February 14, 2017

13/02/2017

Sáng,
Ngày SN của riêng mình hay thích lo vo chốn nhỏ yên tĩnh, tội cái từ thời du nhập cái ngày tình yêu sát gần nên dễ được nhớ, fb lại có chức năng nhắc chả để cho quên. Giữa ngày lựa cái hình SN sớm làm ava, thế là như đặt cái giỏ nhận biết bao lời chúc chân thành và tình cảm của bạn bè người thân quý :) Ấm áp vô cùng. Lời cảm ơn nào cũng không đủ, chỉ biết tự nhủ luôn cố gắng vui tươi góp ấm áp yêu thương chân thành cho cuộc sống.
Trưa,
thay vì cơm trưa văn phòng được đi ăn với nhỏ-bạn-ăn-trưa và một đồng nghiệp có ô tô chở 2 đứa. SN oách :)

Chiều,
nhóm gái cq mình từ tuần trước bảo "đợt này rảnh hôm nào tụi em kéo sang chị chơi nhá". Hoá ra chúng đã nhấm nháy chọn ngày. Thôi thì ừ đổi SN ào ạt một lần. Thế là, bí bí mật mật mà 8 đứa bung đủ hết cả hoa cả cỗ bánh một bàn. Chủ nhà bị bít tịt thông tin cũng chuẩn bị chai vang và thể hiện nồi súp chẳng có nhẽ tay không.
Nói chung bất ngờ từ đầu đến cuối, từ chuyện cái Hà em gửi tin "cô nhắn cho cháu xin địa chỉ nhà với"; nhắn trả "số nhà... , quan liêu thế, tốt" mà chợt rà lại vai trò làm sếp mấy năm ròng của mình, cám cảnh. Chưa hết, bánh gateaux chả biết sắp đặt thế nào bánh tới người chưa tới, chủ thể đang nấu nướng thấy chuông điện thoại hồ hởi tưởng khách đến gọi xuống mở cổng thì nghe cái Hà chị giọng mềm như bún "a lô chị ơi chị xuống sân nhận bánh giùm em, và chị ơi gượm đã.. hì hì.. chị đưa họ xxx ngàn đồng giúp tụi em chị nhá". Tai Ù luôn. Ơ thế ra bị dí tự mua gato sinh nhật mình.
Ta nói, đố ai có được SN đặc biệt thế đấy.
p.s 15' sau 6 đứa đến, hát vang đồng ca Happy Birthday trong tối nhá nhem ngoài cổng xong mới vào nhà bảo đóng hết cửa "sợ hàng xóm ko chịu được ồn".
cái Hà em rút ngay đủ xxxK đưa cô (may thế). Kể chuyện tai ù nhận bánh cả bọn cười ngặt nghẽo xong bảo "ai chứ O thì chẳng sợ", đã vậy mình kể hẳn hai lần.
Xong mãi chả ngủ được :( :)






January 03, 2017

NÓI VỚI CON VỀ PHÂN BIỆT ĐỐI XỬ

Bạn Dim du học về chơi kỳ nghỉ, nhân con nói chuyện bạn chuyện trường, bạn gốc Mehico, TQ, châu Phi… bảo, trong môi trường học con ít thấy hơn nhưng ra cuộc sống con sẽ thấy sự ‘phân biệt’ trong XH, dù họ thể hiện hay không. Và điều ấy, phải cay đắng nhận rằng ít nhiều là đúng.
Cần nhìn thẳng, rằng người Việt và người Tàu bị nhìn ‘thấp’ vì những điểm xấu, kém văn minh ở số không nhỏ: ở bẩn (nhà người Á rất nhiều đồ, các góc/ ngóc ngách chất chứa Gián, bụi..); chen lấn hàng; ích kỷ không quan tâm (care) xung quanh; khôn vặt cho bản thân (trong tập thể/ nhóm, trong công việc, trong cuộc sống)...
Hình dung một người gặp 10 người Việt hay Tàu có tới 6, 7 người có một trong những điều trên sao tránh khỏi trong đầu họ nhận xét thành kiến chung về cộng đồng da vàng.
Khôn khôn chỉ cho bản thân, cái gì của chung mặc kệ don't care, ko hề có ý nghĩ đóng góp cho cộng đồng, nhiều người ra sống nước ngoài vẫn tìm cách trốn vé, lách luật… thôi thì có những cái do thiếu thốn nghèo đói ăn ở chật chội mà thành, nhưng khi đủ ăn đủ mặc rồi thì cần đọc và điều chỉnh bản thân, còn mang những điều đã được gán cho người Á trên kia thì dù khoác áo mắc tiền xài đồ hàng hiệu vẫn mãi ‘thấp’ trong mắt xã hội văn minh.
Tất nhiên còn không ít lý do khác, nhưng mẹ nói những điều dễ nhận thấy và từng cá nhân có thể điều chỉnh, ít nhất để chính mình lấy lại được sự tôn trọng cá thể, điều mẹ và nhiều người bạn mẹ đã dần làm được. Rồi, khi thế giới gặp 10 có tới 3, 4, 5 ‘người Việt mà tốt’ là dần đóng góp cho dân tộc mình theo cách đó chăng.


December 28, 2016

CÁI GÌ LÀM CHÚNG TA HẠNH PHÚC VÀ KHỎE MẠNH, XUYÊN SUỐT CUỘC ĐỜI?

Lana mình muốn mình hạnh phúc hơn, sức khỏe giảm chận hơn trong tuổi trung niên, không bị sút giảm trí nhớ sớm, và vào những ngày họ đau về thể xác ở tuổi 80 vẫn cảm thấy hạnh phúc. và muốn chia sẻ tới bạn đọc blog, chúc các bạn cũng vậy, khỏe mạnh và hạnh phúc mỗi ngày, xuyên suốt cuộc đời. "CÁI GÌ LÀM CHÚNG TA HẠNH PHÚC VÀ KHỎE MẠNH?
(Nhóm nghiên cứu ĐH havard)
Nghiên cứu về sự phát triển của người lớn của Đại học Havard là nghiên cứu lâu nhất và rất hiếm về cuộc đời của người lớn.
Nghiên cứu được bắt đầu năm 1938, theo dõi cuộc đời của 724 người đàn ông trong suốt thời gian, đến nay khoảng 60 người trong số đó vẫn còn sống, hầu hết họ đã trên 90 tuổi, và nghiên cứu tiếp tục với hơn 2000 con, cháu của những người này. (Người đàn ông give talk trong clip là Giám đốc thứ tư của dự án nghiên cứu này). Nhóm nghiên cứu đã "theo" các đối tượng của họ từ khi là thanh thiếu niên đến lúc tuổi già, để rút ra điều gì là quan trọng nhất khiến con người hạnh phúc và khỏe mạnh, cả cơ thể và trí não.
Có ba bài học lớn được rút ra:
1) Bài học thứ nhất là những mối quan hệ XH rất tốt cho chúng ta và sự cô đơn thì giết ta. Những người kết nối với gia đình, bạn vè và cộng đồng nhiều hơn sẽ hạnh phúc hơn, khỏe mạnh hơn về thể chất và sống lâu hơn những người ít kết nối. Và những lần cô đơn thì lại trở nên độc hại. Những người hay xa lánh mọi người khác hơn thường cảm thấy họ ít hạnh phúc hơn, sức khỏe của họ sút giảm sớm hơn trong thời trung niên, chức năng não của họ cũng sút giảm sớm hơn, và họ sống cuộc đời ngắn ngủi hơn những người không cô đơn.
2) Bạn có thể cảm thấy cô đơn trong một đám đông, và bạn có thể cảm thấy cô đơn trong một cuộc hôn nhân, và bài học lớn thứ hai mà chúng ta học được là không phải là số lượng bạn bè mà bạn có và cũng không phải bạn có đang ở trong một mối quan hệ tận tâm hay không mà chính là chất lượng của mối quan hệ gần gũi của bạn mới đáng quan trọng. Hóa ra là sống ở giữa xung đột rất có hại cho sức khỏe chúng ta. Những cuộc hôn nhân có xung đột ví dụ như thiếu thốn tình cảm hóa ra lại rất có hại cho sức khỏe thậm chí có thể còn tệ hơn việc li dị. Và việc sống giữa những mối quan hệ tốt đẹp, ấm áp sẽ bảo vệ chúng ta. Nhìn lại, những người hài lòng nhất trong những mối quan hệ của họ ở tuổi 50 chính là những người sẽ trở thành những ông lão hạnh phúc, khỏe mạnh nhất ở ủuổi 80. Những mối quan hệ tốt, gần gũi dường như giúp chúng ta giảm đi những tác hại của tuổi già. Những người hạnh phúc nhất bảo rằng khi họ bước vào tuổi 80, vào những ngày họ đau về thể xác họ vẫn cảm thấy hạnh phúc, nhưng những người ở trong những mối quan hệ không hạnh phúc vào những ngày họ đau về thể xác, nỗi đau tinh thần của họ càng lớn hơn.
3) Bài học thứ ba là những mối quan hệ tốt đẹp không chỉ bảo vệ cơ thể ta mà còn bảo vệ não của bạn nữa. Những người ở trong một mối quan hệ mà họ cảm thấy có thể tin cậy được đối phương khi cần, khi gặp khó khăn, trí nhớ của họ sẽ lâu hơn, những người ngược lại là những người bị giảm trí nhớ sớm.

Rất nhiều người trong số những người đàn ông trong nghiên cứu bắt đầu là thanh niên đã từng tin rằng danh vọng của cải và thành tích cao là những gì họ cần theo đuổi để có cuộc sống tốt. Nhưng quay đi quay lại, kết quả của cuộc nghiên cứu nghiêm túc hơn 75 năm này cho thấy những người hạnh phúc nhất là những người quan tâm đến những mối quan hệ, với gia đình, bạn bè, cộng đồng. Có rất nhiều cách, có thể đơn giản như làm sôi động hơn những mối quan hệ cứng nhắc bằng cách làm những điều mới mẻ chung với nhau, những cuộc đi bộ dài hay những buổi hẹn, hoặc liên hệ với những thành viên trong gia đình mà bạn chưa nói chuyện trong nhiều năm.
"Khi được hỏi mục tiêu quan trọng nhất trong đời là gì? hơn 80% những người trẻ nói rằng mục tiêu chính là làm giàu, và chúng ta liên tục được nhắc phải làm việc, phải cố gắng hơn nữa. Nhưng thông điệp rõ nhất qua cuộc nghiên cứu 75 năm này là những mối quan hệ tốt giúp chúng ta hạnh phúc hơn và khỏe mạnh hơn. Chấm hết."

November 24, 2016

HẦU A VÀNG

Cảm ơn Chúa và cảm ơn Cha Mẹ sinh ra con là phụ nữ, có xúc cảm bản năng đàn bà - người mẹ, thứ xúc cảm chỉ có thể cảm nhận khó diễn tả bằng lời.
Cậu bé này người Hmong ở một xã vùng núi heo hút nghèo. Không còn cha mẹ, chị gái duy nhất cũng chết sớm, từ 12 tuổi cậu tròn vẹn một mình trong cuộc đời.
Hôm qua là một dịp đặc biệt của cậu. Cậu sắp tốt nghiệp Cấp 3 và đăng ký học nghề, tự lập.
Một cách không lý giải, bản năng như mách cho biết cậu thèm được ngồi cạnh, thèm một cái đặt tay của cô Lana, như thế này.
Và theo bản năng mách, cô Lana đặt bàn tay ấy đủ lâu.
Nhìn lại thấy ánh mắt cậu lúc ấy ánh ấm áp và hạnh phúc, hiếm hoi...

October 31, 2016

Vụn đầu đông

Con hẻm dài chừng 60m, thiếu phụ một tay túi laptop một tay xách chiếc giỏ hàng hiệu bung biêng ráng đi thẳng thớm về nhà. Hình ảnh ai đó nhìn không đẹp lắm, nhỉ. Lại tự nhủ ra đó là hình ảnh rất thật 3 ngày trong 365 ngày của năm, ừa sao cứ phải chưng hình ảnh chỉ 362 ngày còn lại. Thôi kệ, thật đi. Được thật là một hạnh phúc.
Hay này là cái tự nhủ của say? :)
Lấy chìa khoá lách tách mở cổng khi bác hàng xóm tên Th. đang ngồi quạt than ngay khoảng sân chung trước cửa. Hỏi ủa sao giờ này chị còn quạt bếp, trả lời chị quạt than cho thằng út bán ngô nướng ngoài ngõ, mùa đông rồi cô ạ, ngô nướng được khách.
Nhà chị Th. kế nhà mình, ngõ xóm coi nhà bác í như ở đáy xã hội. Người chồng nghiện rượu chết trước Tết năm ngoái, 4 đứa con đứa chết vì ma tuý đứa mại dâm, thằng Út 15 tuổi cũng vừa đi trại cải tạo về. Có lần gặp, chị nói với mình đôi mắt ầng ậch nước "chúng nó có hỏi gì cô đừng cho vay tiền nhé".
Hỏi bắp bi nhiêu chị, trả lời nó bán 10 ngàn một chiếc cô à. Móc bóp lấy 30 ngàn nói chị cho em mở hàng 3 chiếc, tẹo có bắp chị nói thằng bé chuông em xuống lấy.
30 ngàn bằng một bữa ăn sáng của Dim + Mei, bằng một nụ cười gượng và lời cảm ơn rất thật của một phận đàn bà kế sát nhà mình.
Trộm nghĩ sao mình chưa say.

(LN, 31/10/2013)

October 24, 2016

Ngày thu

Mấy bữa nay dãn việc một chút là bắt đầu triệu chứng thèm đi. Ngắm hình biển nhớ biển ngắm hình núi nhớ núi. Lúc việc dồn thì kêu, rảnh lại dư chân dư tay là nào. Mình vốn có phải đứa tăng động đâu, có nhất thiết phải sống/ làm gì đó tính đến từng ngày vậy không.
Mấy hôm nay cũng vậy nên đọc nhiều. Miền Trung khốn khó và lũ, những sẻ chia thiện nguyện, hiện tượng Phan Anh. Một số người sẽ thấy những người đang yên đang lành đi làm mấy việc thiện nguyện, chả ai bắt là dở hơi hoặc trời đày. Kệ thôi. Thế mới là cuộc sống, mỗi người tự lựa chọn việc họ muốn làm, đường họ muốn đi, cách họ cảm thấy hạnh phúc. Mà lòng ngân ngấn khi đọc một comment trong trên facebook về cô bé sinh viên ĐH Huế 22 tuổi lúc nào cũng nụ cười tươi sáng bị tai nạn trong chuyến thiện nguyện giúp dọn thầy cô trường Mầm non Tiểu học 1 vùng ở Quảng Bình dọn dẹp sau lũ "cháy hết mình, cánh phượng nhẹ nhàng rơi".

p.s Hình hoa xương rồng, đơn giản là loài hoa mình thích.

September 23, 2016

"ÔNG/CÔ BIẾT TÔI LÀ AI KHÔNG?" và CÔ NHÂN VIÊN HÀNG KHÔNG

(Bài của Bùi Bảo Trúc đăng trên trang "Góc nhìn ALAN", link gốc ở đây)

Cho mãi đến mấy hôm trước, tôi mới tìm ra được câu trả lời cho một câu hỏi tôi bị hỏi từ hơn ba mươi lăm năm trước.
Một bữa đang ngồi trong quán cà phê ở Sài Gòn, thì tôi bị một người đàn ông gây sự và cuối cùng ông ta quăng ra cho tôi câu hỏi : “Ông biết tôi là ai không ?”
Quả thật lúc ấy, tôi không biết ông ta là ai thật. Ông không phải là một tài tử, một nhà văn, hay một chính trị gia nổi tiếng để tôi phải biết. Tôi đành ngồi đó, chịu thua ông, không có câu trả lời.
Ít lâu sau, tôi được cho biết ông là đàn em của một quan chức lớn, và nhờ đó, ông thỉnh thoảng đem chút “hào quang” vay mượn được để hù dọa những người yếu bóng vía như tôi.

Sang đến Mỹ, thỉnh thoảng tôi cũng bị hỏi câu hỏi đó, mà đau cho những người đó, cả Mỹ lẫn Việt, tôi không bao giờ có câu trả lời cho câu hỏi đó của họ cả. Họ thì nghĩ tôi phải biết họ, mà thật tình, tôi thì không hề biết họ bao giờ. Và cứ mỗi lần bị những nhân vật như thế cật vấn, thì tôi chỉ biết ngẩn mặt ra, giả bộ lục lọi cái trí nhớ thảm hại của tôi để tìm câu trả lời cho người nổi tiếng nhưng vô danh và không ai thèm biết đó.

Mấy tháng trước, trong chuyến về lại Los Angeles, California , tôi phải ghé lại Newark, New Jersey để đổi máy bay. Phi cơ của tôi bị trễ hơn một tiếng. Hành khách có một số rất bực bội vì công việc bị xáo trộn do sự chậm trễ của máy bay gây ra.
Tại quầy bên cạnh cổng 112, một tiếp viên dưới đất của công ty đang cố giải quyết những yêu cầu, khiếu nại của khách hàng thì bỗng nhiên một hành khách có vẻ tức tối lắm, lấn lên phía trên, len qua mặt mấy người khác và ném tấm vé lên quầy.
Ông ta nói lớn rằng ông ta muốn được cho bay chuyến sớm nhất và phải xếp cho ông ta ngồi hạng nhất. Người tiếp viên trả lời rằng cô xin lỗi về những phiền nhiễu mà chuyến bay gây ra cho ông, nhưng cô cũng phải giải quyết những hành khách tới trước và hứa là sẽ giúp ông khi đến lượt ông.
Nhưng ông khách không bằng lòng, ông hỏi như hét vào mặt cô, rõ ràng là để cho các hành khách khác cũng nghe được. Ông hỏi đúng câu mà tôi cũng bị hỏi mấy lần : “Cô biết tôi là ai không ?” (Do you know who I am ?).
Thì ra người Mỹ, trẻ và xinh như cô tiếp viên cũng bị hạch hỏi bằng câu đó chứ chẳng riêng gì tôi. Tôi liền cố lắng tai nghe xem cô tiếp viên ở quầy trả lời như thế nào để biết mà ứng phó sau này.
Người phụ nữ này, vẫn tươi cười, cầm chiếc micro của hệ thống khuếch âm lên và nói lớn bằng giọng rành rẽ rằng: “Ở quầy 112, có một vị hành khách không biết mình là ai, quí hành khách ai có thể giúp ông ta biết được căn cước hay thân thế của ông, xin tới quầy 112.”
Ông khách tự nhiên, vì chính câu hỏi của ông, biến thành một bệnh nhân tâm thần, một người mắc Alzheimer, một người lãng trí, tâm lý, thần kinh thác loạn, lẫn lộn bản thể, không còn nhớ mình là ai, tên gì, ở đâu nữa. Và lúc ấy thì đám hành khách đang sốt ruột đứng trước quầy đều phá ra cười.
Ông khách điên tiết, chỉ mặt người tiếp viên ở quầy và bật ra một câu chửi thề tục tĩu : “Đ.. mày”( F,,k you).
Người phụ nữ ở quầy, không một chút giận dữ, bằng giọng bình thản, trả lời ông nguyên văn như thế này : “I’m sorry, sir, but you’ll have to stand in line for that, too”.( Thưa ông, chuyện đó, chuyện ông đòi giao hợp với tôi, ông cũng phải xếp hàng chờ đến lượt mới được.)

Chao ôi, hay biết là chừng nào ! Thế mà tôi không nghĩ ra từ bao nhiêu năm nay để mà ấm ức không nguôi.

Bây giờ, nếu người đàn ông ngày xưa ở Saigon hay dăm ba người khác đặt lại câu hỏi đó với tôi, thì tôi đã có ngay được câu trả lời học được của người tiếp viên phi hành ở phi trường Newark, New Jersey hai hôm trước.

Clip cha dạy con nói lời xin lỗi

Dành cho các cha mẹ.
Clip thật sự đáng xem nhiều lần, mỗi lần bạn sẽ ngấm thêm được ít nhiều. Để HỌC được thật nhiều từ clip này bạn cần bồi đắp cho mình đủ lượng tri thức đấy,
Ta nói làm cha mẹ là trường học vô cùng giá trị vô cùng thú vị. Thật sự là vậy nếu ta chịu khó đắp bồi, đọc và học và áp dụng, hàng ngày, cho tới khi các bạn nhỏ cứng cáp bay đi.
Mình chút tự hào về cách hướng dẫn các con xử sự (và làm gương) trong case rất tương tự với cô giáo chủ nhiệm và nhóm các bạn chung lớp 9A3 của Dim. Chỉ là, chuyện đó không nên public nữa, nên tiếc là ko chia sẻ được với các cha mẹ.
Nhưng clip này thì rất rất nên xem:

https://www.youtube.com/watch?v=uyuL7pDp13M

LÀ AI KHÔNG QUAN TRỌNG, QUAN TRỌNG LÀ Ở CẠNH AI

"Đi cùng ruồi thì tìm được nhà VS" :)

------------------------------------------------
Đi cùng ruồi thì tìm được nhà vệ sinh
Đi cùng ong thì tìm được hoa thơm
Đi cùng người giàu học cách kiếm nhiều tiền
Đi cùng ăn mày học được cách xin cơm.

Trong thực tế cuộc sống, bạn quen biết ai thực chất rất quan trọng, thậm chí điều đó có thể thay đổi vận mệnh cuộc đời bạn, quyết định mọi thắng bại trong cuộc sống của bạn.
Sống cùng với một người nào đó qúa lâu, bạn cũng dần trở thành giống họ. Ở cùng với người chăm chỉ, bạn sẽ không lười biếng. Ở với người tích cực bạn sẽ không tiêu cực.Cùng với người thông minh, bạn cũng nhận được những ảnh hưởng tốt...
Các nhà nghiên cứu khoa học cho rằng : “ Con người là động vật duy nhất tiếp nhận các gợi ý”. Gợi ý tích cực, ảnh hưởng rất tốt tới tinh thần và trạng thái sinh lý của con người, kích thích mọi tiềm năng nội tại, phát huy khả năng tiềm ẩn của mỗi người, khiến họ trở nên tiến bộ, hưng phấn và vui vẻ.
Hãy tránh xa những người tiêu cực, nếu không trong vô thức họ sẽ lấy đi ước mơ của bạn, khiến bạn dần dần mất đi bản thân, trở thành một con người tầm thường.
Người tích cực giống như ánh mặt trời vậy, chiếu đến nơi đâu nơi ấy liền sáng bừng lên.Người tiêu cực giống như mặt trăng, mùng một, mười lăm không giống nhau,thay đổi thất thường.
Thái độ thay đổi tất cả, tính cách quyết định vận mệnh. Thái độ thay đổi, tương lai thay đổi, tính cách khác nhau sẽ sinh ra những con người khác nhau.
Có người nói, đời người có điều may mắn:
Đi học gặp được người thầy tốt.
Đi làm gặp được sư phụ giỏi
Lấy vợ tìm được người hợp với mình.
Có khi chỉ cần một nụ cười ngọt ngào, một lời hỏi thăm quan tâm của họ cũng đủ khiến bạn trở thành một người đặc biệt, hạnh phúc hơn người. Bất hạnh nhất trong cuộc sống chính là: Bên cạnh bạn không có những người tích cực, thông minh. Cuộc sống của bạn sẽ trở nên nhạt nhẽo, tầm thường.
“Bạn là ai không quan trọng, quan trọng là ai ở bên cạnh bạn”
(Sưu tầm)