April 23, 2014

"CHÁU ƠI, MÌNH NGÃ ĐÂU THÌ ĐỨNG DẬY Ở ĐÓ"

CHÁU ƠI, MÌNH NGÃ ĐÂU THÌ ĐỨNG DẬY Ở ĐÓ
(Nguyễn Thế Thịnh)
Bác đã định không nhắc lại chuyện này vì thấy như thế sẽ làm cháu ám ảnh. Nhưng không viết thì nó lại làm bác ám ảnh.
Vậy nên, cháu hãy cùng bác đối diện với sự thật. Đừng sợ. Vì bác từng là thằng ăn cắp, rất nhiều lần, hồi bằng tuổi cháu.
Đó là thời đi chăn trâu, tụi bác, trong đó có nhiều người nay đã là giáo sư, tiến sĩ, nhiều người thành cán bộ cấp cao... thường rất nghịch ngợm, hầu như ngày nào cũng chui vào vườn người khác hái ổi, bẻ mía... Tụi bác tệ hơn, là vì miếng ăn, cháu chỉ vì muốn đọc... Hai điều này dù hành vi khá giống nhau nhưng bản chất khác nhau nhiều.

Cháu hãy nghe bác kể hai câu chuyện sau đây:
Bác Lê Văn Nghĩa, nhà văn, nhà báo nổi tiếng, trong cuốn sách Mùa hè năm Petrus kể: Ông Trương chủ nhà sách số 62 Bonard (sau đó là Lê Lợi), nhân viên của ông đã bắt nhiều người ăn trộm sách. Nhiều nhất là bọn du thủ du thực sống chung quanh vỉa hè Lê Lợi, khu Cầu Muối, vào ăn cắp sách để bán lại cho những hàng bán sách “xôn” ngoài vỉa hè. Với bọn này, ông Trương thẳng tay giao cho cảnh sát vì bọn họ chỉ cần tiền chứ không cần sách. Còn những người là học sinh, sinh viên, thậm chí những trí thức vì một lý do gì đó ăn cắp sách, ông chỉ cho viết một bản cam kết “không ăn cắp sách” để ngăn ngừa họ tái phạm lần thứ hai rồi cho về, bởi họ là những người ăn cắp sách vì cần chữ.
Hôm đó ông phát hiện thằng Mai lấy một quyển. Ông kêu nó vào, bắt viết bản cam kết. Thằng Mai viết xong thì nói: “Dạ, thưa ông, con lỡ dại một lần ông tha cho. Xin đừng báo về trường con...”.
“Lần này tôi tha cho cậu, không báo về trường, lần sau...”.
“Dạ, con xin thề, không có lần sau. Nếu vào nhà sách này con sẽ mua...”, nó láu táu nói vì mừng. “Dạ thưa ông, con đi về”.
Khi nó vừa bước ra cửa, ông Trương gọi nó lại. Nó giật nảy mình. Ông chủ nhà sách đổi ý rồi chăng?
“Dạ, ông kêu con?”.
Ông Trương cầm quyển sách hướng dẫn làm nghệ sĩ đưa cho nó: “Nè, tôi cho cậu quyển sách. Khi nào trở thành tài tử nổi danh nhớ diễn cho tôi xem...”.
*
Bác Đỗ Quý Doãn, nguyên Thứ trưởng Bộ TT- TT nhớ câu chuyện của hơn 50 năm trước. Ông có thằng bạn lúc đó khoảng 10 tuổi vào vườn nhà hàng xóm hái trộm khế. Ông chủ nhà biết nhưng nếu làm nó sợ nó có thể rơi ngã chết nên ông nhẹ nhàng bảo nó hái giùm ông một quả rồi xuống. Nó mừng quá tìm hái quả to và tụt xuống đưa ông. Đến nơi ông nói với nó là từ nay nếu thích khế thì gặp ông để xin vì không người ta tưởng trộm họ đuổi, dễ rơi ngã chết đấy... Thằng cu thoát nạn mừng nhưng cũng xấu hổ lắm nên từ đó ai rủ nó đi hái trộm khế, ổi... nó đều từ chối.
*
Nhân viên siêu thị Vĩ Yên đã không đối xử với cháu như ông Trương chủ tiệm sách, ông chủ cây khế quê bác Doãn, họ thật đáng trách, nhưng cháu hãy hành xử như thằng Mai hay người bạn trộm khế mà bác Doãn kể. Bác và tụi bạn của bác cũng đã làm như vậy khi vượt qua cái tuổi ham muốn nông nỗi và nghịch ngợm của trẻ con.
Ngã đâu thì đứng dậy ở đó. Cháu đừng sợ xấu hổ với bạn bè. Có ai đó vô tình hay cố ý nhắc lại điều đó, cháu hãy công nhận sự thực, thưa lại thế này: "Đúng là tớ đã định lấy hai quyển sách đó thật, chỉ vì thèm đọc quá, nhưng tớ biết sai rồi, tớ rất hối hận, xin mọi người bỏ qua cho!". Bác cũng rất muốn cháu đủ can đảm để trình bày với thầy cô cho cháu được nói điều này trong buổi chào cờ, trước mọi người.
Bác tin, khi cháu nói thế rồi thì họ sẽ không nói lại lần sau. Cháu hãy chứng minh bản lĩnh của mình có được từ đọc sách, đừng nghĩ điều gì dại dột.
Bác nghe nói, sau sự việc đó, cháu nhìn thấy sách là hét lên, bảo mẹ đốt đi. Đừng.
Vào một thời điểm thích hợp, bác sẽ gửi cho cháu nhiều sách, trong đó có trọn bộ truyện Trạng Quỳnh. Nhiều người bảo thế là phản cảm nhưng bác nghĩ khác, cháu đừng để nó ám ảnh. Sách không có lỗi. Khi cháu coi sách là kẻ thù thì đó thực sự là thảm họa.
Bác nói "ngã" tức là cháu đã có lỗi, thậm chí là lỗi lớn, nhưng nói "đứng dậy" là nói cách cháu vượt qua và không lặp lại.
*
Bác muốn lên Chư Sê, đưa cháu đến chính siêu thị đó, hai bác cháu chọn mua sách. Khi trả tiền có thể có nhân viên phát hiện ra và nhìn, cháu hãy nhìn thẳng vào họ và nói, cháu chính là đứa trẻ hôm trước định trộm sách, nhưng nay thì cháu mua, tính tiền cho cháu. Và cháu rút tiền ra trả. Cũng đừng ngoái lại nhìn bác. Bác chỉ đi bên cạnh thôi.
*
Con người sống phải biết tha thứ.
Và cháu này, người lớn cũng cần được tha thứ!
Rất tin ở cháu!

*** Một bài tâm tình quá đáng để giữ, người viết Nguyễn Thế Thịnh là nhà báo sống và làm việc tại Đà Nẵng. Thanh niên online 22/03/2014 đăng bài này của ông nhưng lại kèm cái hình em bé bị trói/đeo biển tại siêu thị, mình ko muốn share cả cái (hình/ tư duy) phản cảm nên copy nguyên bài về.

March 31, 2014

Tình huống

Một người bạn quen gọi điện với giọng chùng xuống, ngập ngừng nói mời đám cưới con gái. Ở VN mình vốn thế, lời mời dự tiệc cưới con mang nghĩa thông báo 'tôi dựng vợ/ ả chồng cho con' hơn là mời tới chung vui thật sự. Nên không vui vẫn phải mời, thông báo.
'Bố vợ' kém mình 2 tuổi, nói con gái mới 19 tuổi, đang học năm thứ nhất đại học, có người yêu, lỡ, phải cưới "Nó vừa thông báo nên tụi em chỉ có một tuần để chuẩn bị, bác đừng trách tụi em nhé. Buồn bác ạ".

Mình bình thường là kẻ thả đầu - vô tư không chi tiết - lại dường như luôn có một cơ chế tự nhiên điều khiển í nghĩ phải làm gì tốt nhất khi rơi vào tình huống xung quanh quá rối, cần một lời làm dịu.

Lắng nghe bạn nói rồi bảo: Mình hiểu rồi, gởi cho mình tin nhắn địa chỉ và thời gian, không cần câu nệ gởi thiệp nhé, mình sẽ cố gắng đến. Bây giờ là lúc cần bình tĩnh, lo việc cho nó. Chuyện đã nhỡ rồi, nó cần bố mẹ. Mình nghĩ đám cưới chỉ là một việc, vấn đề là xác định giúp nó sinh con, nuôi con cho nó và động viên nó đi học lại. Đừng để nó thấy mọi điều đóng lại, vì điều quan trọng là cả cuộc đời nó sau này.

Tối, kể chuyện cho Dim Mei: "Chú C. gọi điện mời mẹ đi dự đám cưới con gái chú ấy. Chị ấy mới 19 tuổi..." - Thế ạ? mới 19 tuổi? - Uh, chị ấy vừa vào đại học, có người yêu và lỡ có bầu em bé. Chú ấy buồn lắm nhưng mẹ bảo nếu được thì chị ấy cần có kiến thức phòng tránh thai từ trước, giờ lỡ rồi, sẽ khó khăn hơn rất nhiều, sợ nhất là con nản chí hoặc mất phương hướng, vì thế bố mẹ cần giúp chị ấy sinh em bé xong phấn đấu đi học trở lại cho cả cuộc đời về sau".

Cảm ơn mẹ đã truyền cho mình cách nói chuyện với con, dù là dạy dỗ vẫn luôn ẩn chứa "Mẹ yêu thương các con, mai này nếu lỡ rơi vào hoàn cảnh không còn nghĩ được điều gì thì các con hãy nhớ và yên tâm về tình yêu không đổi ấy".



* Có thể bạn muốn đọc:
- BA MẸ

March 14, 2014

về MH370 mất tích bí ẩn 07/03/2014 (Tiếp theo)

Tiếp theo:
* Ngày 11/03, FB Lana mình viết (chịu không thấu với bạn Mã trong việc liên quan đến số phận con người)

PLAYING GAME?
Reuters dẫn nguồn tin từ quân đội Mã Lai thông báo radar quân đội Mã Lai còn bắt được tín hiệu của chiếc B777 dân dụng MH370 gần Pulau Perak trên eo biển Malacca phía Tây Mã Lai sau hơn một giờ so với thời điểm ban đầu chính nhà trức trách Mã Lai thông báo chiếc máy bay mất tích (trên vùng biển phía bờ Đông giáp với vùng biển Nam Việt Nam).

NGUỒN TIN NÀY CHƯA ĐƯỢC MỘT BÊN ĐỘC LẬP VỚI MÃI LAI KIỂM CHỨNG (xin đọc kỹ bài gốc trên Reuters theo link phía dưới).

Vấn đề là, TIN ĐƯỢC BAO NHIÊU PHẦN TRĂM SỰ THẬT và TIN THẾ NÀO với những thông tin từ Mã Lai trong sự kiện MH370 này?

Với cách nhà chức trách Mã Lai 'im lặng' về thông tin này suốt 4 ngày trong khi cả thế giới cầu nguyện cho 239 người ko biết sống hay chết, với cách mập mờ khi ban đầu nói mất tích sau 2 giờ bay sau lại đổi thành sau 40 phút bay. Dữ liệu radar quan sát, thông tin điều hành tàu bay trong tay họ, với những 'kỳ lạ' như thế, độ tin cậy là bao nhiêu?
Họ playing game? which's the game?

Sao các báo nhà mình dẫn tin Reuters về mà không chân nhận về sự 'không bình thường' trong cách thông tin của Mã Lai trong vụ MH370?

-----------------------------------------
Muốn nói chuyện này, mình tận mắt thấy bức điện HK báo cho VN về những mảnh vỡ kim loại lớn quan sát được trên biển phía nam Vũng Tàu/ rồi vật nổi/ rồi vết dầu... cuối cùng kiểm chứng đều ko phải, chưa có dấu vết thực của MH370. Cho nên thông tin cần phải check, thông tin Mã Lai càng cần check.

Thế mà, dây chuyền theo các báo, một số FB-kers có uy tín, trong có cả Bọ Lập với bác Sao Hồng mà mình rất quý vội vàng dẫn Reuters lan tin eo biển Malacca này để phê phán việc VN dồn sức kiếm tìm MH370.

Thật sự thất vọng.

Xin nói, nếu căn đúng tuyến bay, giờ mất tích như cả thế giới tin Mã Lai trong 4 ngày qua thì 239 số phận kia có thể dưới lòng biển nhà mình. Chưa kể nhà họ chạy qua tìm người. Khoanh tay sao?

Hình: vị trí 'mất liên lạc' 2 giới chức Mã Lai thông báo lại hôm nay
--------------------------------------
Link bài Reuters được dẫn đi dẫn lại "Missing Malaysian plane last seen at Strait of Malacca: source" (ở đây)
(trích) (Reuters) - The Malaysian military believes an airliner missing for almost four days with 239 people on board flew for more than an hour after vanishing from air traffic control screens, changing course and travelling west over the Strait of Malacca, a senior military source said.
"It changed course after Kota Bharu and took a lower altitude. It made it into the Malacca Strait," the military official, who has been briefed on investigations, told Reuters.

Tìm kiếm MH370 (nguồn lấy từ trang nào quên mất rồi :())
--------------------------------------
* Ngày 12/03, bố khỉ, "Malaysia bác tin MH370 quay ngược về eo Malacca" (link)
(trích) Tư lệnh không quân Malaysia khẳng định ông chưa bao giờ công bố về việc dò tìm được tín hiệu MH370 ở eo biển Malacca, và rằng báo chí nước này đã đưa tin sai.

Nhưng thật ra không phải 'báo chí nước này' mà là một tướng lĩnh quân đội Mã (a military official who has been briefed on investigations) đã nói với Reuters về Malacca!
Thế, là thế quái nào?
:(((
--------------------------------------
Lại tiếp
* Ngày 13/03,
Tạp chí Phố Wall (uy tín) đưa tin Cơ quan điều tra Mỹ nói dữ liệu gởi tự động từ B777 MH370 về Nhà SX cho biết tàu bay còn hoạt động sau thời điểm được CQ Không lưu Mã báo mất tích 4 tiếng đồng hồ sau đó.

(The Wall Street Journal, 13/03/2014) "U.S. Investigators Suspect Missing Malaysia Airlines Plane Flew On for Hours"(link)
(trích) US investigators believe the plane flew for a total of up to five hours based on analysis of signals sent by the Boeing 777's satellite-communication link designed to automatically transmit the status of certain onboard systems to the ground
--------------------------------------
* Ngày 14/03,
(vnexpress, 14/03/2014) Việt Nam chuyển trạng thái tìm kiếm từ 'Khẩn cấp' sang 'thường xuyên' (link) trong khi "Nhà Trắng: Mỹ tìm MH370 ở Ấn Độ dương" (link)
(trích): Hôm qua, báo WSJ dẫn lời một số nhà điều tra không nêu tên cho biết MH370 có thể đã bay được thêm 4 giờ nữa kể từ thời điểm nó biến mất trên màn hình radar dân sự của Malaysia. Điều này dựa trên thông tin từ hai động cơ của chiếc Boeing, vốn có cơ chế tự động thu thập và gửi dữ liệu trạng thái, bao gồm sự hoạt động, độ cao, về cơ sở dữ liệu ở mặt đất của hãng chế tạo động cơ. Với hơn 4 giờ bay nữa, MH370 có thể qua Ấn Độ dương, thậm chí đến tận gần biển Arab.

Tuy nhiên giới chức Malaysia bác bỏ thông tin này. (ô hô)

Mỹ mở rộng tìm kiếm MH370 (hẳn là bán kính tính theo 5h bay của B777)

(còn tiếp tục cập nhật)

* Đọc phần trước: Mạch thông tin từ 08/03 ở đây

về MH370 mất tích bí ẩn 07/03/2014

* Ngày 8/3: Sáng hẹn hò cà phê nhóm nữ với nhau ở Cà phê Paris Deli giữa lòng HN thì đọc được thông tin về chuyến máy bay mất tích mang theo 239 hành khách và phi hành đoàn từ Kuala Lampua dự kiến đến Bắc Kinh.
Stt lúc đó trên FB:
"Oh my goodness,
tim mình đang thắt lại.
Nếu theo tính toán, chiếc máy bay mang theo 239 cuộc sống này đã hết nhiên liệu gần 3 giờ đồng hồ trước, 'nó phải đang ở đâu đó dưới đất', but how...

Cầu lạy Chúa phù hộ cho họ, và cho những người liên quan."

* (Business Insider, ngày 08/03) "Malaysia Airlines 777 Disappears Over South China Sea, Large Oil Slicks A Sign The Jet Crashed" (link)
... Malaysia Airlines Flight 370 has been missing since early Saturday morning. Flight MH370 was flying from Malaysia's capital, Kuala Lumpur, to Beijing, a route that normally takes six hours. The flight left from Kuala Lumpur at 12:41 a.m. local time and was expected to land in Beijing at 6:30 a.m. According to the airline, the aircraft fell off the radar at 2:40 a.m., around two hours after departure...
----------------------------------------------------
* Ngày 09/03, FB updete stt "Prays"
(Thanhnien Online, 09/03) "Máy bay Malaysia mất tích: Mất liên lạc sau khi cất cánh chỉ 50 phút(link)
(Trích) Hệ thống theo dõi các chuyến bay của Thụy Điển vừa công bố máy bay Boeing 777-200 mang số hiệu MH370 của Malaysia Airlines mất liên lạc chỉ 50 phút sau khi cất cánh vào sáng 8.3.
Tổng giám đốc Fredrik Lindahl của hệ thống FlightRadar24 trong email trả lời báo The Star nói: "Chuyến bay MH370 cất cánh từ sân bay Kuala Lumpur lúc 16 giờ 41 phút (giờ UTC, tức 0 giờ 41 phút, giờ địa phương) và biến mất khỏi màn hình flightradar24 lúc 17 giờ 21 phút giờ UTC (tức 1 giờ 21 phút sáng) ở khoảng giữa Malaysia và Việt Nam".
"Cũng theo dữ liệu của chúng tôi, không có nghi ngờ gì về chuyện vị trí cuối cùng mà máy bay còn theo dõi được là cách thành phố Kuala Terengganu 150 km về phía đông bắc", ông Lindahl nói thêm. "Hệ thống radar của chúng tôi theo dõi rất tốt ở khu vực máy bay mất tích và tín hiệu cuối cùng nhận được là ở độ cao 35.000 feet (10,6 km)", ông này khẳng định.

Trước đó, thông cáo của Malaysia Airlines (MAS) lúc 7 giờ rưỡi sáng 8.3 nói rằng máy bay mất liên lạc lúc 2 giờ 40 phút. Và điều này cũng được Tổng giám đốc MAS Ahmad Jauhari Yahya nói trong cuộc họp báo lúc 11 gờ sáng.
----------------------------------------------------
* Ngày 10/03, update FB stt: "Keep praying,


Dữ liệu chính thức trên flightradar24.com, 10:45 ngày 10.03.2014 cho thấy MH370 là chuyến bay hàng ngày (mỗi ngày một chuyến, đúng số hiệu đó, giờ đó, đường bay đó). Ngày 08.03.2014 bảng này ghi MH370 cất cánh 00:41 (giờ địa phương). Phần 'tình trạng' (status) ghi 'không xác định' / hủy bỏ

Ba cột thời gian theo thứ tự là giờ cất cánh theo lịch, giờ cất cánh thực tế, giờ hạ cánh theo lịch (STD/ ATD/ STA = Scheduled Time of Departure / Actual Time of Departure / Scheduled Time of Arrival)

(vnexpress, ngày 10/03) "Nhiều bí ẩn bao trùm chiếc máy bay Malaysia mất tích" (link),

(trích) Thời gian cất cánh cho tới khi mất liên lạc với chiếc máy bay Boeing 777-200 của Malaysia là điểm không thống nhất dễ nhận ra khi các bên phát đi thông điệp đầu tiên về vụ việc.
Bản thông cáo báo chí đầu tiên phát đi từ chính Malaysia Airlines cho biết chuyến bay xuất phát từ sân bay Kuala Lumpur lúc 0h41 sáng theo giờ địa phương, và mất liên lạc lúc 2h40 rạng sáng 8/3, tức là sau 1 giờ 59 phút.
Những người có kinh nghiệm bay đều khẳng định rằng sau gần hai giờ bay từ Kuala Lumpur, lẽ ra máy bay đã phải đến ngang miền Trung Việt Nam.

Trong khi đó, thông tin từ Cục Hàng không Việt Nam khẳng định mất liên lạc với chiếc máy bay MH370 khoảng một phút trước khi máy bay tiến vào vùng FIR (vùng thông báo bay) của TP HCM. Có nghĩa là thời điểm này, máy bay vẫn chưa bay ra khỏi vùng thông báo bay của Malaysia, cách tối đa 185 km so với đất liền nước này....
Theo ước tính của những người có kinh nghiệm, chiếc máy bay Boeing 777-200 chỉ cần 40-50 phút để bay từ Kuala Lumper đến vị trí nói trên.

Chiều hôm qua, khi gửi thông tin cho Việt Nam, phía Hàng không liên bang Mỹ cũng cho rằng máy bay có thể rơi ở ngoài khơi tỉnh Thừa Thiên Huế (miền Trung Việt Nam). Thông tin này đưa ra dựa trên thời gian bay mà Malaysia cung cấp (mất liên lạc sau gần 2 tiếng bay). Tuy nhiên, ngay sau đó phía Mỹ đã xác minh lại và hủy dự báo này.

"Cho đến nay (sau 36 tiếng), phía Malaysia cũng chưa xác nhận lại về thời điểm mất liên lạc", một quan chức tại Trung tâm tìm kiếm cứu nạn Hàng không Việt Nam cho biết.

Ông Lại Xuân Thanh, Cục trưởng Cục Hàng không cũng nói thêm, phía Việt Nam nhận được rất ít thông tin chính thức từ phía Malaysia đưa ra... Nhiều quan chức ở Cục cũng không giấu sự băn khoăn khi phía Malaysia tỏ ra rất ngập ngừng mỗi khi được đề nghị cung cấp thông tin.
----------------------------------------------------
* Ngày 11/03, FB Lana stt:
Cách phòng mình ngồi chỉ mấy bước
Nơi này hôm nay không khí giảm nóng hơn mấy ngày qua, các nhà báo cũng thưa hơn Rằng đến hôm nay có lẽ đã "xác định rút về cuộc chiến lâu dài"
Lại tự ngẫm mình cũng không phải người rất kiên định, kiên trì 10 có tới 9 phần phụ thuộc vào niềm tin,
Mà với MH370 mong đừng là thế, sẽ vẫn hết sức tìm, cho dù niềm tin kiệt sức thì cũng kiên định tìm, vì cầu nguyện, cho 239 sự sống.

(còn tiếp tục cập nhật tại đây)

December 31, 2013

Chào 2013, chào 2014

Chào năm cũ 2013,
cái gùi đủ đầy đủ nặng,
những nho nhỏ làm được cùng người thân, bạn bè,
những cảm nhận,
những lo lắng,
yêu thương,
(có cả chiếc giường bệnh viện)
những cái nắm tay ấm,
những nụ cười,
những niềm vui và cả nỗi buồn không-vô-ích,
những ngày,
kín đủ một năm.
...
Lại gùi đón một Năm Mới,
Chào 2014 nha! 

December 30, 2013

Viết xong rồi cất

Nhật ký, không nhớ hôm nào
Chả biết vì sao viết xong rồi cất, chắc tại như là viết dở dang,
--------------------------------------------------------
Dạo này thật ra là nhiều chuyện để blog. Đêm qua ngủ với Mẹ Mốc Mít (đừng ai suy gì nha) chuyện nọ chuyện kia tới tận 1 rưỡi đêm, bảo nhau thôi ngủ đi đến lần thứ ba mới ngủ thật. Hai tên sau một hồi phân tích thì cũng rút ra được một kết luận là xóm Blog nhà mình im ắng lặng lẽ là do phây búc, FB mì ăn liền đấy nhưng nó tiện, dần dần nó kéo rút người ta vào nó hết thời gian. NLVD nói đúng 'đội mình giờ thành nhóm blogger hoạt động trên phây búc" hị hị, phây búc nhanh trôi, chuyện to lắm cũng ào lên vài bữa rồi lặn, vài bữa sau là chẳng còn thấy tăm nào nữa.
FB nổi, nhưng chẳng có sâu xa.
Thế thì tiếc. Với những kẻ cứ thích giữ những thứ hay hay, những thứ muốn nhớ.
Giống như khi định chép thơ tay thì được dí vào tay cái bàn phím nhấp nháy tách tách một phút là xong roẹt. Người ta tặc lưỡi với một món ăn nhanh rồi một lúc lặng lẽ thấy tiếc thứ đậm đà.

Bữa cùng nhóm nhỏ vào thắp hương mộ Cụ Giáp trên núi Vũng Chùa, nhìn ra biển khơi, qua vùng biển lặng, ra nữa là Hoàng Sa biên giới. Mình không hiểu lý do Cụ (hay con cháu) chọn nơi này, mà thôi chỉ lặng lẽ thắp nén nhang kính nghiêng mình. Vắng vẻ quá, dù khi đó đã gần trăm ngày Cụ nhưng vẫn dòng người lặng lẽ biển số các nơi vào chào Cụ, phần nào ấm áp. Rồi cứ tự hỏi nhưng ấm áp dòng người được bao lâu, vài tháng, vài năm. Còn sau đó, chắc hẳn rồi cũng trở về vắng lặng, quạnh hiu. Người ra đi là hết, buông xuôi mọi điều.

Bữa đó miền Trung mùa lũ, ào ào xuôi ngược các chuyến hàng, xe, người vào miền Trung cứu trợ, cứu lụt cứu đói. Sục sôi. Sục sôi cả cái note của một người bạn làm báo "29 hộ được làm nhà thì đ.t mẹ thằng chủ tịch Mặt trận cấp xã ăn của dân đến 21 căn. Cái nhà lù lù ra đó mà nó còn xơi cả căn thì cái gì mà nó không ăn".
Hỏi vậy bao giờ hết đói.


Kể cả sôi sục cứu gạo thì sức nào chở được đúng đến từng nhà, mà chở được bao nhiêu, vài ngày, vài tuần, hết gạo cứu lại đói.

Qua dải đất này không thoát được cảm giác trĩu nặng, nhìn đâu cũng xơ xác tiêu điều. Nghèo đến chói đắng, không lối đi.

December 08, 2013

12.2013

1. Thầy cô giáo kèm cặp hồi cấp 2 yêu cô trò nhỏ như con, truyền cho trò niềm yêu toán, yêu học, yêu thiên nhiên giản dị.. Trò lớn lên, đi xa, tình yêu vẫn nguyên vậy.
Một năm chỉ một hai lần tới thăm được Thầy Cô lần nào cũng cảm giác nỗi niềm của người đưa đò. Cha mẹ đưa đò con, thầy cô đưa đò trò, qua sông...

20.11.2013
2. Trẻ em như búp trên cành,
biết ăn ngủ biết học hành là ngoan...


(Hình: Tại lớp 3 điểm trường Tiểu học Tả Lèng, Pacheo, Bát Xát, Lào Cai, 12.2013. C Liên Nguyễn chụp)

Hỏi sao cứ đi núi hoài không bỏ được :(

3. Có lớn mãi thì cũng không thoát cái tuổi nghịch, quậy bẩm sinh.
(đường liên xã khúc Mường Hum, Bát Xát, Lào Cai)


4. Tự nhiên thấy đó đây trang hoàng cây thông với sắc màu, kẻ nọ người kia nhắc Giáng sinh Giáng sinh. Ờ mình cũng Giáng Sinh.
Dành đến gần nửa ngày Chủ Nhật cho tiệm tóc.
Cắt cúp.
"Làm cái gì đó khác khác đi em, quái 1 tẹo cũng chả sao. Dù sao thì cũng sắp Giáng Sinh"
Thuốc, gội, máy móc đủ kiểu.
Một trò điên điên nổi loạn kiểu-Lana-đôi-khi.

p.s Tóc đã xong. Quá ngắn!

5. Bạn Dim có khả năng sẽ đi học xa. Chuẩn bị hành trình 'cai con'...

November 01, 2013

Một ngày trong 365

Con hẻm chừng 60m, thiếu phụ một tay túi laptop một tay xách chiếc giỏ hàng hiệu bung biêng ráng đi thẳng thớm về nhà. Hình ảnh ai đó nhìn không đẹp lắm, nhỉ.

Lại tự nhủ ra đó là hình ảnh rất thật 3 ngày trong 365 ngày của năm, ừa sao cứ phải chưng hình ảnh chỉ 362 ngày còn lại. Thôi kệ, thật đi. Được thật là một hạnh phúc.
hay này cũng là cái tự nhủ của say?

Lấy chìa khoá lách tách mở cổng khi bác hàng xóm tên Th. đang ngồi quạt than ngay khoảng sân chung trước cửa. Hỏi ủa sao giờ này chị còn quạt bếp, trả lời chị quạt than cho thằng út bán ngô nướng ngoài ngõ, mùa đông rồi cô ạ, ngô nướng được khách.

Nhà chị Th. kế nhà mình, ngõ xóm coi nhà bác í như ở đáy xã hội. Người chồng nghiện rượu chết trước Tết năm ngoái, 4 đứa con đứa chết vì ma tuý đứa mại dâm, thằng Út 15 tuổi cũng vừa đi trại cải tạo về. Có lần gặp, chị nói với mình đôi mắt ầng ậch nước "chúng nó có hỏi gì cô đừng cho vay tiền nhé".

Hỏi bắp bi nhiêu chị, trả lời nó bán 10 ngàn một chiếc cô à. Móc bóp lấy 30 ngàn nói chị cho em mở hàng 3 chiếc, tẹo có bắp chị nói thằng bé chuông em xuống lấy.

30 ngàn bằng một bữa ăn sáng của Dim + Mei, bằng một nụ cười gượng và lời cảm ơn rất thật của một phận đàn bà kế sát nhà mình.

Trộm nghĩ sao mình chưa say.

(Note FB 20:00 31.10.2013)

October 02, 2013

Cần quái gì cái công bằng gớm ghiếc ấy

Cái gì đang xảy ra, lây lan, ăn vào lối nghĩ của các thầy cô/ những đứa trẻ/ nhiều ông bố bà mẹ/ và sự thật là một phần không nhỏ của cả cộng đồng. Có nhiều không những người nhận thấy và gọi to lên rằng "Mục đích cao cả nhất của giáo dục theo tôi không phải kiến thức mà là sự khai phóng và giúp con người ta hiểu thế nào là lòng nhân ái/ Cái khó nhất và cần phải hướng tới không phải là một cuộc sống ngày càng no đủ sung sướng phủ phê hơn mà chính là những ứng xử nhân văn, là tình người. Thiếu nó, mọi thứ vật chất chỉ là của phù vân bèo trôi nước nổi".

đọc, và đau.

(Đất Việt - Mi An:) Một câu chuyện có thật ở Hà Nội, trường mầm non nọ thu 40.000 đồng/học sinh để tổ chức cho các cháu xem xiếc, nhưng vì không phải tất cả cùng đóng nên các cô bắc loa yêu cầu cháu nào không đóng tiền thì phải ngồi trong lớp. Và những đứa trẻ đã khóc...

Nguyên văn câu chuyện được một vị phụ huynh kể trên trang mạng xã hội thế này: "Nhân kỉ niệm ngày 2.9 trường mầm non T.M – A (Hà Nội) tổ chức cho các con xem xiếc tại sân trường. Chi phí phải đóng của mỗi con là 40 ngàn đồng. Phụ huynh các bạn nhỏ hồ hởi đóng góp cho con. Sáng 30.8, đoàn xiếc về trường, nhạc tưng bừng phấn khởi.
Từ phòng giám hiệu, tiếng cô giáo trên loa tròn vành rõ chữ : Alo, alo, đề nghị các vị phụ huynh cho con khẩn trương vào trường ổn định chỗ ngồi vì đã sắp đến giờ biểu diễn. Để công bằng cho các em đã đóng tiền, đề nghị những em chưa đóng tiền ngồi nguyên trong lớp học không được ra sân.

Thảng thốt nghe đâu đó tiếng khóc, tiếng sụt sịt, tiếng xì mũi, tiếng nấc của những đứa trẻ mà bản thân chúng nó không hiểu sao bố mẹ không đóng nổi cho nó bốn chục ngàn…"

Tôi đã khóc khi biết câu chuyện này. Thật khó hình dung một ứng xử tàn nhẫn và lạnh lùng như thế lại xảy ra trong một trường mầm non ngay giữa thủ đô. Nó cho thấy trong nhà trường bây giờ, nhiều thầy cô, những bậc được tôn kính gọi là “kỹ sư tâm hồn” đã trở thành cái máy thật rồi. Những cỗ máy không có trái tim, vì nếu là người, ai lại làm như thế.

Tôi đặt ra trường hợp thế này, để thuê đoàn xiếc về trường biểu diễn cho trẻ xem, cần một số tiền là A, mặc dù không phải tất cả phụ huynh đều đóng tiền cho con (vì nhiều lý do, có thể quên hoặc gia đình không có điều kiện) nhưng trường cũng vẫn thu đủ số tiền là A. Bởi bằng chứng là vẫn có đoàn xiếc về trường diễn. Vậy thì tiếc gì một chỗ ngồi mà không cho tất cả con trẻ đều được ra xem? Nếu đó là những giáo viên có tình người, tất cả các cháu đều được mời ra xem xiếc, mà không cần phải có một thông báo gì hết. Còn giả sử, có máy móc một tý, các cô vẫn có thể nói với các con rằng: “Mặc dù có những bạn không đóng tiền, nhưng các bạn khác đã đóng đủ tiền để cho tất cả các con được xem xiếc hôm nay. Các con hãy vỗ tay cảm ơn các bạn mình vì điều đó và nhớ rằng, trong cuộc sống, chia sẻ với người khác, niềm vui và hạnh phúc sẽ nhân lên”.

Vậy mà cả hai trường hợp đáng lẽ xảy ra đã không xảy ra, chỉ có một thông báo lạnh lùng: "Để công bằng cho các em đã đóng tiền, đề nghị những em chưa đóng tiền ngồi nguyên trong lớp học không được ra sân". Than ôi, công bằng nào ở đây. Những đứa trẻ như búp non, vắt mũi còn chưa sạch thì chúng cần quái gì cái thứ công bằng gớm ghiếc xấu xí đó của người lớn?

Tôi cứ hình dung ra hoàn cảnh những đứa bé bị nhốt trong lớp học vào cái buổi diễn xiếc ấy mà thấy lòng đau thắt. Chúng khóc, hẳn nhiên rồi, làm sao những đứa bé non nớt ấy không khóc cho được khi thấy các bạn bè hò reo vui vẻ ngoài sân, còn chúng thì phải ngồi ở đây. Đứa bé bỏng chưa hiểu chuyện thì ngơ ngác, đứa lớn hơn một chút sẽ biết, vì cha mẹ chúng đã không nộp 40.000 đồng. Chao ôi, có khi nào đồng tiền bốc mùi tanh lạnh như lúc này không?

Mục đích cao cả nhất của giáo dục, theo tôi không phải kiến thức, mà là sự khai phóng và giúp con người ta hiểu thế nào là lòng nhân ái. Vậy mà trong nhà trường này, ở cấp học mà đối tượng học trò cần nâng niu nhất, lại ứng xử theo kiểu "tiền trao cháo múc", ráo hoảnh lạnh lùng. Có tiền thì được phục vụ, còn không tiền thì xin mời nghỉ cho khỏe.

Những đứa bé ấy, lớn lên sẽ nghĩ gì, sẽ học được gì từ bài học đắt giá mà các giáo viên đã dạy cho chúng, rằng trong cuộc đời này, chỉ có đồng tiền là tối thượng, còn lại tất cả đều vô nghĩa mà thôi.

Sự vô cảm chưa lúc nào lại tràn ngập khắp nơi trong xã hội này, đến mức có cảm giác, nhiệt độ dòng máu nóng ấm chảy trong cơ thể chúng ta, cứ mỗi ngày, mỗi ngày lại nguội đi một chút. Thấy người cơ nhỡ hoạn nạn không chút xót thương, thấy người làm một việc tốt lành tử tế thì ngay lập tức nghi ngờ, không biết nó có định bẫy gì mình không. Nhiều người trong chúng ta đang dần dần hóa đá mà không biết.

Câu chuyện về buổi xem xiếc trong trường mầm non này, tôi ước sao có thể đến được với các vị lãnh đạo của Sở Giáo dục Đào tạo Hà Nội, không phải để truy ra trường nào mà phê bình, trừng phạt. Chỉ cần các vị lấy đó làm một trường hợp cụ thể để cho các giáo viên thảo luận cùng nhau, chúng ta ứng xử như vậy đã đúng với tư cách của những người đang làm trong môi trường giáo dục, trồng người hay chưa. Chắc sẽ có ích cho các thế hệ tương lai nhiều lắm đấy.

Cái khó nhất và cần phải hướng tới trong xã hội này, không phải là một cuộc sống ngày càng no đủ, sung sướng phủ phê hơn mà chính là những ứng xử nhân văn, là tình người. Thiếu nó, mọi thứ vật chất chỉ là của phù vân bèo trôi nước nổi.