February 19, 2012

Chủ nhật

Ai chui chăn nằm nướng cùng tui sáng chủ nhật, uể oải duỗi tay duỗi chân hô khẩu hiệu nửa tiếng mới rời được cái giường đê...

Ai cà phê sáng chủ nhật đê... trời rét ngọt nha, cà phê nóng ấm tay ấm môi nha, thơm nức tới tận tim nha, đắng ngọt tới từng góc tế bào nha.
Ai bánh mì nướng bơ phết mật ong, nhâm nhi với lò sưởi với cà phê sáng đê...

Ai vô bếp làm bữa cuối tuần với tui đê, súp kiểu Nga nêm sốt mayonnaise, cải ngọt xào tỏi, cá ngừ sốt cà, trứng trộn thịt hấp cách thủy đê...
-------------------------------------------------

Tiếp: Ai ốc mít xào dừa nóng hổi vừa thổi vừa ăn đê..ê....
Trước,

... và sau (chưa sau rốt)

February 17, 2012

mười ba mười bốn tháng hai

Ừa... lâu rồi không nhật ký.

Ừa thì là dịp. Mười ba là sinh nhật còn mười bốn là ngày mọi người cứ nhộn nhạo cả lên. Tớ thường bảo may mẹ sinh kế sát cái ngày 'của công chúng' nên thế nào cũng có bạn bè nhờ đọc báo mà nhớ ra À sắp sinh nhật cái đứa kia kìa :D
Mười ba năm nay ngày trong tuần nên đi làm bình thường, khác là nhiều tin nhắn hơn mọi ngày. Không hoa, cũng không tự mua luôn, là đi làm từ sớm chứ rảnh thì có khi cũng xí xọn. Thôi nhà vẫn có cành hoa đào rừng từ tết vẫn đẹp rung rinh (hì hì AQ tị).

Đang kỳ chộn rộn lo cho gánh hàng xén lên Pa Cheo và Sàng Ma Sáo nên hẹn từ hôm qua với Sống Thật Chậm (STC) giờ nghỉ trưa sẽ tranh thủ chạy qua tiệm nhà STC bàn việc. Giữa sáng thấy tin của nàng "Ôi Lana em không biết là sinh nhật. Thôi mai qua cũng được cho chị thoải mái đi với giai đi nhé". Hì, đang tính đi, cũng nghĩ ngày này giờ cơm biến mất tiêu thế nào tụi cùng phòng cũng thầm thì "chắc là đi tình yêu" (mình đơn giản đánh đồng 'đi với giai' của STC với 'đi tình yêu' của tụi cùng phòng là một, hihi).
Thật ra có một tiếng nghỉ thôi, việc cần lắm mới chạy, chạy là tớn tác. Thế thôi lùi lịch qua STC, rủ tụi chung bàn cơm bếp (cantine) bỏ cơm trưa ra ngoài ngồi ăn bún nem chả + cà phê. Cũng gọi là nhân dịp mười ba tháng hai. Có bốn giai với một gái đang bầu. Vui.

Chiều về nhà lặng lặng, là bạn Dim đang làm mặt giận mẹ (vụ này sẽ kể đấy mà kể sau) nên cũng chẳng thích hô hào quanh nhà "làm SN cho tui đi chứ". Bạn Tuyết thì nhắn tin từ chiều đi với bạn, nghe đâu đi gặp mặt, vợ chồng cô bạn gái giới thiệu làm quen với một anh. Kể là mình thì những ngày sinh nhật bạn Dim Mei hay Tuyết mình luôn đặt ưu tiên, mua bánh về rồi cả nhà thổi nến, tung tẩy không khí rộn ràng. Nhưng mà thôi. Bạn í mà học được thì sau này bạn í tạo nếp cho gia đình nhỏ của mình vui vẻ hơn, không học được thì cũng thôi.
Mình bày cơm tối. Ba mẹ con ăn xong coi TV một chút. Có bình rượu cất ngâm lá thuốc của ông mình làm hai ngụm rồi đi nằm.
Bạn Mei nằm cạnh, hai mẹ con nói chuyện gì đó, bạn nhỏ nhẻ "mẹ mùi rượu quá", mình nhỏ nhẻ "thế mẹ quay đi nhưng mình vẫn nói chuyện nhé". Chuyện vài phút nữa bạn lại nhỏ nhẻ kiểu rất thông cảm pha lẫn cam chịu "nhưng mà mẹ mùi rượu lắm", mình nhỏ nhẻ cười trừ :D
Thế là hết ngày mười ba.

Mười bốn tháng hai lại là ngày đi làm. Trưa thì rõ là trốn bếp nhá, tốc tốc chạy, bọn kia thế nào cũng gán 'đi tình yêu', thực tình là hẹn hò gánh hàng xén, hụ hụ. Có chừng một tiếng nghỉ giữa ngày, kéo thêm ra thì cũng hơn 1 tiếng, nên cả hội vừa ăn vừa bàn hết công suất. Bàn lịch trình, tập hợp danh sách đồ gom, phân công chuẩn bị, tìm nguồn phương tiện chở người chở đồ, thống nhất việc cùng chia sẻ kinh phí chuyến đi... Xong. Lại bắt taxi chạy ù về sở làm việc.

Hết giờ làm, trên xe buýt, lôi điện thoại ra bấm cho em này (ừa, là ẻm Mía "cho một dòng sông", định dẫn link mà nhớ ra ẻm không để blog open chỉ mở hé hé, có dẫn cũng chả ai vô được). Ẻm là 'đại gia điện thoại' của mình, nghĩa là ẻm làm cho hãng điện thoại gì gì đó, discount gì gì đó, nên mình bấm nhá ẻm tắt máy gọi lại, kể cả máy mình hết tiền vẫn thoải mái bấm cho ẻm rồi buôn dưa lê xả láng, hihi.
Gọi, bảo ẻm "chúc mừng ngày tình yêu", ẻm cười tít, lại bảo "nói thật nhá, sáng giờ trừ những cuộc gọi việc ăn lương hoặc là việc áo ủng, đây là cuộc điện thoại đầu tiên chị chủ động gọi để bày tỏ tình yêu đấy", ẻm lại cười tít. Mấy cái cười tít trôi luôn mấy chục phút đến nỗi cái điện thoại nóng rẫy suýt bỏng tay.

Thế là gần hết ngày mười bốn tháng hai, nếu còn một chút thì nhất định phải là tình yêu rồi, mà tình yêu thì nói biết mấy ngày mới đủ. Thì thôi để khi khác nói nhớ, mà thật, cái 'khi khác' này cũng chưa biết bao giờ, vì mấy hôm nay bắt đầu vào dịp bận tối mắt mũi rồi. Ba cái hồ sơ công việc trên bàn, cái nào cũng có dét lai (deadline). Tranh thủ blog thế này cũng bấm cuống cả lên đấy.

Thôi làm,
lại để khi khác viết tiếp :D

February 13, 2012

Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh

Câu chuyện này mình đọc được ở đây, đem về cất giữ và chia sẻ.

Chị là người giúp việc nhà cho một ông chủ ngoại ngũ tuần, rất giàu có. Đêm xuống, xong việc, hôm nào cũng vội vàng về với đứa con trai nhỏ 5 tuổi suốt ngày ngóng đợi trong căn nhà tồi tàn.
Hôm ấy, chủ nhà có lễ lớn, mời rất nhiều bạn bè quan khách đến dự tiệc đêm. Ông chủ bảo: Hôm nay việc nhiều, chị có thể về muộn hơn không? Thưa được ạ, có điều đứa con trai tôi nhỏ quá, ở nhà tối một mình lâu sẽ sợ hãi. Ông chủ ân cần: Vậy chị hãy mang cháu đến cùng nhé.
Chị mang theo con trai đến. Trên đường nói với nó rằng: Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là mẹ làm giúp việc là như thế nào kia chứ! Vả lại, chị cũng không muốn cho trí tuệ non nớt của nó phải sớm hiểu sự khác biệt giữa người giàu kẻ nghèo. Chị âm thầm mua 2 chiếc xúc xích.

Khách khứa đến mỗi lúc một đông. Ai cũng lịch sự. Ngôi nhà rộng rãi và tráng lệ. Nhiều người tham quan, đi lại, trò chuyện. Chị rất bận, không thường xuyên để mắt được đến đứa con nhếch nhác của mình. Chị sợ hình ảnh nó làm hỏng buổi lễ của mọi người. Cuối cùng, chị cũng tìm ra được cách: đưa nó vào ngồi trong phòng vệ sinh riêng của chủ - đó có vẻ như là nơi yên tĩnh và không ai dùng tới trong buổi tiệc đêm nay. Đặt 2 chiếc xúc xích vừa mua vào chiếc đĩa sứ, chị cố lấy giọng vui vẻ nói với con: Đây là phòng dành riêng cho con đấy, nào tiệc đêm bắt đầu! Chị dặn con cứ ngồi yên trong đó đợi chị đón về. Thằng bé nhìn "căn phòng dành cho nó" thật sạch sẽ thơm tho, đẹp đẽ hơn bất cứ nơi nào mà nó từng được chiêm ngưỡng. Nó thích thú vô cùng, ngồi xuống sàn, bắt đầu ăn xúc xích được đặt trên bàn đá có gương, và âm ư hát... tự mừng cho mình.

Tiệc đêm bắt đầu. Người chủ nhà nhớ đến con trai chị, gặp chị đang trong bếp hỏi. Chị trả lời ấp úng: Không biết nó đã chạy đi đằng nào... Ông chủ thấy chị làm thuê có vẻ giấu diếm khó nói. Ông lặng lẽ đi tìm. Qua phòng vệ sinh, nghe thấy tiếng trẻ con hát vọng ra, ông mở cửa, ngây người: Cháu nấp ở đây làm gì? Cháu biết đây là chỗ nào không? Thằng bé hồ hởi: Đây là phòng dành riêng cho cháu dự tiệc đêm, mẹ cháu bảo thế, nhưng cháu muốn có ai ngồi đây ăn cùng với cháu cơ!
Ông chủ nhà thấy sống mũi mình cay xè, cố kìm nước mắt chảy ra, ông đã rõ tất cả, bèn nhẹ nhàng ấm áp nói: Con hãy đợi ta nhé. Rồi ông quay lại bàn tiệc nói với mọi người hãy tự nhiên vui vẻ, còn ông bận tiếp một người khác đặc biệt của buổi tối hôm nay. Ông để một chút thức ăn trên cái đĩa to, và mang vào phòng vệ sinh. Ông gõ cửa phòng lịch sự. Thằng bé mở cửa. Ông bước vào: Nào, chúng ta cùng ăn tiệc trong căn phòng tuyệt vời này nhé. Thằng bé vui sướng lắm. Hai người ngồi xuống sàn vừa ăn ngon lành vừa chuyện trò rấm rích, lại còn cùng nhau nghêu ngao hát nữa chứ... Mọi người cũng đã biết. Liên tục có khách đến nhẹ nhàng gõ cửa phòng vệ sinh, chào hỏi hai người rất lịch sự và chúc họ ngon miệng, thậm chí nhiều người cùng ngồi xuống sàn hát những bài hát vui của trẻ nhỏ. Tất cả đều thật chân thành, thân ái!

Nhiều năm tháng qua đi, cậu bé đã rất thành đạt, trở nên giàu có, vươn lên tầng lớp cao trong xã hội. Và cậu không bao giờ quên giúp đỡ những người nghèo khó chăm chỉ. Một điều đặc biệt đã ở lại trong lòng người đàn ông đó: Ông chủ nhà năm xưa đã nhân ái và cẩn trọng bảo vệ tình cảm và sự tự tôn của một đứa bé 5 tuổi như thế nào...


CHÚC MỪNG SINH NHẬT :D

February 10, 2012

"tin nóng đơi..."

Đầu giờ chiều sếp phòng (tương đối trẻ) bước vào "tin nóng đây..."
Mấy đôi mắt ngước lên qua thành những ca bin xếp hai hàng dọc phòng làm việc.
- Cách chức Bí thư Thành ủy Hải Phòng rồi nhá!
Những cái đầu sau ca bin bật cả lên nhảy tưng hớn hở. Vỗ tay ào ào.
Một áo váy chợt tỉnh: - Gượm đã, chiều nay mới họp cơ mà. Ai cách - là em cách í gì?
- Vâng!
cả lũ méo xẹo, xẹp xìu.
- Cơ bản là em nói điều mọi người đang mong đợi thôi mà!

*** Note: Để "tin nóng đơi" làm giật mình bà con hoài áy náy quá. May sao bữa nay có cái nóng đây rồi bà con coi đỡ, hạ hỏa hạ hỏa :D

February 09, 2012

Bước ra khỏi nhà

Hôm nay báo chí đăng tin "Khởi tố vụ án hình sự vụ án phá nhà anh Vươn", ôi giời trong cái cơn sóng thông tin về vụ anh Vươn Tiên Lãng chống người thi hành "công vụ" thì vụ phá nhà vơ vét cá đầm này chỉ là vụ nhỏ tiếp sau của vụ cưỡng chế đất khai phá của dân. Hay là phải có khởi kiện thì mới khởi tố vụ án phải không nhỉ? phải vì nhà bác Vươn đã khởi kiện UBND Huyện Tiên Lãng tội "hủy hoại tài sản" nên mới có 'khởi tố nhỏ' này?

Nếu đúng thế thì nhà anh Vươn còn cần khởi kiện những ông / ngài có trách nhiệm ở Hải Phòng trong một thời gian dài đã làm ngơ không giải quyết rốt ráo các đơn khiếu nại của người dân Tiên Lãng về tội thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng. Nếu quả thật các văn bản về quản lý đất đai của Tiên Lãng, các Quyết định thu hồi đất, Quyết định cưỡng chế thu hồi đất là trái luật như nhiều báo chí phân tích thì nhà anh Vươn có thể kiện các cá nhân ký các văn bản này về tội lạm quyền trong khi thi hành công vụ, tội lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ (hay/và tội "cố ý làm trái"??) GÂY HẬU QUẢ NGHIÊM TRỌNG.

Thật tình là vụ này đọc luật nhà tớ cứ rối hết cả lên. Chỉ mong các bác tư vấn cho các bác VIP anh minh cho bà con được nhờ. Chỉ biết là vụ này hậu quả quá sức nghiêm trọng, không chỉ là mấy anh 'tuân lệnh' bị thương mà NGHIÊM TRỌNG hơn thế tỉ lần, là khiến dư luận nổi sóng + khiến khắp nơi nơi biết được quá rành mạch những trò (không biết dùng từ gì sau chữ 'trò...') để tư lợi của những nhóm-sâu mang chiếc nón viền vàng có chữ "công bộc" + khiến "các thế lực thù địch" có chứng cớ quá thuyết phục để chỉ trích () + khiến những công dân điềm đạm nhất, ôn hòa nhất cũng phải thốt ra 'quá ngông nghênh', 'quá bậy', 'quá ngu dốt', 'mèo dấu cứt thối'... + khiến người ta có lý do để đặt những câu hỏi 'sao lại được bổ nhiệm làm quan?', 'nếu nông dân vẫn chưa phản kháng đến có thương vong thì thế nào?', 'ngoài Tiên Lãng còn đâu nữa chỉ là bom chưa nổ?'
Và khiến cái đứa 'đờn bà' lành lành chỉ thích loanh quanh trong nhà góc bếp như mình phải bật bắn ra khỏi mình viết cái ẻn dư lày, hic hic.

February 08, 2012

Em chào chị Na!

Bức thư của cô giáo Quỳnh phụ trách trường Mầm non Sàng Ma Sáo viết cho Lana và nhóm 'gánh hàng xén', Lana đã xin phép và được cô đồng ý cho đăng ở đây chia sẻ với bạn hiền như một câu chuyện về cuộc sống của các cô giáo và các bé ở các trường Mầm non vùng cao.

Sàng Ma Sáo, ngày 4 tháng 2 năm 2012
Thư gửi chị Lana!
Em chào chị Na! Em đang ở trên trường chị ạ, sau 2 tuần nghỉ tết lại đặt chân lên trường để tiếp tục công việc cũng giống như mọi người. Chị ơi! Tính đến hôm nay năm mới của người Việt đã được tròn 10 ngày rùi. Lời chúc đầu năm em gửi chị: Chúc chị luôn mạnh khỏe, hạnh phúc, một năm nhiều may mắn và thành công chị nhé!
Chị Na! trong những ngày qua em đang suy nghĩ và trăn trở điều mà các anh các chị dặn em là: Em quan sát và cho biết những nhu cầu của các con để các anh các chị chuẩn bị cho những gánh hàng lên tiếp theo. Hôm nay em đã sắp sếp mọi thứ và dành một chút thời gian buổi tối để tâm sự với chị, chị nhé!
Các thông tin cơ bản về trường em chị và các chú các anh chị cùng đi trong đoàn "Cơm thịt" đã nắm được rồi, và cảm nhận được sự nhiệt thành của mọi người nên em xin nói cụ thể như thế này:

* Về đồ dùng phục vụ việc nấu cơm cho bọn trẻ:
- Chúng em đã sắm được nồi nấu, bát và thìa, cái cơ bản nhất để có thể nấu được cơm cho các cháu.
- Để đảm bảo không phải bưng từng bát cơm chạy từ bếp lên các cô giáo muốn có thêm nồi sạch dùng để chia cơm và chia canh, thịt bọn em để vào bát cơm của từng con rồi. Nồi này, mỗi lớp cần 2 nồi chị ạ, loại nồi nhôm 5kg là được chị ạ.
- Dao và thớt để thái và băm thịt chúng em chưa có hiện đang tận dụng của các cô, nhưng các cô chỉ cõng được những thớt nhỏ xíu và 1 đến 2 con dao mỏng lên điểm trường, nên băm thịt cho trẻ hơi vất vả.
- Chị ơi! Xô chứa nước cũng rất cần, nhiều thôn bản của em bếp xa nhà, xa nguồn nước nên các cô khá vất vả. Do thôn xa, vận chuyển khó nên chúng em muốn xin một ít xô nhựa, loại nhựa đen to dùng bền.
- Một số điểm trường của em xa nguồn nước: Mà Mù Sử II, Sàng Ma Sáo, cần có dây dẫn nước thì có được nước về.
- Ngoài ra nếu được thì chúng em cần thêm rổ, rá, và chậu nữa chị ạ!

* Về đồ dùng các lớp:
- Chị ơi! Phản gỗ để cho các cháu nằm rất cần thiết chị ạh, hiện tại em đã có 4 lớp là các lớp phòng xây, các lớp tạm nền đất đã có xốp nhưng vẫn lạnh, và để đảm bảo thì nếu có bạt trải dưới sau đó kê phản là tôt nhất chị ạ, mỗi phản là 2 cháu nằm. Kinh phí mua phản rất tốn và vận chuyển khó nên e xin đề xuất 1 địa chỉ để chị nghiên cứu nhé. Ở Xã Bản Xèo, giáp với Xã Pa Cheo có một gia đình đã đóng phản này cho nhiều trường vùng thấp của huyện em giá khoảng từ 230k-250k / chiếc.
- Bình đựng nước để các cháu uống em đã có cho 2 lớp rồi, còn thiếu 13 lớp nữa chị ạ, ca uống nước em cũng thiếu 13 lớp = 243 ca, nếu được chúng em muốn đề nghị loại ca inox để đảm bảo vệ sinh chị ạ. hì.
- Khăn mặt cho trẻ con các cô của em cũng tự sắm từ đầu năm nhưng hỏng và cũ nhiều rồi.
- À, còn gối nằm, em cứ nghĩ quanh mà không ra, vì quan sát thấy chúng nằm từ đầu lên bạt giáp đất và phản sẽ đau đầu chị nhỉ.
- Chăn đắp trường e tương đối đủ nhưng em xin có ý kiến có thể giúp các anh chị nghiên cứu để sắm cho các trường chưa có trong gánh hàng lần này: Trẻ con trường em đang đắp chăn hơi ruôt siêu nhẹ, nhưng e thấy loại chăn này ko sử dụng được lâu, dùng 1 thời gian là ruột xô hết. E thấy một số trường vùng thấp của huyện em dùng loại chăn lông hoặc nỉ dày rất hợp lí chị ạ.
- Đọc danh mục gợi ý của chị và tham khảo giáo viên chiều nay( 3/2) e nhớ ra và đề xuất thêm mục bạt quây lớp, 15 lớp thì chỉ có 4 lớp ở điểm chính và Chu Khu Phìn là nhà xây cấp 4, còn 11 lớp nhà vách nứa hoạch ghép gỗ sương mù trẻ rất rét, cô giáo thì khó trang trí lớp. Chị ơi! Để quây lớp mình nên dùng bạt sáng màu trắng hoặc loại sọc trắng đỏ để lớp học sáng sủa hơn.

* Về đồ dùng học tập của các cháu:
- Hàng năm học sinh 5 tuổi trong chương trình mục tiêu của trường được 1 vở tập tô, 1 bút chì chị ạ. Các đồ dùng khác: sáp màu, đất nặn, kéo, ...v..v... không được trang bị, các cô giáo của em bỏ tiền túi để sắm cho các cháu nên chỉ được chút ít. Nếu có thể các cháu xin thêm sáp màu để vẽ, đất nặn, giấy màu, kéo thủ công. Thời điểm này cũng sắp hết năm học nên có thể quyên góp đồ cũ hoặc dư ở các trường dưới Hà Nội thì cũng được chị ạ (E thấy các bài trong gánh hàng xén các chị thảo luận nên cũng muốn có ý kiến. Hihi!)
- Chị ơi! Báo họa mi, tranh truyện chúng em xin quyên góp sử dụng lại của các bé thành phố chị ạ.

* Vật dụng y tế:
- Bông băng, cao nóng và dầu gió, bạc hà ngậm tránh ho phù hợp với học sinh của em chị ạ!
Chị yêu quí! Có lẽ em sẽ dừng các danh mục ở đây chị ạ. Lúc này cho em bộc lộ cảm xúc của mình. Lúc đầu khi nghe chị và a K. "Cơm thịt" nói xem cần gì thì nói cho các anh chị, bởi vì việc này cũng "giống" việc chúng em xin kinh phí, đồ dùng, v..v. của Phòng Giáo dục và Huyện nên e thấy cứ phải nghĩ nghĩ. Nhưng hàng ngày mỗi khi nhớ lại cử chỉ của các anh chị với trẻ con và theo dõi trên trang blog của chú Tuấn, blog của các anh chị, thường trực đọc các bài viết, các cảm nhận và cả các trao đổi của mọi người em lại thấy rất tự tin và muốn cởi mở tâm sự với chị.
Chị ơi! Các danh mục mà e liệt kê nhờ chị và mọi người nghiên cứu giúp cho các cháu hộ em, e sẽ giữ liên lạc với mọi người chị nhé!

TB: Chị à, còn việc chị hỏi thăm về các cô giáo của em, thực ra công tác ở một nơi xa xôi và khó khăn thì mỗi cô ngoài thiệt thòi chung còn có nhiều mong muốn cho cuộc sống của mình nơi cắm bản, tuy nhiên cho phép em thay mặt các cô xin được nói 1 điều: Các món quà nho nhỏ của đoàn mà chúng em nhận được và đặc biệt là món quà tinh thần các anh chị đem đến làm chúng em vô cùng phấn khởi và cảm động chị ạ.
Cuối thư e xin gửi lời chúc các cô chú anh chị luôn mạnh khỏe hạnh phúc!
Em chào chị!
Em Quỳnh – Mầm Non Sàng Ma Sáo.

Những tấm hình này chụp trước Tết - ở bản Nậm Pẻn I, Nậm Pẻn II (SMS), trước khi các bé được áo ấm và ủng. Một số cháu bây giờ có thể vẫn chưa quen đi ủng, lần tới lên SMS các bác sẽ 'kiểm tra' nhắc đi và 'phạt' nếu còn chân đất nhé.

February 07, 2012

"Cơm thịt", "Gánh hàng xén" và "Giỏ thị"

Bạn đọc mến, entry này mình tua lại một chút (và rõ hơn) về ba từ mà nhóm 'Giỏ thị' thỉnh thoảng chia sẻ trên Lana Blog (Dự án "Cơm thịt", Gánh hàng xén, Giỏ thị).

* "Cơm thịt":
Về "Cơm thịt" bạn có thể đọc rõ hơn ở đây, Tuy nhiên Lana sẽ xin viết vài nét chính từ những gì Lana đã 'đọc, đi, và thấy':
Xuất phát từ một chuyến đi 'dạo' miền núi, bác Trần Đăng Tuấn và những người bạn thân nhận thấy bữa cơm của các bé ở các trường học vùng cao Tây Bắc quá nghèo. Nhà nước có chính sách hỗ trợ tiền ăn cho học sinh các trường nội trú vùng sâu vùng xa nhưng hiện tại chỉ hạn chế với một số trường đủ điều kiện, một số tộc người thiểu số nhất định, một số lứa tuổi nhất định. Có nghĩa là còn rất nhiều đứa trẻ vùng cao đi học với chiếc cặp lồng cơm không có thịt (hoặc thậm chí không có cơm trưa). Và từ đó ý tưởng về quyên góp tiền từ các tấm lòng hảo tâm 'gắp thịt vào bữa cơm cho các cháu miền núi' (theo mình được biết là 120 ngàn vnđ/ trẻ / tháng, bằng mức các bé có chế độ).
Cách làm là các anh chị thu thập thông tin các nơi cần trợ giúp, trực tiếp đi khảo sát, nắm số lượng trẻ 'chưa được hỗ trợ tiền ăn', rồi gởi tiền lên từng điểm trường theo tháng hoặc quý (không qua cầu trung gian nào), với điều kiện nhà trường tổ chức bếp ăn chung cho học sinh. Các bác còn thường xuyên bỏ thời gian lên 'thăm' lại bữa ăn của bọn trẻ. Lana đã đi theo để thấy các bác làm điều này thật sự bằng cả tấm lòng.
Điều mình còn muốn nói là nhờ "Cơm thịt" mà tại rất nhiều điểm trường vùng cao các thầy cô đã tổ chức bếp ăn chung cho các bé, thay vì trước đây lũ trẻ tự túc bữa ăn. Cầu mong để ngày càng nhiều những đứa trẻ với cặp lồng cơm như thế này:
Được có những bữa ăn trưa như thế này:
(hình: Lana, 01/2012)

Thêm một điều nữa (nghe lỏm): 'Cơm thịt' xác định sẽ gắng sức duy trì đều đặn và lâu dài (cho đến khi có tiền hỗ trợ của nhà nước hoặc các bé không cần nữa).

** Gánh hàng xén: Ngoài tiền hỗ trợ mua thịt, "Cơm thịt" còn đem lên áo ấm cho trẻ 'cơm có thịt' khi thấy chúng không chỉ đói mà còn rét (và thiếu nước, và thiếu rất nhiều thứ thiết yếu khác nữa). Nhưng số điểm 'cơm thịt' ngày càng nhiều. Bạn Sống Thật Chậm (STC) trong một chuyến 'đi theo' đoàn 'Cơm thịt' nhận thấy có thể quyên góp thêm quần áo cũ, tiền mua sắm một số vật dụng như sách vở đồ dùng học tập chăn mền nồi xoong... mang lên giúp bọn trẻ. Thế là hình thành 'Gánh hàng xén cho trẻ vùng cao', hiện giờ đã có một nhóm các mẹ chung tay lo, cùng là lo cho bọn trẻ, mà đỡ cho các bác "Cơm thịt" đỡ phải lo những phần lặt vặt, tỉ mỉ và tốn công.
Mình vẫn mỉm cười một mình mỗi khi hình dung hình ảnh mà bạn STC tả "bác Tuấn đi trước trải cơm thịt cho các bé, các mẹ lếch thếch gánh hàng xén chạy theo sau" :D
Bạn có thể đọc kỹ hơn về sự hình thành và tiêu chí hoạt động của 'Gánh hàng xén' ở đây nhé.

*** Giỏ thị: Lần đầu tiên đọc bài "Hôm nay lên Suối Giàng" của bác Tuấn và ý tưởng Cơm thịt cho trẻ vùng cao của nhóm bác Tuấn - Tiến - Thùy Linh, Lana rất cảm động và đã kéo bài về Blog. Từ đây một số những người bạn đồng cảm và muốn cùng đóng góp cho dự án 'cơm thịt'. Giỏ thị ra đời để nhóm chung những đóng góp này thành một món cùng chuyển qua Quỹ "Cơm thịt" (xin thú nhận là bản quyền tên 'Giỏ thị' thuộc về bạn này).
Tiêu chí của "Giỏ thị" là hoàn toàn tự nguyện và tùy thuộc vào khả năng của mỗi người. Giỏ thị sẽ gom chung và chuyển qua quỹ 'Cơm thịt' theo từng quý. Một số bạn ở xa gởi một lần cho một năm thì Giỏ sẽ chia số tiền và góp theo Quý giùm bạn, giữ giùm phần còn lại trong Giỏ cho những lần sau.
Mỗi Quý, Giỏ sẽ thông báo (trên Blog Lana) về danh sách (nick) những người đóng góp (phòng có sai sót thất lạc), tổng số tiền nhận được, số tiền chuyển qua "Cơm thịt" (dược xác nhận), và số tiền còn lại trong Giỏ. Riêng chi tiết về từng khoản đóng góp của các cá nhân kèm email liên lạc của từng cổ đông thì Lana chia sẻ trong một email gởi chung theo danh sách email của nhóm (mailing list). Mailing list này bao gồm và chỉ bao gồm các bạn đóng góp (Thông tin TK không public rộng rãi mà Lana chuyển tới các bạn muốn góp chung Giỏ thị số TK qua email, nhận thông báo gởi và xác nhận tiền tới với từng bạn qua email, từ đây cập nhật địa chỉ người đóng góp vào mailing list nhóm).
Các bạn muốn ủng hộ cho "Cơm thịt" có thể đóng góp trực tiếp tới TK của "Cơm thịt" (trên website "Cơm thịt" theo link ở phần trên) mà không cần qua Giỏ thị. Giỏ thị đơn giản là một nhóm bạn bè, kẻ ít người nhiều gom chung cho thành món, góp chung cho gọn, thống nhất chia sẻ thông tin chi tiết chỉ riêng trong nhóm và tin cậy Lana trong việc này.
Lana tình nguyện nhận làm người giữ Giỏ thị (không góp được nhiều 'Thị' nên góp công :D). Lana nhận trách nhiệm cá nhân về sự trong sáng và minh bạch của Giỏ thị, về các con số thu, chi, và tiền còn lại trong Giỏ.
Lana đã nhận ĐƯỢC rất nhiều (cảm động) vì sự tin cậy của bạn Giỏ thị, và sẽ nâng niu sự tin cậy đó.

*** Một ngăn khác: Lần duy nhất cho tới giờ Lana 'chính thức kêu gọi' quyên góp trên Lana Blog là đợt ủng hộ áo ấm cho các bé ngay trước Tết. Khi hết đợt Lana đã tổng kết Quỹ áo ấm này tương tự như cách làm Giỏ thị: đưa thông tin chung (các cổ đông, tổng thu, chi, tiền còn lại) trên một entry của Lana Blog (link) và chia sẻ thông tin chi tiết qua mailing list tới những cổ đông đóng góp. Đợt quyên góp này là một ngăn riêng độc lập với khoản tiền trong Giỏ cho "Cơm thịt".
Do phải gởi phần Áo ấm lên SMS vội cho kịp tết nên sau khi áo đi và ngay cả khi Lana xin kết giỏ rồi vẫn còn tiền ủng hộ chuyển về. Khoảng đầu tháng 03 tới nhóm ủng hộ áo cho Sàng Ma Sáo dự định kết hợp với Gánh hàng xén gánh chung hàng (quần áo cũ (mà chưa cũ) của trẻ em quyên góp được, chăn mền, vật dụng...) lên giúp trẻ Pa Cheo, Sàng Ma Sáo và Tả Gia Khâu (Mường Khương). Lana (hình như đã xin phép và chưa nghe phản đối, hihi) xin các cổ đông cho phép sử dụng số tiền còn trong Giỏ lo cho Gánh hàng lần này lên Sàng Ma Sáo nha các bạn yêu? (cụ thể Lana sẽ share qua email nhé).

Như vậy bạn đọc có thể hình dung hiện nay Giỏ thị có hai ngăn: Một ngăn đóng góp (theo quý, hy vọng duy trì lâu dài) cho Cơm thịt, và một ngăn giúp áo ấm và vật dụng cho trẻ vùng cao - ngăn này sẽ chỉ hoạt động theo từng đợt (chủ động) và hết mỗi đợt sẽ đóng Giỏ :)

Xin cảm ơn tất cả bạn bè đã cùng đồng cảm chia sẻ với Lana và xin thay mặt các bé cảm ơn những tấm lòng thơm thảo xa gần.

Mến nhiều,
Lana.

February 05, 2012

Ra Giêng

"Tháng Giêng là tháng ăn chơi", cái này có lẽ đúng hơn với ngoài Bắc. Mình nhớ ngày ở SG hết Tết là làm huỳnh huỵch đầu năm như cuối năm chả khác gì. Ngoài Bắc, ra Giêng dân chúng cứ tư tưởng du xuân, đi Chùa đi chiền, Lễ này Hội nọ, vừa làm vừa chơi làng nhàng cả tháng.

Mình từ đi khi làm đã ở SG, nghề dịch vụ Tết còn bận hơn ngày thường nên quen, chả thích vụ du xuân. Nghỉ ra nghỉ làm ra làm. Với lại đi chùa mình chỉ thích đến chùa vắng, thắp hương, quỳ dưới tam đường lặng nghe tiếng Kinh vang đều đều, rồi ra vãn cảnh Chùa cảm nhận không gian thư thái thanh tịnh... Lại nhớ một lần chèn nén với mùi nhang mùi người ở Chùa Vĩnh Nghiêm cùng bà chị với một lần chen chúc bẹp người ở Chùa Hương với đội bạn học, thôi bái lạy con xin không quay lại nữa. Mà không lần nào quay lại thật.

Ra Giêng, mình đọc xong một cuốn sách về phong thủy trong trang trí nhà và cuốn truyện "Bóng ma trong điện Kremli". Mình bắt đầu đọc lại được, thấy mừng. Nhưng bây giờ mình chọn thứ để đọc kỹ hơn, mỗi lần đi mua sách là tìm những cuốn đủ để mình thích, đủ để mình cầm đến là đừng rời nó, để đừng cách quãng sự đọc như những năm rồi. "Bóng ma trong điện Kremli" viết về tội ác, về thế giới ngầm, giết chóc, quyền lực và gái điếm. Nó là tác phẩm văn học nhưng phản chiếu một mảng cuộc sống của nước Nga sau khi mình đã rời đó. Mình muốn biết nước Nga giờ đã thế nào. Khó nói dưới góc độ văn học cuốn truyện đó có là hay không, bởi vì mình không chỉ đọc nó như một cuốn truyện mà còn 'đọc' những thông tin đằng sau nó nữa. Như tất cả những người đi Nga thời mình, mình yêu đất nước ấy.

Ngoài ra, mình thú thật là từ Tết đến giờ câu chuyện mình theo dõi không bỏ bài báo nào là vụ anh nông dân tên Vươn ở Hải Phòng chống lại 'bọn cường hào' (hơi hỗn, nhưng thật là phải gọi thế mới đúng), và điều mình thường nghĩ đến nhất là những đứa trẻ ở Bát Xát mình đã đi qua trong 'chuyến đi dài' và lời hứa sẽ trở lại. Mình cứ phải ráng cất bớt không viết nhiều về hai điều này vì vụ anh Vươn nhiều báo nhiều blog nổi tiếng đều viết cả, mình lót dép ngồi nghe cũng đủ, viết thành ra nói leo, còn về bọn trẻ miền núi thì viết nhiều lại sợ spam bạn đọc blog, muốn chia sẻ điều mình quan tâm lại tự nhắc dừng kẻo làm bận bạn bè.
Mà rét kéo dài suốt cả tháng, đến hôm nay mới hơi hửng ấm. Cứ rét lại nghĩ đến đợt áo ấm vội lên trước Tết. Mỗi một trăm ngàn đồng /5 USD của bạn bè mình là được một chiếc áo, một đứa trẻ trên kia có áo ấm đẹp để mà mừng vui suốt Tết và suốt cả mùa đông. Mỗi lần ra đường gặp gió rét lại nghĩ đến điều ấy và ngầm vui.

Nhóm bạn cùng chuyến đi trước hẹn nhau lên lại Pa Cheo - Sàng Ma Sáo đầu tháng 3 tới, mang thêm cho bọn trẻ quần áo cũ (còn tốt) đi quyên được, một số vật dụng cần thiết, đồ dùng học tập... Hôm nay nhận thư (email) của cô giáo Quỳnh ở Mầm Non Sàng Ma Sáo, mình đang xin phép cô cho post bức thư. Mình sẽ lại viết một chút về chuyến đi. Mong bạn đọc ai không quan tâm thì bỏ qua cho mình.