe em nói, nhát ngừng bằng ngôn ngữ tiếng Kinh không hẳn sõi của người Mông."Nhiều lúc chán lắm cô ơi, chẳng biết sống làm gì nữa. Hôm nọ em buồn quá em ăn lá ngón nhưng người ta lại cứu được em. Có lúc muốn đi học em nhớ cô em gọi cho cô, giờ thì em chẳng biết làm sao nữa".

Hai năm trước Phàng A Măng quyết tâm đi học cấp 3 xa bản sau hai năm nghỉ học đi làm thuê. Mỗi cuối tuần Măng nhận bốc vác ở cửa khẩu trang trải việc học và tự sống. Bản Pờ Sì Ngài của em ở đồi lẫn với đá cách trường Cấp 3 40 km. Mẹ mất từ lâu, bố em đã lấy đến người vợ thứ mấy. Người Mông Pacheo là thế, người ta dễ chết vì đủ thứ lý do, cảm, bệnh tật, rượu, bế tắc và lá ngón. Người còn lại tiếp tục lấy vợ, lấy chồng, tiếp tục đẻ ra những đứa trẻ đói, nghèo, bơ vơ, thất học. Người ta thấy chúng đói và thiếu mặc nhưng không có đủ gạo và tiền mua áo quần. Chẳng ai thấy chúng cần học.

Măng được cô bác Giỏ Thị hỗ trợ để là những bạn đầu tiên của xã Pacheo trọ học cấp 3 Bản Vược. Nhưng để lớp người cha Măng hiểu giữa việc theo học tri thức với lao động bốc vác 70 ngàn một ngày cái nào tốt hơn là việc dường như không thể. Giữa lớp 11 anh trai và bố bắt em nghỉ học để giúp làm rẫy và lao động. Một bên là thầy Cường thầy Minh, bác Páo chủ tịch xã và cô Lana phân tích thuyết phục, một bên là cha và anh và cách nghĩ xưa giờ của người Mông ở bản. Cuối cùng, em nghỉ học.

Em vẫn thi thoảng gọi cho tôi, là những khi trong đêm tối ở bản Pờ Sì Ngài, cha và anh trai uống rượu đuổi nhau đuổi em ra khỏi căn nhà nếu có thể gọi là nhà, cả những lần em biết tôi cùng nhóm lên Pacheo, Bản Vược thăm các bạn học của em. Măng gọi cho tôi bảo em tiếc lớp học, em vẫn đi bốc vác 70 ngàn khi có việc còn lại ở bản, bố và anh vẫn rượu, em không biết sống để làm gì.

Quả thật tôi không có câu trả lời, chỉ cố vớt vát 'hãy nghe cô, tuyệt đối đừng bao giờ nghĩ tới lá ngón'.

Măng đại diện cho sự mâu thuẫn, bế tắc của những đứa trẻ không định hướng, sinh ra trong bản làng lạc hậu, được tiếp xúc/ bắt đầu thấy ánh sáng tri thức văn minh nhưng không thể theo đuổi.

Biết bao câu hỏi nhói lòng và bao chữ giá như.

Tôi cũng từng có những thời khắc muốn buông bỏ mọi điều. Nhưng tôi thường nói với hai bạn nhỏ ở nhà, và tất cả các bạn nhỏ nếu có dịp trò chuyện, rằng chúng ta có hai thứ bồi đắp nên, là những gì cha mẹ/ cốt cách và tạo hoá sinh ra, và tri thức mà chúng ta học/ đọc được. Cái thứ nhất vốn dĩ đã có như sinh ra, cái có thể thêm chính là tri thức ta từng chút một trau dồi. Ơn Chúa, những điều đó khiến tôi hiểu và yêu cuộc sống này đủ để không cho phép mình thả trôi khi bế tắc.

Và vì thế, tôi biết nếu có điều gì giúp được những đứa trẻ như Măng, những đứa trẻ lớp sau Măng, là giúp các em đi học, có bạn bè, có thầy cô, có những trang sách để đọc và học từ đó nhiều điều.

Năm 2006 xã Pacheo có trường cấp 2; 2012-2013 có 3 em đầu tiên theo học Cấp 3 chính thức; năm sau đó có 13 em, và năm học 2014-2015 này dự kiến 25 em lên học. Âu cũng là những con số hy vọng.

Bốn triệu đồng một năm cho một đứa trẻ Pacheo đi học. Những tiết kiệm sẻ chia nhiều bạn bè chung lại cộng với sự động viên, dẫn dắt không ngừng nghỉ, nhất định không vô ích.

Ít nhất cũng để rừng lá ngón Pacheo dần bớt người hái lá.

Và bớt những câu gọi 9h đêm từ heo hút bóng đêm trên bản "em không biết sống để làm gì, cô ơi",
đau lòng lắm.

* Bài viết về PHÀNG A MĂNG, tháng 2/2014 (link này

Phàng A Măng (bìa phải) cùng các bạn Lý A Sử và Cứ A Vềnh tại sân trường Cấp 3 Bản Vược, 03.2013

December 01, 2012

Chia lời chuyến áo ấm Pa cheo - Ka Lăng 11-2012

Xin chia lời chuyến đi Pacheo - Kalang của đoàn tình nguyện CCT + Giỏ thị 25 - 29/11/2012. Với số tiền Giỏ thị đứng ra quyên góp và được ủng hộ ~ 100tr vnđ (chi tiết tại entry trước), đoàn đổi toàn bộ thành chăn ấm, bát thìa ăn cơm, cá khô cho các em nhà xa phải ở nội trú tại trường cùng vở, bút, sữa, bánh kẹo, áo ấm cho gần 900 em học sinh THCS, Tiểu học và Mầm non hai xã Pacheo (Bát Xát, Lào Cai) và Ka Lăng (Mường Tè, Lai Châu)...
(Xin bà con ai quan tâm đọc tiếp "Chia lời chuyến đi" ở đây và "Báo cáo tổng kết chi phí chuyến đi" ở đây)



November 07, 2012

Mong lắm áo ấm sẻ chia với Ka Lăng

Bạn bè mến thương, để giữ Blog làm nơi chỉ để chuyện trò chia sẻ mỗi ngày với bạn bè, Lana đã chuyển những 'việc vùng cao' qua Blog Giỏ thị, nhưng hôm nay xin phép phá lệ, post bài này lên đây 'cái bang' bạn hữu cho các bé Ka Lăng. Các bạn không quan tâm xin bỏ quá cho Lana nha.
-----------------------------------------------
Trong tháng 11 Lana cùng nhóm Giỏ thị sẽ tổ chức chuyến đi lên Hán Nắng và kết hợp với CCT đi Ka Lăng là một điểm vô cùng khó khăn của huyện Mường Tè, Lai Châu, tặng áo ấm cho các bé. Trời trên đó đã rất lạnh rồi.
Chuyến đi này sẽ có bạn Diệu (em gái Ba Đậu) - một Giỏ thị viên ở xa nhân chuyến về VN tham gia thực tế cùng đi. Diệu hiện đã về đến SG. Bạn sẽ ra bắc chỉ vì mong muốn được đi một chuyến thực tế lên miền núi. Thật cảm động vì tấm lòng của bạn với các bé vùng cao.

Cụ thể dự kiến cho chuyến đi như sau:
1) Thời gian dự kiến: Trong khoảng những ngày 25 - 30/11/2012. Độ dài dự kiến: 04 - 05 ngày.

2) Lộ trình dự kiến: chuyến đi sẽ qua ít nhất hai địa điểm:
a) Thăm điểm trường Tiểu học Hán Nắng (xã Pa Cheo, huyện Bát Xát, tỉnh Lào Cai). Các bạn có thể đọc về Hán Nắng ở đây và ở đây.

b) Đến Trường Phổ Thông cấp 1 + 2 Tá Bạ (Ka Lăng).
Ka Lăng là một xã vùng sâu tả tơi nghèo của huyện Mường Tè tỉnh Lai Châu, đường xa heo hút nên đến nay 'có điện' vẫn là mơ ước với đây bà con, thầy cô trò. Nhìn những hình ảnh xa xót về trường học của thầy trò Ka Lăng, mới đây một nhóm các nhà hảo tâm cùng nhau thông qua Cơm thịt ủng hộ dựng cho Ka Lăng 5 phòng học lắp ghép, hiện bắt đầu khởi công. Hiện quỹ CCT chưa phủ sóng cơm thịt đến Ka Lăng.

Trường học, lớp học của thầy trò Ka Lăng, 09/2012 (bấm vào hình để nhìn rõ hơn)

Giỏ thị dự định mang lên cho các bé trường Mầm non và trường Phổ thông cấp 1, 2 Ka Lăng mỗi bé một áo ấm, mũ ấm + đồ dùng học tập, kết hợp với CCT lên vào dịp 5 phòng học lắp ghép được hoàn thành. Như vậy chuyến đi sẽ thêm nhiều ý nghĩa.

3) Ngân sách dự kiến (mong muốn): (Hiện ngăn Áo ấm của Giỏ thị có 32,884,000 vnđ + 300 USD + 245kg cá khô.
- Ưu tiên số 1: Áo ấm. Từng chứng kiến những đứa trẻ phong phanh co ro trong cái rét cắt da thịt vùng núi cao, mong lắm có đủ cho mỗi bé một chiếc áo ấm, mũ ấm. Lại sắp Tết rồi.
Số lượng dự kiến cần ít nhất 800 áo lạnh. Với giá 80.000 vnđ/chiếc áo HS Tiểu học, Trung học, khoảng 50.000 vnđ/áo ấm MN, số tiền cần để mua áo sẽ là khoảng 60,000,000 vnđ..
- Ưu tiên số 2: Sách vở, đồ dùng học tập. Tùy số tiền có thể có trong Giỏ sau Áo ấm để mua và chia đều cho các điểm đến, các thầy cô sẽ chia cho học trò.
- Cá khô cho những chiếc cặp lồng cơm (link).
- Ưu tiên tiếp theo: Ủng, TV, ba lô đi học.

Vì quỹ hiện tại trong Giỏ còn thiếu so với số hàng mong muốn, Giỏ thị rất mong nhận sự ủng hộ từ các tấm lòng cùng sẻ chia áo ấm mùa lạnh cho các bé. Toàn bộ số tiền được ủng hộ sẽ chuyển thành áo ấm, đồ dùng học tập, vật dụng... và được đoàn đi trực tiếp trao cho các bé. Như mọi chuyến đi CCT khác, chi phí chuyến đi sẽ do các tình nguyện viên hoàn toàn tự túc.
Lana chịu trách nhiệm cá nhân về công khai minh bạch thu chi cho chuyến đi và xin bảo đảm sẽ cùng các bạn Giỏ thị ở nhà sử dụng số tiền được ủng hộ một cách hiệu quả nhất tới tận các bé Hán Nắng, Ka Lăng.


4) Công tác chuẩn bị:
Mọi thông tin đóng góp và chuẩn bị cho chuyến đi sẽ được cập nhật liên tục tại blog Giỏ thị (giothi.blogspot.com).

Bạn nào có thể thu xếp được thời gian giúp chuẩn bị hoặc muốn thực tế đi cùng chuyến đi, hoặc các tấm lòng muốn đóng góp giúp các bé, xin liên hệ Lana: lana.nguyen2@gmail.com. Cảm ơn bà con thật nhiều.

Mong một chút sẻ chia với những phong phanh như này trong tiết trời tháng 3 (hình chụp 06/03/2012)

August 30, 2012

Tây Bắc

Ít khi mình để blog vắng liền nhiều ngày như vậy. Là vì chuyến đi. Đầu năm học vẫy gọi. Thế là khoác Contry Road lên với núi rừng, với lũ trẻ. Như là có sự thôi thúc, như là đam mê, thêm một chút trách nhiệm và một ít hào hứng đất lạ.
Lại nói, đang kêu oai oái công việc dự án bận đến thế kia mà, sao đi? Đúng là bận đến tối mắt, đến nỗi dọc đường vui quên thì thôi, nhớ ra là lo lắng đường xa trượt lịch vì ngay sau chuyến đi là lịch seminar báo cáo kết quả nhóm với lãnh đạo. Nhưng lại có câu "muốn thì tìm cách, không muốn thì tìm lý do", lên trẻ vùng cao với mình giờ là niềm vui, đam mê rồi.

Qua 3 tỉnh, 7 điểm trường, 5 ngày, 1300km. Mà đường nhiều đoạn như thế này đây:
'Con la già' 24 chỗ chở kín đồ quần áo, sách, truyện, đồ dùng học tập, và cả cá khô kiên cường cùng đoàn dọc suốt chuyến đường, mỗi tội rất chi là ăn xăng.

Chuyến đi đầy ắp cảm xúc. Tất nhiên là cả mệt rã người, say xe, nhưng cái vui át bảy lần cái mệt. Thế là lời :)
Một trong những cái lời khó đong đếm được tính về bạn Mei, thành viên nhí nhất của đoàn. Mấy ngày thôi nhưng cái nhìn ra cuộc sống đối với bạn có lẽ giá trị bằng nhiều nhiều giờ học đạo đức cô giảng ở trường, trong một Hà Nội bó gọn. Lại thêm, các cô các chị các bác cùng đoàn khen bé Mei lắm í làm mẹ bạn í cứ là lâng lâng.

Nữ sinh lớp 8 Hà Nội với các bạn học sinh Tiểu học Suối Giàng

Chia kẹo

Với thùng kẹo đã chia hết

Không thể không nhắc đến khâu chuẩn bị cho chuyến đi. Các bạn Giỏ thị ở HN cùng một số tình nguyện viên của 'cơm thịt' hẹn hò nhau (qua mạng) tới kho chứa đồ bà con khắp nơi gởi qua 'cơm thịt' ủng hộ trẻ vùng cao phân loại, lựa chọn, lên danh sách đầu mục, số lượng, rồi chia theo điểm trường, đóng gói ghi mác gọn gàng, chưa kể trước đó bác chủ kho còn bỏ tiền bỏ công chọn lọc trước đem thuê giặt sấy sạch sẽ thơm tho số quần áo cũ bị hôi ẩm. Mất liền mấy cuối tuần kín mít. Nhưng vui. Tự nhiên thấy nhiều người tốt quanh mình, có gì chung nên thật dễ gần lại. Tự nhiên thêm những người BẠN mà 'cơm thịt' chọn giùm. Yêu thế. Xin cảm ơn các tình nguyện viên nhiệt tình mà thầm lặng này thật nhiều.
Với bé Luyến, bạn cùng xếp đồ, cùng đi, cùng leo đèo lội suối, cùng buôn chuyện mỗi tối

Chuyến đi này qua cụm trường Mầm non - Tiểu học - Cấp 2 Suối Giàng, tới Tiểu học Nghĩa Sơn (hai điểm xã thuộc huyện Văn Chấn - Yên Bái). Sau đó tới Tiểu học Nậm Khắt và Lao Chải (thuộc Mù Cang Chải - Yên Bái) rồi đi Huổi Luông sát biên giới Tây Bắc (Phong Thổ - Lai Châu). Xong, lại quay ngược lên phía bắc về Mường Tè (Điện Biên) thăm hai trường Mầm non hai xã Nậm Hàng và Nậm Manh. Đoạn cuối là cái kết ngọt ngào nhất. Chuyến đi thật đẹp.

Vào bản Huổi Van

lên bản Huổi Chát

Đường vào điểm bản Huổi Van của người dân tộc Mảng có con suối đẹp mê lòng, nhưng cái ngầm sâu xe kẹt lại người phải xuống đi bộ vào bản. Đường lên Huổi Chát 1 của người Mông cheo leo vách núi, từ chỗ xe không thể đi còn phải 30 phút leo bộ mới tới được trường. Tụi mình muốn đi tới tận điểm bản xem 'trường học' của các bé, vào tận nhà dân, để tận mắt nhìn cái nghèo, cũng để biết vì sao mãi nghèo. Đấy là chưa kể còn những điểm bản hỏi ra phải mất 3 ngày đường trong đó 5 giờ đi bộ, đành thôi CHƯA đến...
'ngôi nhà' của một gia đình người Mảng ở bản Huổi Van (xã Nậm Hàng, Mường Tè, Lai Châu). Khom người vẫn đụng nên ngồi đi để vào nhà.

Đây là trong nhà của hai vợ chồng với 4 đứa con. Người mẹ trẻ sinh năm 1985 đang mang trong bụng đứa thứ 5, nhiều khả năng chưa phải là bé út

Trong bếp của một nhà được cho là khá giả ở bản Huổi Van, nhà này có 11 đứa con

Ở hiên nhà một người Mông ở Nậm Manh (Mường Tè, Lai Châu)

Với các bé xã Nậm Manh huyện Mường Tè, hàng thứ hai từ phải qua là hai cô giáo Tiểu học và Mầm non, liền sau lưng là 'lớp học' mầm non Huổi Chát 1

Hành trang mang theo về có những khuôn mặt, ánh mắt trẻ thơ miền núi nghèo hiền lành mênh mang đến nao lòng.
em bé Huổi Chát (Nậm Manh, Mường Tè, Lai Châu)

Cuối cùng mình muốn dẫn bức hình này, hình chụp ở bản Huổi Chát cùng ngày diễn ra Chung kết cuộc thi hoa hậu Việt Nam, và lời bình của bác Tuấn 'cơm thịt': "Chúng ta có quá nhiều đất nước trong một đất nước, cho nên đành phải chọn để yêu thôi"
(Hình trong bài: Lana, Hoàng Minh Hùng)

June 18, 2012

Hải Hậu

Đến vùng biển xã Hải Lý - Hải Hậu - Nam Định bạn sẽ ngạc nhiên gặp những 'nhà thờ đổ' phía ngoài đê nổi chìm lẫn trong nước biển - dấu tích của những nhà thờ cấu trúc hẳn phải đẹp mê hồn giờ đã bị sóng biển đánh còn trơ trọi. Người dân Hải Hậu nói trước đây ngay bên bờ biển này là một quần thể gồm nhiều nhà thờ lớn nhỏ đẹp nguy nga. Nhưng đây lại là vùng biển xâm lấn bờ, theo thời gian, biển dần lấn sâu vào đất liền hàng kilomet, ngoạm theo cả vùng đất ở trù phú và những nhà thờ kiên cố niên đại hàng trăm năm. Đê biển đã mấy lần được chuyển lùi, cùng đó giáo dân trong vùng cũng 3 lần chuyển nhà thờ vào sâu đất liền, ngậm ngùi để lại những 'nhà thờ đổ' hoang tàn phía biển với vẻ đẹp buồn rất đặc biệt, rất riêng...

Tới đây tạm dừng, thú nhận: dẫn chuyện thế là để bốt cái hình này:


Mà thật hơn nữa là để kéo bà con (Giỏ thị) qua đọc cái entry này.
(Lỡ mà có cắt ngang dòng thơ mộng của bà con xin được lượng thứ, lượng thứ :))

May 31, 2012

Thông báo: website Giỏ thị

Xin lỗi cả nhà vì cái entry hôm qua tâm trạng thật chùng nên xin cất lại cho riêng. Khi buồn hay viết mà là do mình tự chọn buồn. Cảm ơn những cái bắt tay ấm áp của bạn bè thật nhiều.

Xin thông báo về website của Giỏ thị mở tại địa chỉ giothi.blogspot.com, từ nay thông tin, hình ảnh, bài viết của các bạn trong Giỏ sẽ được chia sẻ chung ở đó, nói thật lòng đôi khi Lana cũng ngại đưa quá nhiều thông tin đóng góp hay các chuyến đi lên Blog cá nhân, ngại hiểu lầm.

Tất cả những bạn đã góp chung với Giỏ thị đều có ID và password vào trang soạn thảo của Giỏ (đã gởi qua email) để chia sẻ những thông tin nội bộ về con số đóng góp chi tiết, minh bạch Giỏ hàng tháng và những thông tin nội bộ khác. ID và password này cũng để truy cập vào hộp email chung của Giỏ, thuận tiện hơn rất nhiều cho việc kiểm soát Quỹ theo nhóm và chia sẻ thông tin.

Các bạn đã từng ít nhất môt lần đóng góp Giỏ làm ơn check mail để lấy ID và Pass hộp thư và website của Giỏ. Nhờ các bạn check cả hộp bulk mail phòng khi thư nhóm bị nhà mạng xếp vào spam. Ai không nhận được làm ơn comment ở đây hoặc email cho Lana.
Mời cả nhà ghé thăm Blog của Giỏ thị và đóng góp ý kiến cho nhóm xây dựng trang web. Mến cảm ơn bà con.

May 24, 2012

Những đứa trẻ anh chị em



Bạn hãy đừng bỏ qua video này. Đây là clip về câu chuyện những tình nguyện viên của San Damiano Foundation năm 2007 đã tìm thấy ba chị em Sam, Esther và Jane ở một vùng đất nghèo miền đông Uganda. Tiếng nức nở không thể kìm của một tình nguyện viên, việc bé chị (8 tuổi) chăm sóc 2 đứa em lê lết trên nền đất. Đặc biệt là cô bé khi nhận bánh của những người khách đã cho 2 đứa em ăn trước rồi mới lấy cho mình dù chính cô cũng rất đói. Người dẫn chuyện trong clip nói "không thể tưởng tượng nổi làm sao một đứa bé nhỏ vậy mà đã biết cần phải làm gì và làm thế nào".
Sau khi được cho ăn, hai đứa bé em ngồi dậy được, người phụ nữ trong đoàn tình nguyện đã thảng thốt kêu lên "they're just staving, just staving" (đơn giản là chúng bị đói, chúng bị đói)...
Ba chị em sau đó được đưa về cơ sở nuôi dưỡng trẻ mồ côi của một tổ chức phi lợi nhuận, được chăm sóc, đùm bọc, và được học hành (link). Cái kết cảm động và thật có hậu.

Mình coi clip lại nhớ tới hai anh em mồ côi mẹ Tráng A Trao (7 tuổi) và Tráng Thị Lan (5 tuổi) chuyến đi cơm thịt gặp ở Mầm Non Dền Thàng. Mẹ của hai bé trước đó là lao động chính nuôi cả nhà bằng cách qua Trung Quốc làm thuê, rồi mắc một căn bệnh gì không rõ, về nhà nằm hơn một tháng thì chết cuối 2011 (Dền Thàng là xã thuộc Bát Xát, Lào Cai, rất gần biên giới với TQ). Bố của hai em như cô giáo kể là 'hơi chậm, không được như người bình thường' chỉ làm thuê lặt vặt ai gọi gì làm nấy, vợ chết chới với không nuôi nổi hai đứa con.
Mình để ý đến Trao vì cậu bé quá bé nhỏ so với các bạn trong lớp và hơi ngơ ngác. Hỏi cô giáo mới được biết cậu bé đã 7 tuổi quá tuổi mẫu giáo, không có tên trong danh sách của trường. Tuy 7 tuổi nhưng hai chân hơi yếu, lại còi nhỏ và hơi chậm nên không học tiểu học được, ngày ngày theo em gái đến lớp Mầm non. Đi đâu cậu anh cũng đi theo đứa em, ngay cả trong lớp chúng cũng luôn ngồi cạnh nhau. Mầm non Dền Thàng được chương trình Cơm thịt hỗ trợ nên các bé có cơm trưa, anh Trao ăn ké lớp em gái và các bạn. Về nhà, bé Lan 5 tuổi, cao lớn hơn anh, trở thành trụ cột. Bố nhiều khi đi làm thuê ở làng khác cả tuần hai tuần liền, hai anh em mò mẫm tự nấu ăn, những ngày không còn gì ăn thì dắt nhau nhà chú bác họ quanh bản ai có gì cho ăn nấy, mà bản trên đó người ta đều nghèo.

Luôn bên cạnh dù ở lớp của em...

hay khi ở nhà

ăn tối

Bữa 'cơm' tự nấu, vẫn còn hơn những bữa phải đi ăn nhờ
(Hình: Lana & Cô giáo Tuyền MN Dền Thàng)

Sau chuyến đi, một bạn đọc trang cơm thịt nghe hoàn cảnh quá thương đã nhờ kết nối với cô giáo Tuyền phụ trách Mầm non Dền Thàng để giúp hai đứa bé. Đều đặn mỗi tháng bạn gởi một món tiền đủ để mỗi tuần các cô giáo giúp mua gạo + rau + đồ ăn khô cho hai anh em. Từ ngày có gạo giúp, bố Trao và Lan chỉ làm thuê quanh bản không đi xa nữa. Yên lòng hơn một chút dù chỉ là giải pháp tạm thời. Sau hè này bé Lan sẽ vào lớp Một, không thuộc Mầm non nữa. Mình vừa gọi lên cho cô Tuyền, trường Tiểu học trên đó không có bếp ăn chung cho trẻ. Rồi làm sao hai anh em chúng biết chuẩn bị cơm cặp lồng? Anh Trao không biết có được theo em ngồi trong lớp Một? Cô giáo chủ nhiệm mới của bé Lan liệu có nhiệt tình nhận giúp giống như các cô giáo Mầm non?
Có những hoàn cảnh ta nhìn thấy mà không biết làm gì, không làm được gì, quay đi mà nặng lòng biết bao.

April 02, 2012

Giỏ thị cho Cơm thịt - lần 3

Đoàn cơm thịt lại đi. Lần này 'thăm lại' và đem quà + cơm thịt bổ sung cho các trường ở Mường Khương và mở sang vùng núi nghèo Hà Giang. Thế nên tuần rồi tất bật cùng các mẹ chuẩn bị đồ hàng vật dụng giúp chuyến đi. Bận nhưng vui nên chả thấy mệt gì. Chỉ mỗi là cái card điện thoại cứ hết veo veo. Chắc phải nhờ em Mía chuyên gia bày lối nào dùng được gói cước khuyến mãi khủng nhất chứ không thì khá ư là xót xa.

Sớm may đoàn khởi hành. Mình như hâm, dậy sớm, nhôn nhao. Đọc được một bạn hào hứng "Lên đường nào!" càng nhôn nhao hơn, lại có xí ghen tị và hơi ấm ức: Tụi mình mua đồ chất xe xong ngồi nhà, bạn í được nhảy theo xe lên trên đó 'bán hàng', gặt hái món lời là những niềm vui lấp lánh trong ánh mắt nụ cười lành hiền đến nao lòng của các thầy cô giáo và các em bé vùng núi. Thú thật món lời đó là điều bọn mình luôn hình dung đến để làm tan mệt nhọc khi gò mình chạy đua thời gian cho kịp chuyến đi. Bạn này mình không quen, chỉ là theo link từ bài của bác Khoai "Cơm thịt" vừa viết tối qua. Là bạn í viết đây:

Đã lâu rồi, tôi không còn cảm giác náo nức, hồi hộp trước mỗi chuyến đi xa. Có lẽ vì đã có quá nhiều chuyến đi chẳng có gì đọng lại. Có lẽ vì nhiều chuyến đi chẳng có mục đích. Cũng có lẽ bây giờ tôi không còn thích xê dịch như mấy năm trước nữa.
Lần này thì khác.
Đi để thấy những chủ nhân tương lai của đất nước đang sống, chiến đấu, lao động và học tập như thế nào.
Đi để chứng kiến những con người sống vì mọi người.
Đi để biết chân mình có còn cứng, đá có còn mềm?
Đi để học lấy một vài sàng khôn, kẻo mình ngu si trì trệ quá.
Đi để lens được ngắm, để sensor được ghi lại những gì không tả được bằng lời.
Đi vì lãnh đạo phải ở nhà làm việc cho nhân viên đi chơi :)
Đi, để thấy mình đang SỐNG!
Khoác ba lô, lên đường!


Giờ vào việc chính, xin thay mặt Giỏ thị update thông tin Kết Giỏ - Ngăn Giỏ Cơm thịt - lần 3 (cứ ba tháng Ngăn Cơm thịt gom giỏ một lần gởi ủng hộ mua cơm có thịt cho các bé vùng cao).
*** Nhận: Đợt này, ngoài số tiền một số bạn gởi theo năm nhờ Giỏ chia chuyển theo đợt, Giỏ còn nhận được ủng hộ từ bạn Hoa, Nhà Mốc Mít, Chau Thao, bạn Quang, nhóm bạn của Hương - ThaiNC, bạn Phương (nhờ người thân chuyển), bạn Sông và anh Thụy.
Tổng cộng 570 USD + 18,581,000 vnđ, tương đương 30,437,000 vnđ (1).
Cụ thể chi tiết đã gởi theo email list của Giỏ thị (gồm các bạn ủng hộ Giỏ thị từ đợt 1 đến giờ - ngăn Cơm thịt hoặc ngăn Áo ấm hoặc cả hai). Nếu có bạn nào ủng hộ Giỏ thị mà không thấy tên hoặc không nhận được email chi tiết làm ơn email cho Lana hoặc nhắn qua comment để cùng kiểm tra lại nha.
*** Chuyển đi: Ngày 31/3/2012 Giỏ đã chuyển qua Quỹ Cơm thịt số tiền là 30,437,000 vnđ (2), trong đó 13 triệu ủng hộ mua đồ vật dụng thiết yếu để gầy bếp ăn chung cho các bé trường Mầm non Bản Máy (Hà Giang). "Cơm thịt" đã confirm nhận tại đây nha bà con mến.

*** Số tiền đợt 3 còn (1) - (2) = 0 USD/vnđ.
*** Hiện trong Giỏ ngăn Cơm thịt còn số thị do các bạn HY, HeoH, Quyên, Quỳnh Ni gởi gắm theo năm, dành cho đợt sau là 170USD + 600,000 vnđ (3)
Người giữ giỏ xin cảm ơn cả nhà thật thật nhiều.

Cuối cùng rất muốn chia sẻ với bạn đọc và bà con Giỏ thị mến yêu đoạn viết này của bác Tuấn - mà nếu bạn đã tiếp xúc với bác í (người nói rất ít) thì bạn sẽ tin là những điều này được viết từ tâm huyết rất thật.

Bấm vào hình để phóng rõ hơn

Bạn hãy nhìn lên bản đồ, và sẽ thấy đường biên giới thuộc địa bàn Lào Cai có hình chữ V. Đáy của chữ V đó là Thành phố Lào Cai. Cạnh phía trái là Bát Xát (màu vàng), cạnh bên phải chữ V là Mường Khương ( màu xanh). Trong mấy tháng qua, ”Cơm có thịt” đã đi dọc theo hai cạnh chữ V đó. Bạn hãy nhìn kỹ đi: Chúng ta đã qua Pa Cheo, Sàng Ma Sáo, Y Tý, Ngải Thầu, A Lù, Dền Thàng, Trịnh Tường của Bát Xát (dọc cạnh bên trái của chữ V), rồi dọc theo cạnh thứ hai, chúng ta đã đến Nậm Chảy, Tung Chung Phố, Dìn Chin, Tả Ngải Thầu, Tả Gia Khâu. Từ Tả Gia Khâu, dọc theo đường biên, là vài xã biên giới thuộc Si Ma Cai, vẫn là Lào Cai. Rồi sẽ là đường biên giới ở Hà Giang, Cao Bằng, Lạng sơn. Còn nếu từ Y Tý đi men theo đường biên theo chiều ngược lại (về phía trái), chúng ta sẽ qua đất Lai Châu và Điện Biên. "Cơm có thịt" cũng đang đến Điện Biên, và sẽ lan rộng dần dọc theo biên giới.

Những cân thịt, những chiếc áo ấm mang lên đó, chúng ta không muốn gọi  là một hoạt động từ thiện. Nếu các bạn để ý, trên blog này rất ít khi dùng từ "từ thiện" hay "hảo tâm". Không, chúng ta làm một việc nhỏ thuộc về trách nhiệm của chúng ta, theo thôi thúc sâu xa tự trong lòng. Bởi chúng ta đều là con dân nước Việt. Nơi phên dậu của đất nước, nơi người lạ nhìn sang, chúng ta không thể để trẻ con- phần tươi non nhất của đất nước, thiếu bát cơm ngon, và thiếu áo mặc khi cái rét từ phương Bắc tràn vào. Đến lúc các chương trình quốc gia hỗ trợ tiền ăn cho học sinh miền núi được triển khai đầy đủ, chúng ta vẫn có nhiều việc làm để giúp thêm các em, nếu không là ”cơm thịt”, thì là nhiều cái khác nữa. Và chương trình nhỏ này của chúng ta sẽ đi hết dọc biên giới phía Bắc, sẻ chia theo sức mình với những mái trường ở những nơi khó khăn hơn cả. Đó là kế hoạch thời gian tới. Sau đó, chúng ta sẽ đến với những người bạn nhỏ ở  nhiều vùng cao khác nữa. Mong các bạn đồng ý với tôi về lộ trình này...


*** Các bài có liên quan:
- "Cơm thịt", Gánh hàng xén, và Giỏ thị
- bác Tuấn: Đi dọc Biên cương
- Về Bản Máy: Viết trên ban mai ở Hoàng Su Phì (TĐT)

March 16, 2012

chiếc cặp lồng cơm

Mình thế nào lơ ngơ đi theo một chuyến 'Cơm thịt' - CCT, 'Gánh hàng xén' để rồi 'nhìn thấy' cái việc mọi người làm, không phải 'từ thiện', mà là làm 'anh Kim Đồng', chuyển đến bọn trẻ vùng cao tấm lòng, sự quan tâm của rất nhiều người, cả một chút trắc ẩn, một chút trách nhiệm tính toán để mỗi đồng đóng góp đều có hiệu quả, ý nghĩa, dù để làm được điều đó thì vất vả và mất thời gian hơn rất nhiều.
Rồi nhìn thấy những bếp ăn chung được gầy dựng từ hỗ trợ của CCT, bọn trẻ lít nhít Mẫu giáo (Mầm non) ngồi thành dãy bàn ăn cơm với rau với thịt, ấm lòng.
Nhưng lại lơ ngơ ghé Tiểu học vốn sát vách với lớp Mẫu giáo để nhìn thấy những chiếc cặp lồng cơm các em bé 7 tuổi, 8 tuổi, 9 tuổi... mang theo đến lớp, chút cơm nguội rời rạc, không thịt không rau. Đắng đót. Vì nhiều lý do, CCT chưa thể triển khai cho các bé tiểu học bán trú này.

Năm nay Dim thi vào cấp 3. Đi vùng cao lần này về, mình tự nhủ sẽ tạm 'quên' bọn trẻ miền núi một thời gian để tập trung cho kỳ thi của Dim. Vậy mà hôm qua, tức là sau chuyến đi đã 7 ngày, làm về hơi sớm nên tự tay nấu bữa tối, ngồi xuống bữa cơm với tôm ram, rau xanh xào tỏi, rau sống - canh chua thịt nóng sốt, mình chợt thờ người bật ra thành tiếng:
- Được ăn bữa cơm ấm nóng đồ ăn ngon thế này, tự nhiên mẹ thương chiếc cặp lồng cơm trưa của em bé Hán Nắng quá. Giá như chỉ lần trước, nhìn thấy một lần, mẹ có thể nghĩ bữa mẹ đến vô tình phải ngày nhà em í không có đồ ăn. Nhưng lần này quay lại đúng trường ấy, vẫn em bé ấy, cái cặp lồng vẫn i thế, nắm cơm nguội ngất ngơ không có gì. Mẹ biết là chiếc cặp lồng của em thường xuyên như vậy...

Mình biết mình đã làm cả nhà, Tuyết Dim Mei lặng đi một lúc.
Thật sự là mình đã bị ám ảnh.
Bài viết này, những bức hình này, thật sự mình đã viết dở khi về, rồi cất đi, hầu mong mình có thể quên...


Bữa trưa chỉ chút xíu cơm không...


... hoặc 'giàu có' hơn: với gừng, và muối

Xưa giờ mình chỉ có một thời gian ngắn dùng đến chiếc cặp lồng cơm, đấy là thời kỳ Dim Mei nhỏ, mình tông tốc lo hai con và đi làm ca. Ca trực đêm của mình hồi ở Tân Sơn Nhất bắt đầu lúc 6h tối, phải có mặt trước ít nhất 5 phút, đón con đi học về là vội vàng chạy đi làm chỉ kịp đem theo cơm trong cặp lồng.
Cho đến giờ mình chỉ còn nhớ là cơm cặp lồng thật khó ăn. Nguội. Không canh. Dù bỏ vô đó đồ ăn hợp vị, thêm cả nước sốt, thì vẫn chẳng thể nào có cái cảm giác gọi là ngon miệng, chỉ là ráng nhai ráng nuốt để có cơm vào bụng chống đói đêm khi làm việc.

Lâu lắm mình mới lại thấy nhiều những chiếc cặp lồng cơm.
Những chiếc cặp lồng cơm nguội.
Không canh.
Không đạm.
Không nước sốt.

Lúc về qua thị trấn Mường Hum, xe dừng nghỉ, mình nhìn thấy tiệm tạp hóa có bày mẹt cá khô, loại cá nhỏ bằng ngón tay thôi. Hỏi, chị bán hàng bảo 60 ngàn một ký. Mình nhìn lượng một ký được khoảng 40 con, nghĩa là 1 ngàn rưỡi một con cá khô nhỏ. Chợt ước trong đầu giá như mỗi ngày mỗi chiếc cặp lồng đó có một con cá nhỏ bằng ngón tay ấy thôi, nướng hay kho mặn, hay thậm chí chỉ một muỗng muối vừng, thì miếng cơm cũng đằm miệng bé.

Lần đầu tiên mình ước mình giàu hơn hiện tại...

*** Bài liên quan:
- MỘT CHUYẾN ĐI DÀI (1)

March 12, 2012

ai lên Tây Bắc (2) + kết giỏ

Thật là không biết bắt đầu từ đâu và kể chuyện gì, dù đến mỗi điểm dọc chuyến đi lại có bao nhiêu chuyện để kể, để chia sẻ, ít nhất là với Giỏ thị, với bạn hiền ghé blog, với hai cô bạn tình nguyện viên Giỏ mình thật nhiệt tình dễ thương, đăng ký đi rồi đến ngày cuối đành ở nhà vì không thể theo đoàn, tối ngày kêu tiếc lắm Lana kể chuyện đi cho tụi em hóng với.

Để dễ hình dung, nhà mình tưởng tượng thế này: Gánh hàng đi đến ba điểm trường tại ba xã Tả Gia Khâu (Mường Khương), Pa Cheo và Sàng Ma Sáo (Bát Xát) đều thuộc vùng núi tỉnh Lào Cai. Tại mỗi xã có một điểm trường chính và từ đây tỏa ra các điểm trường cắm bản: TGK 9 điểm, Pa Cheo 6 điểm và SMS có 12 điểm bản. Các trường chính thường được trường xây, có điện, có nước (phập phù, nhưng có), và đường ô tô đến tận nơi. Điểm bản thì khỏi nói, đường xá cheo leo, xa hút, đoàn phải báo trước để nhờ các thầy cô bố trí huy động người chở giúp hoặc dẫn đường vào bản. Rất nhiều điểm trường bản không điện, nguồn nước khó khăn, thiếu giáo viên, trường lớp tạm bợ, cuộc sống nghèo, những đứa trẻ bên đường lấm lem.

Hai xe chở hàng đi trước để đưa hàng đến các điểm trường chính. Người thì ngoài một số chủ chốt của đoàn (Thủy Sống Chậm, Tuấn HAT, chị Thùy Linh...) và các chủ tình nguyện 'bao' xe là đi suốt chuyến tới cả ba điểm, còn lại đi theo kiểu tiếp sức, mỗi nhóm phụ trách chính một điểm xã. Nhóm đi Tả Gia Khâu xuất phát trước, về trước. Nhóm này có vợ chồng bạn Ma Xó, bạn Hà Bánh mì, và một số tình nguyện viên.

Lana và ba bạn gái Hương OceanMedia và Khanh + Thu WHO đi tàu đêm lên Lào Cai sau rồi bắt xe đò vào Sapa cặp đoàn vào Pa Cheo và Sàng Ma Sáo. Tới Pa Cheo, Lana muốn đi thăm lại điểm bản Hán Nắng, cũng lại là tên có kinh nghiệm rồi nên Thủy SC (vừa là trưởng gánh vừa phụ trách Pa Cheo) phân công Lana một mình đi Hán Nắng luôn. Thầy giáo Minh dạy cấp II Pa Cheo là người chở xe máy Lana vào Hán Nắng lần trước, thấy đoàn lên đã gọi liền "lần này cô Lana có lên không ạ? cô đến Pa Cheo thì gọi em sẽ ra đón cô".
Minh nhà ở một thị trấn cách Pa Cheo 40km, học ra trường là lên dạy cấp II ở đây mới được hơn nửa năm, chưa có gia đình. Minh bảo khó kiếm người yêu lắm cô, em cứ ở biền biệt trên này mấy tuần mới về nhà một lần. Hồi đầu mới lên nhận công tác tưởng mình không trụ nổi, thế rồi gắn bó, yêu nghề, cũng quen.
Lần này đến Pa Cheo Minh lại nhận chở lên Hán Nắng, cùng mình và các cô giáo Hán Nắng chia quà, chơi với bọn trẻ mầm non và tiểu học xong rồi lại chở mình về trường chính. Mình biết lý do để mình thấy gần gũi và muốn quay lại nơi này ngoài bọn trẻ chính là các thầy cô, là tình người miền núi, giản đơn mà ấm áp chân thật đến nao lòng như vậy.

Trời bữa đó nắng mới, bọn trẻ nhìn đỡ rét, tung tăng rất yêu. Ở Hán Nắng có cô giáo Liên tre trẻ dạy mầm non, nhỏ nhắn và hiền, chưa có người yêu, mình bảo: Cô giáo Liên mà thương thầy Minh, đám cưới thế nào chị Lana cũng lên tận nơi. Chị hứa.
Trường Mầm non ở kế bên tiểu học, bữa trưa có cơm thịt của bác Tuấn, cái bụng bọn trẻ ấm hơn nhiều

Vườn rau tăng gia xanh mướt của các cô giáo cắm bản Hán Nắng phụ chung 'Cơm có thịt'. Cô giáo Liên mặc áo đỏ

Chia kẹo, dặn dò lít nhít mầm non xong, mình qua bên Tiểu học. Ghé vào lớp 4 tìm cô bé địu em đi học mình gặp lần trước, không thấy. Hỏi thăm cô giáo, cô bảo hôm nay em nghỉ, không rõ vì sao. Có điều gì như nuối tiếc.
Rồi mình qua lớp 3. Vẫn những cô bé cậu bé ấy. Vẫn chiếc cặp lồng ấy. Vẫn chỉ có cơm trắng. Về, lòng cứ ám ảnh mãi về những chiếc cặp lồng lắc lư chút cơm không nguội ngơ đi học, đến nỗi, bài đầu tiên mình mở blog khi về là muốn viết về những chiếc cặp lồng, mà lại thôi, cất sau.

Tiểu học Hán Nắng hôm nay có quà là mỗi bạn một áo ấm (cũ nhưng còn tốt), khăn ấm, và một bộ pijama mới rất xinh của Gánh Hàng xén gởi tặng. Ôi chao là thích. Sân trường ấm nóng, mình phải lột bỏ cái áo pull dài tay và mặc quần lửng, vậy mà bọn trẻ nhận áo là mặc vô liền, xúng xính. Niềm vui giản dị tràn vào lòng mình...
Em bé Hán Nắng với cặp lồng cơm của mình đang ôm chặt chiếc áo khoác màu vàng gà con vừa được nhận, đứng thứ hai từ phải qua

Về coi lại hình mới phát hiện ra áo ấm hơi dài rộng lại tốt vì giúp che được phần nào những ống quần đã thủng gối hoặc rách toạc

Rất ngại chụp những hình kiểu 'trao trao khoe khoe' dư lày, nhưng tủ thuốc cho các điểm trường lần này thật sự là gói hàng rất hữu ích, lại là công của nhóm này và bạn Khanh WHO, mình chỉ làm 'anh Kim Đồng' trung chuyển, nên 'chụp hở, ok, chụp' :D

-------------------------------------------------------------------------
Việc cần làm: Tổng kết Giỏ thị, update đến 12/3/2012

1) Ngăn Áo ấm:
*** Thu: Tổng thu tính tới 12/03/2012 là 750 USD + 35,437,000 vnđ, tương đương 51,037,000 vnđ (1), cụ thể:
+ Đợt áo ấm Tết cho trẻ SMS còn lại 250 USD + 14,130,000 vnđ.
+ 2,000,000 vnđ tiền xe chuyến trước dự chi, được chủ xe ủng hộ không thu tiền
+ 500 USD + 19,307,000 vnđ do các bạn:
Hoàng Ly (HN), Nhóm bạn Cap-BM-Thy-mẹ Bợm, Phụng - Pat, Trăng Quê, Quỳnh Ni (ĐN), Ngọc - Dũng (Melbourne), nhóm bạn Linh webtretho, Capre Diem, Đỗ Quyên (HN), nhóm OceanMedia, Khanh TSN, và một bạn chưa rõ tên (chi tiết chuyển tiền: 'IBVCB.0803120166785001. ung ho quy Gio thi).
Phần chi tiết từng số tiền cụ thể, theo 'thỏa thuận' của Giỏ thị, Lana gởi theo file excel qua email chung tới những cổ đông của Giỏ. Bà con mình check hộp mail mà mỗi người đã dùng để liên lạc với Lana khi chuyển tiền về Giỏ nha.

Xin hỏi có ai góp thị thơm giúp Giỏ mà không thấy tên ở đây hoặc không nhận được email chung của Giỏ làm ơn nhắn qua comment hoặc email cho lana.nguyen2@gmail.com để cùng check nha, phòng khi sơ sót khi chuyển tiền hoặc ghi nhận bị thiếu.

*** Chi: Đợt này ngoài quần áo cũ trẻ em do một số bạn trong nhóm ủng hộ, Giỏ thị đã góp vào Gánh Hàng Xén lên Bát Xát vở + đồ dùng học tập cho 575 học sinh tiểu học SMS + đồ làm bếp cho 12 bếp Mầm non SMS và 9 bếp Mầm non Tả Gia Khâu. Những điểm này đang được Quỹ "Cơm có thịt" hỗ trợ tiền lo bữa ăn trưa đều đặn cho các bé. Gánh hàng mang thêm đồ làm bếp để phụ giúp và động viên các cô cùng chung tay giúp bữa ăn đều đặn mỗi ngày cho trẻ. Như vậy thì giúp được nhiều hơn là một gói cơm hay một manh áo, một lần.

Cụ thể chi (Lana đã gởi file excel qua email chung Giỏ thị) như sau:
- Phần đồ dùng học tập cho các con SMS (mua được giá đại lý chính thức của Hồng Hà và Thiên Long, số lượng nhiều và khi biết mua cho trẻ vùng cao đại lý còn khấu trừ thêm phần trăm nữa):
+ bạn Cún Bông (thuyhang5678 at gmail_com) mua 3480 bút bi và bút kim Thiên Long, 45 hộp sáp màu, 40 ram giấy A4 hết 9,132,000 vnđ;
+ bạn Đỗ Quyên (doquyen214 at yahoo_co_uk) mua 2000 cuốn tập Hồng Hà 48tr, 150 bộ viết chì + gôm + 20 gọt viết chì, 575 bộ thước kẻ - ê kê 4 món, 50 hộp phấn không bụi cho thầy cô, tổng cộng hết 12,004,500 vnđ;
- Phần đồ bếp cho TGK và SMS:
+ bạn Cún Bông (thuyhang5678 at gmail_com) mua toàn bộ số chậu nhôm / chậu nhựa / rổ, rá nhựa cho 9 bếp MN TGK và 11 bếp MN SMS hết 4,179,000 vnđ; 9 bộ dao cho MN TGK hết 675,000 vnđ; 23 bình đựng nước uống 20l hết 966,000 vnđ;
+ Cô Quỳnh MN SMS (mnsangmasao at gmail_com) đặt mua 12 bộ dao-thớt cho MN SMS, 30 nồi chia cơm canh, 12 + 2(bổ sung) thùng chứa nước sạch 180l + 200,000 vnđ tiền vận chuyển, tổng cộng hết 8,420,000 vnđ;
- Lana (lana.nguyen2 at gmail_com) mua 23 phần hộp kim chỉ cho MN TGK, MN SMS và hai nhóm nội trú tiểu học (kéo cắt vải, kéo bấm, kim(s) + chỉ(s), nút áo/ quần, thun, khóa kéo, ghim băng...) hết 1,526,000 vnđ.

Tổng chi là 36,903,000 vnđ (2),
*** Hiện trong "ngăn Áo ấm" còn số thị là (1) - (2) = 14,134,000 vnđ (3).

Cảm ơn bạn hiền thật nhiều. Giỏ thị mình cùng vui vì những trái thị thơm thảo đang góp phần làm một điều gì đó có ý nghĩa, và hiệu quả, dù nhỏ thôi.

2) Ngăn "Giỏ thị cho Cơm thịt" xin mở lại đón thị cho kỳ thứ 3 (Lana sẽ gom Giỏ gởi qua Quỹ Cơm thịt vào đầu tháng 4/2011). Hiện trong ngăn "Giỏ thị cho Cơm thịt" đang có 340USD + 5,581,000 vnđ (4) (giữ giùm các bạn chuyển theo năm, trong đó phần giữ lại cho kỳ 4 là 170 USD và 600,000 vnđ)
.

ai nhà mình cần lại thông tin TK của Giỏ email cho Lana nhé lana.nguyen2@gmail.com.
Mến nhiều
.

*** Có thể bạn muốn đọc:
- "CƠM THỊT", GÁNH HÀNG XÉN, VÀ GIỎ THỊ
- ganhhangxen: "Báo cáo tổng kết phiên chợ Tả Gia Khâu - Pa Cheo - Sàng Ma Sáo"
- EM CHÀO CHỊ NA

March 08, 2012

ai lên Tây Bắc

Đi Tây Bắc lu bu với việc chính nên bỏ qua nhiều khung hình muốn chia sẻ lắm. Cả đoàn ai cũng vậy, lo chia quà, nói chuyện với các 'lít nhít' trước rồi mới đến ghi lưu, nên mỗi máy chỉ có một chút, hẹn nhau khi cùng về HN sẽ chia sẻ 'của cải' là hình. Gởi vội cả nhà một chút hình Lana chụp, đợi hình máy bạn rồi sẽ bốt dần chia sẻ Tây Bắc với cả nhà mến quý.
Đất:
Pa Cheo - Bát Xát, 03-2012

Người,
Pa Cheo, 03-2012

Lối đi
để tới bản Nậm Pẻn I,

... Nậm Pẻn II - Sàng Ma Sáo - Bát Xát, 03-2012

mầm non,
sân trường Mầm non + Tiểu học Pa Cheo, điểm trường chính, 03-2012

Và... gì?
---------------------------------------------------------------
Hán Nắng (Pa Cheo, Bát Xát, Lào Cai, 03-2012):
Ở trên này, hầu như đến lớp nào cũng thấy có những 'trứng vịt' (anh, chị) đi học ấp theo 'trứng gà' (em) để bố mẹ còn lên nương. Mình không còn vỡ cảm xúc như lần đầu gặp cô bé địu em đi học (cũng tại Hán Nắng này), ngược lại từ trước khi đi đoàn đã bảo nhau chuẩn bị dư dôi chút quần áo em bé, bánh, kẹo... để đỡ những nước mắt vì 'không còn gì trong tay' khi gặp những đứa trẻ 'ngoài danh sách dự kiến'.
Bữa nay được nhiều quà, phần áo khoác (cũ) anh nhận cho mình, phần bộ đồ vải (mới) anh xin lấy cỡ nhỏ để cho em

Một 'trứng gà' khác bám theo 'trứng vịt' đến lớp, thấy người lạ em trốn và khóc
'Người lạ' lân la dỗ bằng kẹo,
mon men tiến thêm một bước nữa (áo xinh nè con):
Hợp tác rồi nhá
nào, cho đủ bộ nào
giờ thì cho chụp hình chung luôn
Quay qua quay lại, đã thấy ba bạn này ríu rít chạy về từ phía sau lớp, hóa ra kịp rủ nhau đi thay đồ mới, liền xin chụp một tấm hình:
sân trường Hán Nắng (xã Pa Cheo) giờ đã thành 'chốn quen'

---------------------------------------------------------------
Sàng Ma Sáo, Bát Xát, 03-2012:
"Dạ cháu thích ủng mới" (Trường cắm bản Nậm Pẻn II, SMS)

'Sân trường' Nậm Pẻn II là một cái hõm đất tạm gọi bằng phẳng, nhỏ xíu

Lớp học của các con chỉ cách chuồng trâu cái 'sân trường' nhỏ đến khó tin và một bức dậu nan. Vì sân quá hẹp, để chụp được bức hình này mình phải trèo qua phía sau bức dậu, nhón đứng trên bãi phân trâu (may mà) khô, ráng nín thở mà mùi phân gia súc vẫn xộc tới óc

cheo leo ngay bên khoảnh sân là lớp mầm non Nậm Pẻn II, các bé nhận quà xong cùng cha mẹ ra đứng ngó xuống các anh chị. Nghe một bạn cùng đoàn hỏi cô giáo "cao thế này, ngày mưa trơn lắm, có bé nào ngã ở đây chưa?"

Ở vùng cao, theo chương trình phổ cập giáo dục, mỗi xã đều có một trường Tiểu học, điểm trường chính được Nhà nước đầu tư lớp xây nền gạch, cơ sở khang trang. Nhưng xa thì trẻ con không đi học nên ở mỗi bản trong xã lại phải tổ chức lớp cắm bản, các thầy cô phải ăn ở đó luôn để bám lớp bám trò. Vậy mà hỏi thầy cô Sàng Ma Sáo được biết số học sinh thật sự muốn học và có điều kiện đi học chỉ chiếm khoảng 40%. Lớp nhỏ còn đỡ, lớp 4 lớp 5 trở đi nhiều em chỉ đến lớp buổi sáng rồi tự nghỉ về giúp cha mẹ việc nhà hoặc trên nương. Các thầy cô bảo, từ sau đợt các bác ("Cơm thịt", Gánh Hàng xén, Giỏ thị,...) gởi áo ấm Tết, các thầy cô đỡ vất vả hơn nhiều vì bớt phải lặn lội vào từng nhà gọi học sinh đi học.
"Các con nhớ phải đi học đều để có cái chữ, để hết đói nghèo. Đi học đủ thì các cô các bác sẽ lên thăm nữa, mang thêm sách vở và quà, các con có hứa không?" - "dạ có ạ" (Trường chính tiểu học SMS, 03-2012)

Lại một 'trứng gà' trong lớp 'trứng vịt'

tia sáng trên đường về


*** Cùng về một chuyến đi: