November 24, 2016

HẦU A VÀNG

Cảm ơn Chúa và cảm ơn Cha Mẹ sinh ra con là phụ nữ, có xúc cảm bản năng đàn bà - người mẹ, thứ xúc cảm chỉ có thể cảm nhận khó diễn tả bằng lời.
Cậu bé này người Hmong ở một xã vùng núi heo hút nghèo. Không còn cha mẹ, chị gái duy nhất cũng chết sớm, từ 12 tuổi cậu tròn vẹn một mình trong cuộc đời.
Hôm qua là một dịp đặc biệt của cậu. Cậu sắp tốt nghiệp Cấp 3 và đăng ký học nghề, tự lập.
Một cách không lý giải, bản năng như mách cho biết cậu thèm được ngồi cạnh, thèm một cái đặt tay của cô Lana, như thế này.
Và theo bản năng mách, cô Lana đặt bàn tay ấy đủ lâu.
Nhìn lại thấy ánh mắt cậu lúc ấy ánh ấm áp và hạnh phúc, hiếm hoi...

October 31, 2016

Vụn đầu đông

Con hẻm dài chừng 60m, thiếu phụ một tay túi laptop một tay xách chiếc giỏ hàng hiệu bung biêng ráng đi thẳng thớm về nhà. Hình ảnh ai đó nhìn không đẹp lắm, nhỉ. Lại tự nhủ ra đó là hình ảnh rất thật 3 ngày trong 365 ngày của năm, ừa sao cứ phải chưng hình ảnh chỉ 362 ngày còn lại. Thôi kệ, thật đi. Được thật là một hạnh phúc.
Hay này là cái tự nhủ của say? :)
Lấy chìa khoá lách tách mở cổng khi bác hàng xóm tên Th. đang ngồi quạt than ngay khoảng sân chung trước cửa. Hỏi ủa sao giờ này chị còn quạt bếp, trả lời chị quạt than cho thằng út bán ngô nướng ngoài ngõ, mùa đông rồi cô ạ, ngô nướng được khách.
Nhà chị Th. kế nhà mình, ngõ xóm coi nhà bác í như ở đáy xã hội. Người chồng nghiện rượu chết trước Tết năm ngoái, 4 đứa con đứa chết vì ma tuý đứa mại dâm, thằng Út 15 tuổi cũng vừa đi trại cải tạo về. Có lần gặp, chị nói với mình đôi mắt ầng ậch nước "chúng nó có hỏi gì cô đừng cho vay tiền nhé".
Hỏi bắp bi nhiêu chị, trả lời nó bán 10 ngàn một chiếc cô à. Móc bóp lấy 30 ngàn nói chị cho em mở hàng 3 chiếc, tẹo có bắp chị nói thằng bé chuông em xuống lấy.
30 ngàn bằng một bữa ăn sáng của Dim + Mei, bằng một nụ cười gượng và lời cảm ơn rất thật của một phận đàn bà kế sát nhà mình.
Trộm nghĩ sao mình chưa say.

(LN, 31/10/2013)

October 24, 2016

Ngày thu

Mấy bữa nay dãn việc một chút là bắt đầu triệu chứng thèm đi. Ngắm hình biển nhớ biển ngắm hình núi nhớ núi. Lúc việc dồn thì kêu, rảnh lại dư chân dư tay là nào. Mình vốn có phải đứa tăng động đâu, có nhất thiết phải sống/ làm gì đó tính đến từng ngày vậy không.
Mấy hôm nay cũng vậy nên đọc nhiều. Miền Trung khốn khó và lũ, những sẻ chia thiện nguyện, hiện tượng Phan Anh. Một số người sẽ thấy những người đang yên đang lành đi làm mấy việc thiện nguyện, chả ai bắt là dở hơi hoặc trời đày. Kệ thôi. Thế mới là cuộc sống, mỗi người tự lựa chọn việc họ muốn làm, đường họ muốn đi, cách họ cảm thấy hạnh phúc. Mà lòng ngân ngấn khi đọc một comment trong trên facebook về cô bé sinh viên ĐH Huế 22 tuổi lúc nào cũng nụ cười tươi sáng bị tai nạn trong chuyến thiện nguyện giúp dọn thầy cô trường Mầm non Tiểu học 1 vùng ở Quảng Bình dọn dẹp sau lũ "cháy hết mình, cánh phượng nhẹ nhàng rơi".

p.s Hình hoa xương rồng, đơn giản là loài hoa mình thích.

September 23, 2016

"ÔNG/CÔ BIẾT TÔI LÀ AI KHÔNG?" và CÔ NHÂN VIÊN HÀNG KHÔNG

(Bài của Bùi Bảo Trúc đăng trên trang "Góc nhìn ALAN", link gốc ở đây)

Cho mãi đến mấy hôm trước, tôi mới tìm ra được câu trả lời cho một câu hỏi tôi bị hỏi từ hơn ba mươi lăm năm trước.
Một bữa đang ngồi trong quán cà phê ở Sài Gòn, thì tôi bị một người đàn ông gây sự và cuối cùng ông ta quăng ra cho tôi câu hỏi : “Ông biết tôi là ai không ?”
Quả thật lúc ấy, tôi không biết ông ta là ai thật. Ông không phải là một tài tử, một nhà văn, hay một chính trị gia nổi tiếng để tôi phải biết. Tôi đành ngồi đó, chịu thua ông, không có câu trả lời.
Ít lâu sau, tôi được cho biết ông là đàn em của một quan chức lớn, và nhờ đó, ông thỉnh thoảng đem chút “hào quang” vay mượn được để hù dọa những người yếu bóng vía như tôi.

Sang đến Mỹ, thỉnh thoảng tôi cũng bị hỏi câu hỏi đó, mà đau cho những người đó, cả Mỹ lẫn Việt, tôi không bao giờ có câu trả lời cho câu hỏi đó của họ cả. Họ thì nghĩ tôi phải biết họ, mà thật tình, tôi thì không hề biết họ bao giờ. Và cứ mỗi lần bị những nhân vật như thế cật vấn, thì tôi chỉ biết ngẩn mặt ra, giả bộ lục lọi cái trí nhớ thảm hại của tôi để tìm câu trả lời cho người nổi tiếng nhưng vô danh và không ai thèm biết đó.

Mấy tháng trước, trong chuyến về lại Los Angeles, California , tôi phải ghé lại Newark, New Jersey để đổi máy bay. Phi cơ của tôi bị trễ hơn một tiếng. Hành khách có một số rất bực bội vì công việc bị xáo trộn do sự chậm trễ của máy bay gây ra.
Tại quầy bên cạnh cổng 112, một tiếp viên dưới đất của công ty đang cố giải quyết những yêu cầu, khiếu nại của khách hàng thì bỗng nhiên một hành khách có vẻ tức tối lắm, lấn lên phía trên, len qua mặt mấy người khác và ném tấm vé lên quầy.
Ông ta nói lớn rằng ông ta muốn được cho bay chuyến sớm nhất và phải xếp cho ông ta ngồi hạng nhất. Người tiếp viên trả lời rằng cô xin lỗi về những phiền nhiễu mà chuyến bay gây ra cho ông, nhưng cô cũng phải giải quyết những hành khách tới trước và hứa là sẽ giúp ông khi đến lượt ông.
Nhưng ông khách không bằng lòng, ông hỏi như hét vào mặt cô, rõ ràng là để cho các hành khách khác cũng nghe được. Ông hỏi đúng câu mà tôi cũng bị hỏi mấy lần : “Cô biết tôi là ai không ?” (Do you know who I am ?).
Thì ra người Mỹ, trẻ và xinh như cô tiếp viên cũng bị hạch hỏi bằng câu đó chứ chẳng riêng gì tôi. Tôi liền cố lắng tai nghe xem cô tiếp viên ở quầy trả lời như thế nào để biết mà ứng phó sau này.
Người phụ nữ này, vẫn tươi cười, cầm chiếc micro của hệ thống khuếch âm lên và nói lớn bằng giọng rành rẽ rằng: “Ở quầy 112, có một vị hành khách không biết mình là ai, quí hành khách ai có thể giúp ông ta biết được căn cước hay thân thế của ông, xin tới quầy 112.”
Ông khách tự nhiên, vì chính câu hỏi của ông, biến thành một bệnh nhân tâm thần, một người mắc Alzheimer, một người lãng trí, tâm lý, thần kinh thác loạn, lẫn lộn bản thể, không còn nhớ mình là ai, tên gì, ở đâu nữa. Và lúc ấy thì đám hành khách đang sốt ruột đứng trước quầy đều phá ra cười.
Ông khách điên tiết, chỉ mặt người tiếp viên ở quầy và bật ra một câu chửi thề tục tĩu : “Đ.. mày”( F,,k you).
Người phụ nữ ở quầy, không một chút giận dữ, bằng giọng bình thản, trả lời ông nguyên văn như thế này : “I’m sorry, sir, but you’ll have to stand in line for that, too”.( Thưa ông, chuyện đó, chuyện ông đòi giao hợp với tôi, ông cũng phải xếp hàng chờ đến lượt mới được.)

Chao ôi, hay biết là chừng nào ! Thế mà tôi không nghĩ ra từ bao nhiêu năm nay để mà ấm ức không nguôi.

Bây giờ, nếu người đàn ông ngày xưa ở Saigon hay dăm ba người khác đặt lại câu hỏi đó với tôi, thì tôi đã có ngay được câu trả lời học được của người tiếp viên phi hành ở phi trường Newark, New Jersey hai hôm trước.

Clip cha dạy con nói lời xin lỗi

Dành cho các cha mẹ.
Clip thật sự đáng xem nhiều lần, mỗi lần bạn sẽ ngấm thêm được ít nhiều. Để HỌC được thật nhiều từ clip này bạn cần bồi đắp cho mình đủ lượng tri thức đấy,
Ta nói làm cha mẹ là trường học vô cùng giá trị vô cùng thú vị. Thật sự là vậy nếu ta chịu khó đắp bồi, đọc và học và áp dụng, hàng ngày, cho tới khi các bạn nhỏ cứng cáp bay đi.
Mình chút tự hào về cách hướng dẫn các con xử sự (và làm gương) trong case rất tương tự với cô giáo chủ nhiệm và nhóm các bạn chung lớp 9A3 của Dim. Chỉ là, chuyện đó không nên public nữa, nên tiếc là ko chia sẻ được với các cha mẹ.
Nhưng clip này thì rất rất nên xem:

https://www.youtube.com/watch?v=uyuL7pDp13M

LÀ AI KHÔNG QUAN TRỌNG, QUAN TRỌNG LÀ Ở CẠNH AI

"Đi cùng ruồi thì tìm được nhà VS" :)

------------------------------------------------
Đi cùng ruồi thì tìm được nhà vệ sinh
Đi cùng ong thì tìm được hoa thơm
Đi cùng người giàu học cách kiếm nhiều tiền
Đi cùng ăn mày học được cách xin cơm.

Trong thực tế cuộc sống, bạn quen biết ai thực chất rất quan trọng, thậm chí điều đó có thể thay đổi vận mệnh cuộc đời bạn, quyết định mọi thắng bại trong cuộc sống của bạn.
Sống cùng với một người nào đó qúa lâu, bạn cũng dần trở thành giống họ. Ở cùng với người chăm chỉ, bạn sẽ không lười biếng. Ở với người tích cực bạn sẽ không tiêu cực.Cùng với người thông minh, bạn cũng nhận được những ảnh hưởng tốt...
Các nhà nghiên cứu khoa học cho rằng : “ Con người là động vật duy nhất tiếp nhận các gợi ý”. Gợi ý tích cực, ảnh hưởng rất tốt tới tinh thần và trạng thái sinh lý của con người, kích thích mọi tiềm năng nội tại, phát huy khả năng tiềm ẩn của mỗi người, khiến họ trở nên tiến bộ, hưng phấn và vui vẻ.
Hãy tránh xa những người tiêu cực, nếu không trong vô thức họ sẽ lấy đi ước mơ của bạn, khiến bạn dần dần mất đi bản thân, trở thành một con người tầm thường.
Người tích cực giống như ánh mặt trời vậy, chiếu đến nơi đâu nơi ấy liền sáng bừng lên.Người tiêu cực giống như mặt trăng, mùng một, mười lăm không giống nhau,thay đổi thất thường.
Thái độ thay đổi tất cả, tính cách quyết định vận mệnh. Thái độ thay đổi, tương lai thay đổi, tính cách khác nhau sẽ sinh ra những con người khác nhau.
Có người nói, đời người có điều may mắn:
Đi học gặp được người thầy tốt.
Đi làm gặp được sư phụ giỏi
Lấy vợ tìm được người hợp với mình.
Có khi chỉ cần một nụ cười ngọt ngào, một lời hỏi thăm quan tâm của họ cũng đủ khiến bạn trở thành một người đặc biệt, hạnh phúc hơn người. Bất hạnh nhất trong cuộc sống chính là: Bên cạnh bạn không có những người tích cực, thông minh. Cuộc sống của bạn sẽ trở nên nhạt nhẽo, tầm thường.
“Bạn là ai không quan trọng, quan trọng là ai ở bên cạnh bạn”
(Sưu tầm)

September 08, 2016

BIẾT MÌNH GIÀU...

Thỉnh thoảng mình đi buýt, đoạn bộ từ bến xe vào cơ quan tương đối xa thường hay được người quen/đồng nghiệp đi ngang vợt lên cho ké xe máy hoặc ô tô. Hiếm khi bộ nguyên đường.
Hôm nay rảo bước còn cách chừng 4-500m thì nghe "O. lên chị đèo"
Là xe đạp. Là chị D cùng công ty nhiều năm, khác bộ phận.
Mỉm cười e e và cảm động và vui vui "Thôi trời mát đẹp mà, em đi bộ chị".
Trời, em biết đạp xe là chân mỏi thế nào!
"Đi, lên chị đèo..."
thấy chị ngoái nhìn xuống bánh rồi quay đầu xe,
thì ra chị ghé chỗ bơm bánh xe bên đường (để có thể chở).
Thương thế.
Chân vẫn bước mà ý nghĩ chợt tràn trong đầu "giờ dù có ô tô hay xe máy ai dừng gọi ké thì sẽ từ chối và đợi xe đạp của chị, nhất định". Và đoạn đường dễ thương hơn bao giờ,
biết mình được quý yêu,
biết mình giàu.
Cảm xúc làm hoay lấy đt mãi mới tự chụp được cái này:

August 26, 2016

BÀI HỌC VỀ SỰ DỐI TRÁ

Thông tin trong bài viết này đọc được ở fb MC NGUYÊN KHANG rất giá trị ngoại trừ chữ "dối trá" hơi quá nặng nề.
Có Chúa chứng giám, hồi mình qua học 2 năm rưỡi ở Úc, là dân toán mình cũng nhận ra ngay bài toán xác xuất có lợi của trốn vé trong hệ thống tàu điện/buýt như bạn này, cũng được nghe bạn bè (sinh viên, người Việt) kể thành tích tiết kiệm nhờ trốn vé như một trò khoái chí quai quái sinh viên, và cũng thử một lần trốn vé, tất nhiên là thoát.
Tuy nhiên, sau lần đó mình quyết định không bao giờ lặp lại, nghiệm ra sự phấp phỏng lo sợ bị bắt suốt chuyến tàu quá tốn nơ tron thần kinh, và món lợi thoát 150 đô phạt tuy là tiền nhưng ko thể bằng được sự an bình THANH THẢN của mình.
(chưa nói, một ý nghĩ quý tộc, rằng thật không đáng với cái giá của mình :) )
Kể vậy, thật ra bài viết dẫn theo này gởi tới các bạn trẻ sắp bước vào đời một thông điệp chiều sâu và giá trị hơn nhiều:
Vì sao ta nói nhiều giá trị được phân biệt qua những điều (tưởng chừng) rất nhỏ?
Sẽ chẳng có cách nào che đậy hết ngoài cách đọc, học, chiến thắng sự tham, ích kỷ khởi đầu ai cũng có ít nhiều để nâng tầm của chính mình trong cuộc sống,
Khi đó nhất định sự tôn trọng và thành công sẽ tới.
Vậy nên nói các bạn hãy đọc bài viết của NGUYEN KHANG bỏ qua chữ "dối trá" nặng nề ở tựa đề, bởi thực tế lỗi vấp này nhiều bạn trẻ VN có thể sẽ mắc và khó trách các bạn. Biết, mới có thể tránh, và dễ mà :)

MC NGUYÊN KHANG
April 2 2016
Câu chuyện hôm nay:
BÀI HỌC VỀ SỰ DỐI TRÁ

Một cô gái sau khi tốt nghiệp liền sang Pháp, bắt đầu một cuộc sống vừa đi học vừa đi làm. Dần dần, cô phát hiện hệ thống thu vé các phương tiện công cộng ở đây hoàn toàn theo tính tự giác, có nghĩa là bạn muốn đi đến nơi nào, có thể mua vé theo lịch trình đã định, các bến xe theo phương thức mở cửa, không có cửa soát vé, cũng không có nhân viên soát vé, đến khả năng kiểm tra vé đột xuất cũng rất thấp.
Cô đã phát hiện được lỗ hổng quản lí này, hoặc giả chính suy nghĩ của cô có lỗ hổng. Dựa vào trí thông minh của mình, cô ước tính tỉ lệ để bị bắt trốn vé chỉ khoảng ba phần trăm.
Cô vô cùng tự mãn với phát hiện này của bản thân, từ đó cô thường xuyên trốn vé. Cô còn tự tìm một lí do để bản thân thấy nhẹ nhõm: mình là sinh viên nghèo mà, giảm được chút nào hay chút nấy.

Sau bốn năm, cô đạt được tấm bằng tốt nghiệp loại giỏi của một trường danh giá, cô tràn đầy tự tin đến những công ty lớn xin việc.

Nhưng những công ty này không hiểu vì lí do gì, lúc đầu còn rất nhiệt tình nhưng về sau đều từ chối cô. Thất bại liên tiếp khiến cô tức tối. Cô nghĩ nhất định những công ty này phân biệt chủng tộc, không nhận người nước ngoài.
Cuối cùng có một lần, cô trực tiếp đến bộ phận nhân lực của một công ty, yêu cầu giám đốc đưa ra một lý do vì sao từ chối cô. Kết cục họ đưa ra một lí do khiến cô không ngờ.
“Thưa cô, chúng tôi không hề phân biệt chủng tộc, ngược lại chúng tôi rất coi trọng cô. Lúc cô đến phỏng vấn, chúng tôi đều rất hài lòng với môi trường giáo dục và trình độ học vấn của cô, thực ra nếu xét trên phương diện năng lực, cô chính là người mà chúng tôi tìm kiếm.”
- Vậy tại sao công ty ngài lại không tuyển dụng tôi?
- Bởi chúng tôi kiểm tra lịch sử tín dụng của cô và phát hiện ra cô đã từng ba lần bị phạt tiền vì tội trốn vé
- Tôi không phủ nhận điều này, nhưng chỉ vì chuyện nhỏ này, mà các anh sẵn sàng bỏ qua một nhân tài đã nhiều lần được đăng luận văn trên báo như tôi sao?
- Chuyện nhỏ? Chúng tôi lại không cho rằng đây là chuyện nhỏ. Chúng tôi phát hiện, lần đầu tiên cô trốn vé là khi mới đến đất nước chúng tôi được một tuần, nhân viên kiểm tra đã tin rằng do cô mới đến và vẫn chưa hiểu rõ việc thu vé tự giác, cho phép cô được mua lại vé. Nhưng sau đó cô vẫn trốn vé thêm 2 lần nữa.
- Khi đó trong túi tôi không có tiền lẻ.
- Không, không thưa cô. Tôi không thể chấp nhận lí do này của cô, cô đang đánh giá thấp IQ của tôi ư. Tôi tin chắc trước khi bị bắt trốn vé, cô đã trốn được cả trăm lần rồi.
- Đó cũng chẳng phải tội chết, anh sao phải cứng nhắc như vậy? Tôi sửa là được mà.
- Không không, thưa cô. Chuyện này chứng tỏ hai điều: Một là cô không coi trọng quy tắc. Cô lợi dụng những lỗ hổng trong quy tắc và sử dụng nó. Hai, cô không xứng đáng được tin tưởng. Mà rất nhiều công việc trong công ty chúng tôi cần phải dựa vào sự tin tưởng để vận hành, nếu cô phụ trách mở một khu chợ ở một nơi nào đó, công ty sẽ cho cô toàn quyền lực phụ trách. Để tiết kiệm chi phí, chúng tôi sẽ không lắp đặt các thiết bị giám sát, cũng như các hệ thống xe công cộng mà cô đã thấy đó. Vì vậy chúng tôi không thể tuyển dụng cô, tôi có thể chắc chắn rằng, tại đất nước chúng tôi, thậm chí cả châu Âu này cô sẽ không thể xin vào được nổi một công ty nào đâu.

Đến lúc này cô mới tỉnh ngộ và cảm thấy hối hận vô cùng. Sau đó, điều khiến cô ghi nhớ nhất là câu nói cuối cùng của vị giám đốc này: Đạo đức có thể bù đắp cho sự thiếu hụt về trí tuệ, nhưng trí tuệ mãi mãi không thể bù đắp cho sự thiếu hụt về đạo đức.

Đạo đức là phẩm chất cơ bản nhất của con người, cũng là nhân cách của một người. Một người dù ưu tú đến đâu nhưng nhân cách có vấn đề, cũng sẽ mất đi niềm tin và sự ủng hộ của người khác. Trên phương diện việc làm, những hành vi mất nhân cách thế này càng đáng sợ hơn, vì cái lợi nhỏ trước mắt mà phá bỏ nguyên tắc, điều này chắc chắn sẽ hủy hoại tiền đồ của bạn. Tôi cho các bạn lời khuyên chân thành, trong sự nghiệp cần phải dựa vào năng lực và chân thành của bản thân, mất thứ gì cũng không bằng mất nhân phẩm.
(ST) - trích từ FB Nam Nguyen.

May 03, 2016

Giáo dục VN quên những người giỏi kỹ năng làm việc

(Nhận xét của một người Nhật)

Ông Ito Junichi cho biết: “Khi tôi mới đến VN 20 năm trước, tôi thấy người VN cũng rất chăm chỉ như người Nhật”.
Thế nhưng chỉ sau đó ít năm: “Nhưng giờ thì tôi không còn cảm thấy điều đó nữa. Giờ tôi thấy người VN thích kiếm tiền nhưng không còn chăm chỉ như 20 năm trước nữa.”
“Một điều có thể thấy là người Việt Nam thường coi thường những người lao động chân tay như thợ hàn, công nhân lao động, công nhân xí nghiệp. Nhiều người trẻ chỉ thích làm trong những văn phòng tiện lợi, nhà có điều hòa.”
Khác với nước Nhật: “Ở Tokyo, trường đại học nổi tiếng nhất là Đại học Tokyo. Nhưng các sinh viên ở trường này nếu có đến làm cho công ty tàu hỏa của thành phố thì việc đầu tiên họ phải làm là dọn dẹp nhà vệ sinh, cắt vé. Họ phải học lao động bằng chân tay. Họ phải trải qua mọi việc từ dưới lên trên trước khi muốn trở thành sếp. Theo tôi, việc người trẻ không tôn trọng những người lao động chân tay là khuyết điểm rất lớn của xã hội”. Trong khi đó, ở Việt Nam người trẻ lại coi thường lao động chân tay, nhiều công ty Nhật muốn nhân viên ra xí nghiệp chỉ dẫn cho công nhân nhưng nhân viên trẻ VN không muốn làm việc đó. Còn người Nhật thì họ trân trọng những người làm ra cái thìa, cái kính bởi họ có kĩ năng.
Ở Việt Nam, giờ có nhiều người tốt nghiệp đại học, nhiều người có bằng MBA nhưng họ chưa đụng tay làm những việc thật bao giờ cả. Họ chưa bao giờ làm những công việc tay chân lấm láp. Những người trẻ đó chỉ học trên giấy tờ, đọc sách nhưng họ chẳng hiểu gì thực tế cả.

Ông CEO này kể lại: “Tôi có họp với những người làm việc trong các lĩnh vực như chứng khoán, ngân hàng… để bàn về đầu tư một nhà máy, những người này cần tiền để làm nhà máy nhưng họ không hiểu gì về nguyên liệu thô, quy trình sản xuất hay thị trường… Tôi hỏi thì họ bảo “sếp tôi bảo phải làm”. Những người như vậy, họ chỉ hiểu được phần ngọn, phần bề mặt mà không hiểu hết mọi thứ…”
Để thấy rằng người Việt Nam chỉ thích lao động bàn giấy mà không gắn với thực tiễn, chỉ thích bề nổi mà không thấy cái bề sâu.

Thiết nghĩ giáo dục Việt Nam nên tạo điều kiện cho những người giỏi kĩ năng. Thay vì tạo điều kiện cho những người chỉ giỏi làm bài kiểm tra mà bỏ quên những người không giỏi làm bài kiểm tra nhưng có kĩ năng.

Theo Bookon lược dịch http://tuoitre.vn/tin/ban-doc/cung-lam-bao/20130915/giao-duc-vn-quen-nhung-nguoi-gioi-ky-nang-lam-viec/569130.html