May 21, 2013

Chao - Lan

Mình vừa đi núi - Bát Xát Lào Cai, hai ngày, một đêm ngủ bản, nhiều việc và kín lịch. Vào lớp, nhìn bữa cơm trưa lay lắt của bọn trẻ, nhìn chúng vẫn cười, ngây thơ. Trẻ con không biết nghèo, chỉ người lớn biết xót.

Rời Pacheo đoàn đến Dền Thàng nhờ cô giáo đưa vào bản thăm hai anh em Chao - Lan đã gặp trong chuyến đi CCT mùa đông cuối 2011. Hai đứa trẻ mồ côi mẹ mà gần như côi cút toàn phần, dắt díu nhau tồn tại. A Chao (8 tuổi) là đứa trẻ được xin về nuôi trước khi có em Lan (6 tuổi), nhưng giờ thì hai đứa trẻ chỉ có nhau là nơi nương tựa. Ngày trong tuần em Lan có bữa trưa cơm có thịt (CCT), anh Chao không có giấy tờ không được đi học, cứ theo đến lớp em cô sớt phần cơm cho ăn ké. Những khi không có lớp hai anh em tự lo, đói thì lơ vơ trong bản ai cho gì ăn nấy. Tới Dền Thàng vào ngày Thứ 7, hẹn trước cô giáo đưa tới nhà 2 anh em nhưng nhà bỏ không trống huơ trống hoác, cuối cùng tìm thấy hai anh em đang chơi ở nhà người chú họ - mà cũng chỉ có mấy đứa trẻ con tự chơi, người lớn đi làm nương hết. Hỏi và nhờ cô giáo dịch lại thì A Chao bảo tối hai anh em vẫn về tự ngủ ở nhà. Hỏi bố tối qua có về không nói bố không. Thế ngày trước đó: cũng không, ngày trước nữa: cũng không.
Không ai đến cưu mang còn vì người ta bảo nhau mẹ hai đứa bị ma bắt.

Luôn dắt em

Trong nhà với hai nồi cơm thừa đã mốc chua

Nụ cười hiếm hoi

Năm ngoái sau chia sẻ của các TNV chuyến đi về hai anh em, một bạn CCT ở HN và một số thành viên nhóm Giỏ thị muốn giúp hai anh em tiền ăn mỗi tháng. Cô giáo hiệu trưởng Mầm non Dền Thàng đã làm đầu mối trên đó nhận giúp, hai anh em có thêm gạo/ đồ ăn khô các cô mua để vào nhà, anh Chao biết nấu cơm cho em những ngày nghỉ học. Nhưng đến năm nay thì cô chuyển công tác về trường khác nên mất kết nối, người HN bận, hai anh em lại lơ vơ.
Em Lan giờ lên lớp 1 lại có cơm trưa ông Tuấn (các bé gọi thế), anh Chao đói một mình. Lần này cùng CCT lên kết nối lại tìm cách cho các bé đỡ đói bụng, nhìn lại hai em cù bơ cù bất mà ai cũng xót nhói lòng..

(Trích FB Orange Tho): "Tôi không thể hiểu nổi. Có những điều nghe nhiều rồi, đọc nhiều rồi, lên tới đây, tôi vẫn không sao hiểu nổi.
Chúng tôi nói chuyện với A Chao phải nhờ cô giáo Thành dịch. A Chao nhìn nhỏ thó mà cứng cỏi khi đi đâu cũng bám chặt tay em mình, cử chỉ nhẹ nhàng nhưng tôi đọc được cậu có thể làm mọi chuyện để bảo vệ em mình như con nhím có thể xù lông. Phải ngồi xuống ôm lấy 2 con vào lòng, nói nhỏ nhẹ bằng tiếng Kinh, bảo cho cô ngồi cạnh một tý nhé vì cô rất thương 2 đứa. Hỏi có đói không, cô giáo bảo A Chao nói là đói lắm, rồi cúi mặt xuống nói lí nhí "đói cơm".
Khi chúng tôi trở về, đứng lặng nhìn hình ảnh đứa anh trai chân đi cà nhắc vì bị tật dắt tay em líu díu trở lại nhà người chú mọi người không ai nói được với ai một câu nào. Không thể khóc nổi vì quá cay đắng, vì thấy cái bất hạnh của những con người cùng Việt Nam mình nó làm nghẹn lấy cổ họng, làm mọi mạch máu như đông cứng lại.

Nắng vẫn trên đỉnh đầu. Nhật nguyệt thay nhau ngày lại ngày. Có ai biết làm sao ông Trời lại sắp đặt cho 1 cậu bé côi cút tới 2 lần đang hàng ngày cầm bàn tay đứa em gái mình đi lang thang cho hết kiếp làm người như này..."

Đoàn bắt đầu rời về. Nhìn hai anh em nhỏ thó như cỏ lôi côi dắt nhau trên đường chỉ bật ra được mấy từ "thương quá côi cút". Cả đoàn không ai bảo ai, không một lời, mặc trời nắng gắt đều đứng lặng nhìn hai đứa trẻ đi hết dọc đường dài rồi mới quay lên xe... về Hà nội rồi mình vẫn không thể quên hình ảnh này - 'không áo cơm cù bất cù bơ'....


(FB Hoang Minh Hung): "Cả đoàn TNV CCT đều xúc động khi chia tay 2 em Chao và Lan. Nhìn hai bóng dáng nhỏ bé, níu chặt tay, tập tễnh dìu nhau trên con đường vắng khó ai cầm lòng được. Chao lúc nào cũng vậy, là anh nhưng luôn níu chặt lấy em Lan. Bằng cách đó như muốn chứng minh sự có mặt của mình trên đời này là có thật, cho dù trên giấy tờ, em hoàn toàn không tồn tại. Ai cũng lặng đi... Không biết tương lai nào cho các em..."

Cứ mỗi lần nhìn lại hình Chao Lan là mình lại bị kéo về với í nghĩ 'không đứa trẻ nào chọn nơi sinh ra trong cuộc đời này. Nếu chúng ta không phải rơi vào cơ cảnh ấy thì chỉ vì một điều đơn giản: chúng ta là người may mắn'.
Những người may mắn...

*** Về hai anh em Chao Lan - 2011 ở link này
(Hình trong bài từ các TNV chuyến đi CCT Pacheo - Dền Thàng 05-2013)

May 13, 2013

Đầu tuần đọc một chút

Mình đọc sách kiểu rất a ma tơ. Thường bị cuốn vào những cuốn hơi hướng tâm lí, tội phạm, trinh thám, kiểu luật sư và phiên tòa (Bố Già - Mario Puzo/ Thiên thần nổi giận - Sydney Sheldon/ Kẻ mạo danh - Jeffrey Archer...). Lại thường lật coi qua lời giới thiệu, lời tựa, mục lục trước rồi mới mua đọc (phần bởi sách trên kệ quá nhiều thể loại hỗn hợp).
Hôm nay coi được 'bài bói' này, thấy mình nhiều tính đờn ông.
Thôi thì nhận :)

Thói Quen Đọc Sách Và Tính Cách

Các nhà khoa học nhận thấy đọc sách không chỉ làm tăng tri thức và tu dưỡng nhân cách mà còn phản ánh tính cách của con người.

1. Thể loại sách
Thích đọc tiểu thuyết tình yêu. Đó là những người sống thiên về tình cảm và có trực giác cực đoan, tính tình lạc quan. Tuy nhiên những người đọc loại sách này lại thường nhanh chóng phục hồi trong nỗi thất vọng để tiếp tục vươn lên.

Thích xem tiểu thuyết trinh thám. Là những người sẵn sàng chấp nhận những thách thức về mặt tư tưởng, biết giải quyết vấn đề một cách xuất sắc; những vấn đề mà người khác ngại va chạm thì những người này lại sẵn sàng đứng ra đối phó.

Thích đọc tiểu thuyết khoa học viễn tưởng. Đó là người giàu sức tưởng tượng và tính sáng tạo, say mê đối với khoa học kỹ thuật, thích đưa ra những kế hoạch tốt đẹp cho tương lai.

Thường đọc sách về tài chính. Là người có sở thích cạnh tranh một cách khác thường, rất muốn vượt trội hơn người khác.

Thích đọc sách về phụ nữ. Chứng tỏ chị (cô) ấy có ý muốn trở thành "Người phụ nữ siêu cấp" (người đàn bà thép), mong muốn trong việc gì mình cũng tỏ ra xuất sắc hơn người. Còn nếu là nam giới thì người đàn ông này rất muốn tìm hiểu tâm lý của phụ nữ.

Thích xem sách báo, tạp chí thời trang. Đó là người rất chú ý đến thân phận của bản thân, biết cố gắng để cải thiện hình ảnh của mình trong con mắt người khác.

Thích đọc sách lịch sử. Những người thích đọc thể loại này rất có khả năng sáng tạo, không thích ba hoa, tán dóc. Họ biết dành thời gian để làm những công việc có tính xây dựng chứ không biết tham gia các hoạt động xã giao.

Thích đọc tự truyện. Là người có tính hiếu kỳ lớn, cẩn thận, trước khi đưa ra một quyết định nào đó đều phải nghiên cứu, cân nhắc sự lợi hại và tính khả thi của mọi sự lựa chọn.

Thích xem sách báo, tranh châm biếm. Là người thích vui chơi, tính tình thoải mái, không bao giờ quá so đo trong cuộc sống.

Thích đọc báo và các loại tạp chí thông tin. Là người theo chủ nghĩa hiện thực, có ý chí kiên cường, biết tiếp thu tư tưởng mới.

2. Cách đọc
Đọc trình tự từ trang đầu đến trang cuốiĐây là cách đọc sách phổ biến với nhiều người. Cách đọc này cho thấy bạn là người từ tốn và chỉn chu. Trong bất cứ công việc gì, bạn luôn được sếp tin tưởng và giao phó. Sếp xem bạn là cánh tay đắc lực của mình trong nhiều tình huống bởi bạn là không chỉ có năng lực làm việc mà còn ham học hỏi, cầu tiến và rất cẩn thận, chu đáo. Trong đời sống tình cảm, bạn ân cần, nhiệt tình song đôi lúc khá bảo thủ và kỹ tính, không dể dàng bày tỏ tình cảm của mình với đối phương mà sẽ "gặm nhắm" từ từ cảm giác yêu và được yêu theo kiểu "mưa dầm thấm lâu". Lời khuyên chân thành dành cho bạn, đó là một khi gặp người thích hợp, đừng để cơ hội dễ dàng vụt qua.

Đọc trang cuối cùng rồi mới giở ngược lại trang đầu
Bạn là người tò mò và khá nóng vội, điều này có lẽ chẳng cần bàn cãi. Nhưng bên cạnh nhược điểm đó, bạn có một đặc tính nổi bật là sáng tạo, linh hoạt. Trước bất cứ việc gì, bạn đều có những ý tưởng mới mẻ, phong phú, điều đó giúp ích cho bạn rất nhiều trong công việc, đặc biệt là những việc đòi hỏi khả năng sáng tạo. Trong đời sống tình cảm, bạn lãng mạn, vui tính nhưng cũng khá bướng bỉnh, thích tranh luận. Bạn yêu sự tự do, không chịu nổi áp lực nếu đó là mối quan hệ quá ràng buộc hay suốt ngày 2 người phải kè kè bên nhau.

Xem qua một lượt rồi bắt đầu đọc từ trang đầu đến trang cuối
Chậm chạp, cẩn trọng trong suy nghĩ và hành động, có thể nói bạn là mẫu người nghiêm túc trong công việc, thận trọng trong các mối quan hệ. Trước khi bắt đầu một hành động nào đó, bạn thường suy nghĩ thấu đáo mọi việc, sau đó bạn sắp xếp, chuẩn bị chu đáo rồi mới bắt tay vào làm. Bạn không có những bước tiến vượt bậc, đột phá. Với bạn, sự an toàn, tĩnh lặng là tiêu chí quan trọng hàng đầu. Tuy nhiên, đôi lúc bạn cần khắc phục một số hạn chế của mình, cụ thể đó là sự nhàm chán, tẻ nhạt trong các mối quan hệ với bạn bè và gia đình.

Xem lời giới thiệu, lời tựa, lời nói đầu trước khi đọc
Bạn là người thực tế, thích sự an toàn, chín chắn. Lối sống giản dị, coi trọng tình cảm của bạn được nhiều người quý mến và cảm phục. Đặc biệt, khả năng kiềm chế của bạn khiến người khác phải học tập. Trước bất cứ sự việc khó khăn nào, bạn luôn bình tĩnh tìm hướng giải quyết hợp tình hợp lý. Có thể nói, bạn là bờ vai vững chắc, tin cậy cho bạn bè và người thân. Bên bạn, mọi người sẽ cảm nhận được cảm giác bình yên, nhẹ nhàng, tin cậy. Trong cuộc sống và tình cảm, với tính cách chu đáo, cẩn trọng, bạn luôn được mọi người yêu quý và bản thân bạn cũng có những thành công nhất định.

Xem mục lục trước tiên
Bạn có sức hấp dẫn mạnh mẽ, khiến người khác phái ngưỡng mộ, thích thú. Đằng sau vẻ thùy mị, dịu dàng của bạn ẩn chứa niềm kiêu hãnh lớn lao. Bản thân bạn là người tỉnh táo, không nhìn đời qua lăng kín màu hồng mà luôn đi vào thực tế, chỉ rõ những ưu và nhược điểm của người khác để đánh giá mức độ tình cảm của họ đối với mình. Quan niệm về tình yêu và hôn nhân của bạn khá rõ ràng, điều đó giúp bạn có được cái nhìn sáng suốt về chuyện tình cảm. Trong công việc, bạn táo bạo, dám nghĩ dám làm và cũng giữ cho tâm trí của mình luôn tỉnh táo để không bị cuốn vào vòng xoáy hay áp lực kiếm tiền quá lớn.

Xem sách có bao nhiêu trang rồi mới đọc
Bạn là người chân thành, ghét sự giả dối, xu nịnh. Tuy nhiên, bạn có xu hướng nghi ngờ người khác. Điều đặc biệt ở bạn là một khi ngọn lửa tình yêu bùng cháy, bạn sẳn sàng bất chấp tất cả để chiếm trọn tình cảm của đối phương. Bạn không ngại bày tỏ tình cảm cuồng nhiệt của mình với người ấy. Ngược lại, một khi tình cảm đó không đáp lại như kỳ vọng, bạn dễ để bản thân sa vào nỗi buồn phiền, đau khổ. Lời khuyên duy nhất dành cho bạn đó là hãy bình tĩnh, kiên nhẫn trước bất kỳ tình huống nào xảy ra trong cuộc sống.
(Theo Cỏ Dẹt - link)

May 09, 2013

la vie

Không phải định nói gì về nước khoáng La Vie, chỉ là khó khi viết cái tựa entry này. Định viết 'cuộc sống', hay 'life' rồi vẫn thấy gượng sao. Một người bạn mình từng viết rằng rất thường khi người ta dùng chữ tắt hay tiếng nọ tiếng kia để nói thay một lời yêu thương mà không dám viết đủ, vì không đủ dũng cảm hay cái ngại cố hữu. Thôi thì, dựa í bạn để nhận mình không đủ can đảm, nói về cuộc sống, đôi khi.

Cái hình này được nhiều người chia sẻ trên Facebook. Mình lấy được qua FB của và ngay lập tức bị mất mấy phút với nó.


Comments về hình này thì nhiều, bởi nó không lời. Người than vãn đời, đời phê phán người. Sau rốt mình chỉ thấy trong cuộc đời này điều bất hạnh có mặt trong rất nhiều bất hạnh là nhiều người ta buộc phải tạo một cái mặt nạ, một hình ảnh, dựng một cái khung cho mình và tô vẽ nó, như xung quanh muốn thấy.
Rồi tự hỏi, mình đâu?

Ước gì đừng ai phải đổ qua cuộc sống "c'est la vie"/ tha't life/ "cuộc sống là vậy". Ước ai cũng được sống cuộc sống của chính mình chứ không phải cuộc sống mà người khác muốn họ sống. Ai đó sẽ bảo cái gò tạo ra nếp, tự do vậy xã hội sẽ rối tung sao. Mình không nghĩ vậy. Khi con người ta được sống trọn vẹn là họ, được thăng hoa, họ sẽ tự muốn sống đẹp.

Tự nhiên lại link đến cuốn truyện đọc đã lâu lắm lắm và bị ám ảnh - cuốn sách dịch có tựa tiếng Việt "Âm thanh của ý nghĩ". Một nhà báo sau một lần bị tai nạn rất nặng tỉnh dậy trong bệnh viện và dần nhận ra anh ta bỗng nghe thấy những âm thanh (tiếng nói) từ ý nghĩ của những người đứng gần quanh. Sốc. Luôn rất nhiều những âm thanh song song: âm thanh một người đang nói với anh ta và âm thanh từ ý nghĩ của chính người đó, cùng lúc nhưng không trùng!
Mọi thứ rối tung. Anh ta nghe thấy bác sĩ nói - 'anh rất ổn' cùng lúc với 'đêm nay sẽ khó khăn đây' - í nghĩ. Cứ hai âm thanh trộn nhằng khi anh ta vô tình ngồi gần một tên cướp nhà băng, khi ở nhà với vợ, khi cầu cứu đồng nghiệp, khi gặp Boss, ở quầy rượu. Bất cứ đâu. Rồi anh ta bị sa thải, những thế lực ngầm truy đuổi.
Xã hội bỗng trở nên vô cùng phức tạp khi người ta cùng lúc nghe được cả những điều người khác nói và âm thanh của ý nghĩ.
Điểm chốt của cuốn truyện là cô gái điếm đồng hành khi anh ta trốn chạy. Ở cạnh cô gái xã hội dẫm qua này anh ta luôn nghe thấy một âm thanh duy nhất - những gì cô ta nói và nghĩ trùng là một - cho cảm giác bình yên.

Người trên bờ cái hố kia hẳn cũng ước được sống chỉ một âm thanh. Sướng khổ tốt xấu đâu phải thấy vậy đã là vậy. Nên đừng bắt lỗi cái thang. Nếu được hãy ước cho mỗi người ta đừng nhiều những nỗi khổ 'đời phải thế', ước cho họ nhiều hơn được tự do là họ, tròn trịa hay khiếm khuyết mặc dầu, nhẹ bước chân...

May 03, 2013

Gọi đò

Có những ngày rất lạ, lạ đến mức lời nói dường như đi trốn, chỉ lắng nghe vào bản thân nhưng lại không thể định nghĩa tâm trạng. Không buồn không vui không mong muốn đòi hỏi, chỉ trôi trong trong mênh mông 24 giờ của ngày.

Dẫn dắt vô tình mình lại mở nghe Gọi đò hôm nay, không kịp ân hận rằng đã chọn nghe nó không đúng lúc nên. Giai điệu da diết này có thể nhấn chìm mình, quấn tròn chỉ một sợi vấn vương suy nghĩ thành một cuộn xoáy hút mình xuống thật sâu. Hơn bất kỳ sự tra tấn nào, nó làm mình kiệt sức, quờ quạng tìm vỏ ốc của mình, muốn co sâu vào trong đó, đóng kín khước từ mọi kết nối với xung quanh, thế giới ngoài kia. Biết là như thế thật không công bằng với những người thương yêu mình/ cần mình, biết đấy là lúc ích kỷ với tất thảy những yêu thương, lo lắng.

Cố vùi đầu vào việc với những sách, những đọc, những phương thức, những con số thống kê. Nhớ bạn mình nó bảo mày clear lắm O ạ, tự nhủ vậy thôi trải mình ra đi, để cho cái clear ông Trời cho tặng ấy làm công việc của nó. Rồi sẽ chào tạm biệt con đò, sẽ trở lại yêu thương nâng niu từng chiếc lá cây ngọn cỏ. Ngày sẽ sang hè, thu, rồi đông, chẳng khi nào dừng lại.

Thật ra là tại tiết đổi mùa đó thôi.



- Entry VỎ ỐC

(Rất rất xin lỗi bạn ghé blog, Lana tạm đóng mục comments ở entry này)

April 28, 2013

Vụn

Sáng ngày nghỉ lễ, dậy trễ hơn thường lệ. Ngủ nướng. Trước mặt là 3 ngày nghỉ. Ừa. Được lười.

Facebook. Từ ngày có thêm Ipad, công nghệ thường ở ngay đầu giường, cứ rảnh đầu là tay quờ tới nó, không biết nên nói cảm ơn hay hờn dỗi vì sự lệ thuộc lèn từng kẽ trống thời gian.

Gặp status của một em-bạn post một câu thơ của cụ Nguyễn Du, một câu về Kiều trong lòng băn khoăn mối rối. Thế rồi dẫn, còm, và dẫn. Số phận và Kiều và Nguyễn Du. Tự nhiên nhớ về những  ngày xưa lũ cháu nằm bên bà ngoại sờ ti nhăn nheo mềm mềm mát mát của bà và nghe bà đọc ngâm nga. Rồi tới mẹ mỗi khi kể một câu chuyện thế thái lại dẫn một câu Kiều, rồi giảng giải, là gì, vì sao...

Cứ tự nhiên mà ngấm vào đời những câu Kiều như thế. Ngẫm hay muôn sự bởi Trời/ Trời kia đã bắt làm người có thân/ bắt phong trần phải phong trần/ cho thanh tao mới được phần thanh tao.

Cho thanh tao mới được phần thanh tao...

Mẹ đọc Thúy Kiều sắc sảo khôn ngoan/ vô duyên là phận hồng nhan đã đành/ lại mang lấy một chữ tình/ khư khư mình buộc lấy mình vào trong/ vậy nên những chốn thong dong/ ở không yên ổn ngồi không vững vàng.

Mẹ bảo người giản đơn được sung sướng thì ung dung hưởng, người nặng tình đa đoan cứ tự mang lấy một chữ tình, nghĩ trước sau, nghĩ cho mình lại nghĩ cho người khác, vậy nên chẳng mấy được 'thong dong', là vậy.

Sau này lớn hay vờ cãi mẹ, rằng vậy mình nên giản đơn thôi ha mẹ, nông thôi ha mẹ, biết và nghĩ cho đi và tự buộc lấy trách nhiệm khó sướng ha mẹ. Mẹ lại bảo "nói vậy chứ, đã sinh ra làm con người...".

Tự nhiên nhớ mẹ. Dim Mei đang ôn thi, ko về. Thì xách ba lô về trong ngày. Kệ trời nắng nóng, kệ đang lúc sút ký sợ xe với đường, về thôi, biết đời này còn bao nhiêu lần cho mình thương gần hai người ấy.

Chiều có điện thoại, hỏi mai mốt có việc gì cho bọn trẻ núi không em, nói mai em về Thái Nguyên, đầu dây nói hay cùng đi chơi thăm ông bà luôn nhỉ. Ôi dạ tất nhiên rồi, ngạc nhiên vậy, nice surprise - Chị có người bạn văn trên đó, cùng trường ĐH xưa ông công tác, biết ông.
Thế, là thành vui.
Gọi, mai con về, có bạn đi cùng.
Hai người già tíu tít. Ông gọi xuống hai lần, lại đưa máy cho bà "mai thích ăn gì, mẹ nấu".

Chiều, Mei ghé hỏi mẹ ơi công thức nấu canh trứng thế nào. Giảng giải. Bạn bảo 'thế con nhớ hơi sai rồi'. Để làm gì vậy? Không, hôm nay mẹ nhìn hơi mệt, mẹ cứ ở đây nhé con với chị Dim làm bếp.

Có những ngày những tia sáng hạnh phúc cứ lặng lẽ chạm vào. Mình lại tự hỏi cảm ơn ông Trời thế nào đây...

April 24, 2013

Vùng cao



Ánh sáng

Đi học

Những khi trầm, mình thường giở lại hình những đứa trẻ miền núi từ chuyến đi đầu tiên cách đây hơn một năm. Biết hài lòng với những gì ông Trời cho có được sẽ thanh thản nhẹ lòng. Mình thấy điều này ở nụ cười của những đứa trẻ và những người lớn vùng cao.
Anh trai người bạn thân thời đi học của mình một lần chợt gọi điện để nói anh vô tình đọc Lana blog, thấy em giàu có đấy.
Mình dạ,
Đôi khi những ngày nắng hanh đầu hè như thế này, nhớ lại câu ấy để nhớ nhắc mình giàu.

April 21, 2013

Tự tại...

'Hiểu, biết sống để tự tại' người ta nói của cựu Thủ tướng TQ Chu Dung Cơ được truyền đọc nhiều, cũng là nguồn mà chú Thái Bá Tân viết lại thành thơ mình nhắc ở entry trước. "Hiểu đời" mình đọc lần đầu ở Blog VMC và mỗi lần gặp lại vẫn thích, nên rinh về làm của để dành và share.
Thông thường ở lứa tuổi mình và lớn hơn, nhiều câu trong này dễ bị những người ko thích gán cho mác "ảnh hưởng lối sống Tây" để phủ nhận, nhưng may là sản phẩm này hoàn toàn made in châu Á.

HIỂU ĐỜI

Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh nhưng chỉ có hiểu đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái.

Qua một ngày mất một ngày.
Qua một ngày vui một ngày.
Vui một ngày lãi một ngày.

Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc là cảm giác, cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng.

Tiền không phải là tất cả nhưng không phải không là gì. Đừng quá coi trọng đồng tiền, càng không nên quá so đo, nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân, khi ra đời chẳng mang đến, khi chết chẳng mang đi. Nếu có người cần giúp, rộng lòng mở hầu bao, đó là một niềm vui lớn. Nếu dùng tiền mua được sức khỏe và niềm vui thì tại sao không bỏ ra mà mua? Nếu dùng tiền mà mua được sự an nhàn tự tại thì đáng lắm chứ! Người khôn biết kiếm tiền biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền, đừng làm tôi tớ cho nó.

"Quãng đời còn lại càng ngắn thì càng phải làm cho nó phong phú". Người già phải thay đổi quan niệm cũ kỹ đi, hãy chia tay với "ông sư khổ hạnh", hãy làm "con chim bay lượn". Cần ăn thì ăn, cần mặc thì mặc, cần chơi thì chơi, luôn luôn nâng cao chất lượng cuộc sống, hưởng thụ những thành quả công nghệ cao, đó mới là ý nghĩa sống của tuổi già.

Tiền bạc là của con, địa vị là tạm thời, vẻ vang là quá khứ, sức khỏe là của mình.
Cha mẹ yêu con là vô hạn; con yêu cha mẹ là có hạn.
Con ốm cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nhòm một chút hỏi vài câu là thấy đủ rồi.
Con tiêu tiền cha mẹ thoải mái; cha mẹ tiêu tiền con chẳng dễ.
Nhà cha mẹ là nhà con; nhà con không phải là nhà cha mẹ.
Khác nhau là thế, người hiểu đời coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ, là niềm vui, không mong báo đáp.
Chờ báo đáp là tự làm khổ mình.

Ốm đau trông cậy ai? Trông cậy con ư? Nếu ốm dai dẳng chẳng có đứa con có hiếu nào ở bên giường đâu (cửu bệnh sàng tiền vô hiếu tử). Trông vào bạn đời ư? Người ta lo cho bản thân còn chưa xong, có muốn đỡ đần cũng không làm nổi.
Trông cậy vào đồng tiền ư? Chỉ còn cách ấy.

Cái được, người ta chẳng hay để ý; cái không được thì nghĩ nó to lắm, nó đẹp lắm. Thực ra sự sung sướng và hạnh phúc trong cuộc đời tùy thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao. Người hiểu đời rất quý trọng và biết thưởng thức những gì mình đã có, và không ngừng phát hiện thêm ý nghĩa của nó, làm cho cuộc sống vui hơn, giàu ý nghĩa hơn.

Cần có tấm lòng rộng mở, yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống, trông lên chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai bằng mình (tỷ thượng bất túc tỷ hạ hữu dư), biết đủ thì lúc nào cũng vui (tri túc thường lạc).

Tập cho mình nhiều đam mê, vui với chúng không biết mệt, tự tìm niềm vui.
Tốt bụng với mọi người, vui vì làm việc thiện, lấy việc giúp người làm niềm vui.

Con người ta vốn chẳng phân biệt giàu nghèo sang hèn, tận tâm vì công việc là coi như có cống hiến, có thể yên lòng, không hổ thẹn với lương tâm là được. Huống hồ nghĩ ra, ai cũng thế cả, cuối cùng là trở về với tự nhiên. Thực ra ghế cao chẳng bằng tuổi thọ cao, tuổi thọ cao chẳng bằng niềm vui thanh cao.

Quá nửa đời người dành khá nhiều cho sự nghiệp, cho gia đình, cho con cái, bây giờ thời gian còn lại chẳng bao nhiêu nên dành cho mình, quan tâm bản thân, sống thế nào cho vui thì sống, việc nào muốn thì làm, ai nói sao mặc kệ vì mình đâu phải sống vì ý thích hay không thích của người khác, nên sống thật với mình.

Sống ở trên đời không thể nào vạn sự như ý, có khiếm khuyết là lẽ thường tình ở đời, nếu cứ chăm chăm cầu toàn thì sẽ bị cái cầu toàn làm cho khổ sở. Chẳng thà thản nhiên đối mặt với hiện thực, thế nào cũng xong.

Tuổi già tâm không già, thế là già mà không già; Tuổi không già tâm già, thế là không già mà già. Nhưng xử lý một vấn đề thì nên nghe già.

Sống phải năng hoạt động nhưng đừng quá mức. Ăn uống quá thanh đạm thì không đủ chất bổ; quá nhiều thịt cá thì không hấp thụ được. Quá nhàn rỗi thì buồn tẻ; quá ồn áo thì khó chịu…. Mọi thứ đều nên "vừa phải".

Người ngu gây bệnh (hút thuốc, say rượu, tham ăn tham uống...).
Người dốt chờ bệnh (ốm đau mới đi khám chữa bệnh).
Người khôn phòng bệnh, chăm sóc bản thân, chăm sóc cuộc sống.
Khát mới uống, đói mới ăn, mệt mới nghỉ, thèm ngủ mới ngủ, ốm mới khám chữa bệnh… Tất cả đều là muộn.

Chất lượng cuộc sống của người già cao hay thấp chủ yếu tùy thuộc vào cách tư duy, tư duy hướng lợi là bất cứ việc gì đều xét theo yếu tố có lợi, dùng tư duy hướng lợi để thiết kế cuộc sống tuổi già sẽ làm cho tuổi già đầy sức sống và sự tự tin, cuộc sống có hương vị; tư duy hướng hại là tư duy tiêu cực, sống qua ngày với tâm lý bi quan, sống như vậy sẽ chóng già chóng chết.

Chơi là một trong những nhu cầu cơ bản của tuổi già, hãy dùng trái tim con trẻ để tìm cho mình một trò chơi ưa thích nhất, trong khi chơi hãy thể nghiệm niềm vui chiến thắng, thua không cay, chơi là đùa. Về tâm và sinh lý, người già cũng cần kích thích và hưng phấn để tạo ra một tuần hoàn lành mạnh.

"Hoàn toàn khỏe mạnh", đó là nói thân thể khỏe mạnh, tâm lý khỏe mạnh và đạo đức khỏe mạnh. Tâm lý khỏe mạnh là biết chịu đựng, biết tự chủ, biết giao thiệp; đạo đức khỏe mạnh là có tình thương yêu, sẵn lòng giúp người, có lòng khoan dung, người chăm làm điều thiện sẽ sống lâu.

Con người là con người xã hội, không thể sống biệt lập, bưng tai bịt mắt, nên chủ động tham gia hoạt động công ích, hoàn thiện bản thân trong hoạt động xã hội, thể hiện giá trị của mình, đó là cuộc sống lành mạnh.

Cuộc sống tuổi già nên đa tầng đa nguyên, nhiều màu sắc, có một hai bạn tốt thì chưa đủ, nên có cả một nhóm bạn già, tình bạn làm đẹp thêm cuộc sống tuổi già, làm cho cuộc sống của bạn nhiều hương vị, nhiều màu sắc.

Con người ta chịu đựng, hóa giải và xua tan nỗi đau đều chỉ có thể dựa vào chính mình. Thời gian là vị thầy thuốc giỏi nhất. Quan trọng là khi đau buồn bạn chọn cách sống thế nào.

Tại sao khi về già người ta hay hoài cựu (hay nhớ chuyện xa xưa)? Đến những năm cuối đời, người ta đã đi đến cuối con đường sự nghiệp, vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói xa vời, đã đứng ở sân cuối, tâm linh cần trong lành, tinh thần cần thăng hoa, người ta muốn tim lại những tình cảm chân thành. Về lại chốn xưa, gặp lại người thân, cùng nhắc lại những ước mơ thuở nhỏ, cùng bạn học nhớ lại bao chuyện vui thời trai trẻ, có như vậy mới tìm lại được cảm giác của một thời đầy sức sống. Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thành là một niềm vui lớn của tuổi già.

Nếu bạn đã cố hết sức mà vẫn không thay đổi tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó! Đó cũng là một sự giải thoát. Chẳng việc gì cố mà được, quả ngắt vội không bao giờ ngọt.

Sinh lão bệnh tử là quy luật ở đời, không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình một dấu châm hết thật tròn.


Trên FB chú Thái Bá Tân viết thơ mỗi ngày một chủ đề, thường không đặt tên mà đánh số. Đoạn này số 713, post ngày Thứ Hai 15/04/2013.

(Thái Bá Tân, 2013)
713
Xưa nghe người ta nói
Thủ tương Chu Dung Cơ
Có IQ cao lắm.
Cao đến mức bất ngờ.

Vừa rồi ông có viết
Bản tổng kết khá hay
Về nhân tình thế thái.
Xin tóm lược thế này.

Tháng năm trôi nhanh lắm.
Chẳng mấy chốc đã già.
Giờ thanh thản nhìn lại,
Điểm những gì đã qua.

Qua một ngày, đơn giản
Là ta mất một ngày.
Nhưng nếu biết sống đúng,
Là ta lãi một ngày.

Tiền không phải tất cả,
Nhưng cũng không là gì.
Khi sinh ta chẳng có,
Chết cũng chẳng mang đi.

Đừng coi trọng nó quá,
Càng không nên ki bo.
Cần tiêu, cứ thoải mái.
Cần cho thì cứ cho.

Tiền mua được sức khỏe
Thì hãy mua cho mình.
Tiền mua được cái sướng,
Càng nên mua cho mình.

Kiếm được tiền đã khó.
Khó hơn - biết tiêu tiền.
Mình phải làm chủ nó.
Ngược lại sẽ rất phiền.

*
Những tháng năm còn lại
Được sống thì sống đi.
Vậy hãy sống vui vẻ,
Khổ hạnh mà làm gì.

Cần mặc thì cứ mặc,
Cần chơi thì cứ chơi.
Đừng sợ công nghệ mới.
Già, sống là nghỉ ngơi.

*
Suy cho cùng, tiền bạc
Là của cháu con mình.
Công danh là quá khứ.
Sức khỏe mới của mình.

*
Bố mẹ yêu con cái
Là vô tận, vô cùng.
Con cái yêu bố mẹ
Có hạn và chung chung.

Con tiêu tiền bố mẹ
Coi như chuyện đương nhiên.
Hiếm khi thấy bố mẹ
Ngửa tay xin con tiền.

Ngôi nhà của bố mẹ
Là ngôi nhà của con.
Nhưng ngôi nhà của con
Không phải nhà bố mẹ.

Xưa nay luôn vẫn vậy.
Bố mẹ suốt cả đời
Sinh con, nuôi con lớn,
Chỉ mong chúng thành người.

Mà không chờ báo đáp.
Coi như nghĩa vụ mình.
Ai mong chờ báo đáp
Là tự làm khổ mình.

*
Ngộ nhỡ mình đau ốm,
Biết trông cậy ai đây?
Đặc biệt khi ốm nặng,
Phải nằm viện dài ngày.

Vợ và con không thể
Lúc nào cũng ngồi bên.
Họ mệt mỏi, rốt cục
Phải nhờ cậy đồng tiền.

*
Bí quyết của thanh thản
Là triết lý thông minh:
Trên - lắm kẻ thành đạt.
Dưới - ít ai bằng mình.

*
Sống, phải lòng rộng mở,
Tốt bụng với mọi người.
Vui vì làm việc thiện.
Vui vì giúp được đời.

Giàu sang chỉ tạm bợ,
Rồi ai cũng xuống mồ.
Sống thị và sống tốt
Hơn ghế cao, chức to.

Đời có hay có dở,
Lúc sướng, lúc gian nan.
Gặp khó, cứ bình tĩnh
Và không quá cầu toàn.

*
Tuổi già là cái tuổi
Sẽ không thực sự già
Nếu ta biết có được
Một cách sống hài hòa.

Vui, không vui thái quá.
Không thái quá khi buồn.
Quá nhàn thành buồn tẻ,
Đau đầu vì quá ồn.

*
Đừng nghĩ già là hết,
Không còn nhu cầu chơi.
Hãy tìm trò thích hợp
Mà sống khỏe với đời.

Cả chuyện tâm, sinh lý,
Cả đối với người già
Cũng phải giữ đều đặn
Cho khí huyết lưu hòa.

*
Cái Sinh Lão Bệnh Tử
Là quy luật của trời.
Lúc phải chết thì chết,
Xứng đáng một con người.

Không cưỡng được số mệnh,
Nuối tiếc mà là gì.
Ta đặt dấu chấm hết
Rồi thanh thản ra đi.

April 18, 2013

Sống chậm

Mai là ngày Lễ Giỗ Tổ Hùng Vương, ngày nghỉ, thành weekend dài 03 ngày. Dạo này thậm chí còn không để í có ngày nghỉ nữa. Đầu tuần mẹ gọi "Thứ Sáu L.O có được nghỉ không?". Trả lời con chưa biết nữa, lại hỏi có gì không mẹ? "Không, mẹ hỏi xem nếu L.O không bận thì mẹ xuống gặp mặt với các cô các chú bạn học cũ". Nói với mẹ, kìa mẹ, con có kế hoạch gì mẹ cứ xuống chứ. Mẹ lại bảo ừa thì mẹ sợ L.O bận nên hỏi, vậy mẹ sắp xếp nhé.

Rồi trôi theo ngày theo việc và Dim Mei, quên chẳng gọi lại rủ rê mẹ xuống không bao giờ thế nào. Là cái cách của kẻ biết mình được yêu thương tin cậy vô điều kiện, không có giận dỗi kể cả lỡ lãng quên, biết 'sắp xếp' xong mẹ sẽ gọi.

Sáng nay mẹ gọi "Mẹ đã hẹn các cô các chú rồi. Vậy sáng mai mẹ xuống HN". Giọng mẹ lấp lánh vui như trẻ con sắp được đi chơi. Confirm với mẹ là mai con nghỉ ở nhà, mẹ xuống xe nhớ hẹn giờ con ra đón. Nghĩ thương mẹ quá. "Ngôi nhà của bố mẹ/ là ngôi nhà của con/ nhưng ngôi nhà của con/ không phải nhà bố mẹ". Con về cha mẹ là về-nhà-mình. Thích là xách giỏ là về. Cha mẹ tới con lại phải xem liệu con có nhà không, lăn tăn liệu mình tới có vào lúc nó quá bận không...
Thương quá.

Nhớ đã đọc khúc thơ này của Chú Thái Bá Tân trong FB, vào lấy về kẻo FB trôi nhanh khi muốn không tìm lại được.

***
Bố mẹ yêu con cái
Là vô tận, vô cùng.
Con cái yêu bố mẹ
Có hạn và chung chung.

Con tiêu tiền bố mẹ
Coi như chuyện đương nhiên.
Hiếm khi thấy bố mẹ
Ngửa tay xin con tiền.

Ngôi nhà của bố mẹ
Là ngôi nhà của con.
Nhưng ngôi nhà của con
Không phải nhà bố mẹ.

Xưa nay luôn vẫn vậy.
Bố mẹ suốt cả đời
Sinh con, nuôi con lớn,
Chỉ mong chúng thành người...
(Thái Bá Tân, 2013)

April 09, 2013

Cha

Father, son and sparrow
Nếu có năm phút, bạn hãy coi clip này nhé. Còn nếu như chỉ có một phút, bạn hãy kéo con trượt để coi khúc cuối - đoạn không có lời để mình dẫn như ở dưới, đoạn mà không có lời nào đủ để nói giùm...


****
(sưu tầm)
Người cha già ngồi bên con trai trên chiếc ghế gỗ ở mảnh vườn trước nhà. Một con chim sẻ sà xuống bụi cây gần họ, người cha hỏi: - Cái gì vậy con?
Anh con trai rời mắt khỏi tờ báo, nhìn rồi trả lời:
- 1 con chim sẻ ạ.
Lát sau người cha hỏi lại: - Cái gì vậy con?
Người con trai phẩy tờ báo, miễn cưỡng trả lời:
- Con vừa nói với cha rồi, đó là là 1 con chim sẻ!
Vừa lúc con chim bay lên và đậu xuống trước họ, người cha lại hỏi:
- Cái gì vậy con?
Lần này, con trai ông bực tức bỏ tờ báo xuống và lặp lại:
- 1 con chim sẻ cha à, 1 con chim sẻ, 1 c-o-n c-h-i-m s-ẻ !
Người cha im lặng 1 giây rồi quay qua hỏi con trai vẫn một câu cũ:
- Cái gì vậy con?
Lần này anh con trai quay hẳn người lại mất bình tĩnh hét lên:
- Cha làm sao vậy? Con đã nói với cha bao nhiêu lần rằng đó là 1 con chim sẻ. Cha không hiểu à?
Người cha không nói gì, chầm chậm lặng lẽ đứng dậy đi vào nhà, con trai ông gắt với theo:
- Cha đi đâu?

Phút sau, ông quay lại cùng một cuốn sổ đã cũ sờn. Người cha ngồi xuống bên cạnh con trai và lật mở vài trang trong cuốn sổ. Đến 1 trang, ông đưa cho con trai và bảo anh ta đọc lớn lên.
"Hôm nay, đứa con trai út của tôi mới lên 3 đang ngồi với tôi trong công viên thì có 1 con chim sẻ bay đến đậu ngay trước mặt chúng tôi. Con trai tôi đã hỏi tôi 21 lần đó là cái gì và tôi trả lời nó cả 21 lần rằng đó là 1 con chim sẻ. Tôi ôm lấy nó mỗi khi nó hỏi tôi cùng 1 câu hỏi lần này đến lần khác, không hề cảm thấy khó chịu, ngược lại lòng tôi ngập tràn cảm xúc vì sự ngây thơ của con trai nhỏ."