April 28, 2011

Người Kinh Bắc mời trà khách đến chơi nhà

Dân ca quan họ đã được UNESCO công nhận là di sản văn hóa phi vật thể của thế giới. Còn mình thì đã yêu quan họ từ trước đó, từ bao giờ không nhớ nữa. Mình yêu lời hát ẩn chứa sự kín đáo mềm mại tế nhị. Yêu từ cái cách người Kinh Bắc mời trầu khách đến chơi nhà:

"Mấy khi khách đến chơi nhà
Rót lời rót xuống chén trà mời nhau"
Tay bưng chén trà mời khách, trong chén có lời rót xuống, ý nhị và đằm thắm cũng đến thế mà thôi.

"Để anh xơi một miếng trầu, dẫu rằng vẫn biết qua cầu gió bay"
Thì thôi mấy khi khách đến chơi nhà, cứ đón cứ mời trầu cay trà đậm, dẫu khách có đến rồi đi, gió thoảng mây bay.

Cứ nhẹ nhàng như thế, cứ trách mà như không trách, như hương trà mỗi sớm mai thoảng đi để đọng lại, khách nào có thể cầm lòng! "Giá em đừng hát hay, giá em đừng nền nã, đừng áo tứ thân đừng khăn mỏ quạ, đừng hát câu người ơi người ở đừng về."

Họ nói 'giá như' mà không phải ý hối tiếc, cảm thán thì đúng hơn í nhỉ?? Tỏ tình nữa. Tỏ tình thật khéo rằng em hát hay em nền nã quá khiến tôi phải lòng.

Giá miếng trầu đừng cay,
giá chén trà đừng chát,

giá người ngoan đừng hát,
thì dỗi hơi ai lại phải lòng.

Để bây giờ ra ngõ mà trông...


18 comments:

  1. Anh thích cái câu cuối cùng lắm. Từ thuở bé nghe các cụ nói đã thích rồi.

    ReplyDelete
  2. This comment has been removed by the author.

    ReplyDelete
  3. Uhm!Trà này nhiều khi còn ngon hơn gấp nhiều lần loại trà thượng hảo hạng.
    -Trà này em hái ngoài vườn
    Soi trong chén nước sóng tình trao duyên.
    -Nhà xong chưa ha?

    ReplyDelete
  4. giá đừng viết blog hay
    đừng ngất ngây người xứ hạ
    đừng làm vui lòng như ánh sao xa
    thì có đâu phải dạ mà cứ mò qua kaka

    ReplyDelete
  5. vụ này Lana song phi cước với anh Thụy là nhất quả đất đới :-D

    ReplyDelete
  6. Có trà với trầu thôi sao bạn? Say chết.

    ReplyDelete
  7. :) blog hay :)
    cháu thích uống trà . . . (nhưng trà sữa cơ hehe :P)
    còn trầu thì có từng ăn lén của bà, nhưng nó cay quá >"< ...

    ReplyDelete
  8. @a Thuy: Hồi ấy các cụ nói anh ra ngõ mà trông ai ạ? (cô bé cùng xóm?)
    :D

    ReplyDelete
  9. @AK7: Cho nối chút nha:
    - Trà này ướp dấu thuyền quyên
    Mời người một chén để quên lối về.
    :)
    - Nhà sắp xong ạ. Chỉ còn mỗi sơn tường nữa thôi.

    ReplyDelete
  10. @J.Guy: kha kha, cười thôi không viết được gì.
    thơ hay :D

    ReplyDelete
  11. @Gấu: Ừa biết anh cả gốc Bắc Ninh mà chưa nghe bác hát quan họ bao giờ. (Có một lần cả hội đi hát thì bác ngủ gật không à, chờ cả hội hát đã đời xong bác trả bill) :))

    ReplyDelete
  12. @Đỗ: Không có rượu bác, thời bây giờ không có rượu chỉ có ba thứ í nhị í nhị vầy sợ khách không say :(
    :D

    ReplyDelete
  13. @KuKen: Bắt tay nhỉ, cô là người vùng trà mà không uống được trà, còn trầu thì thấy hay hay ăn thử một lần bị say đứ đừ đừ :))

    ReplyDelete
  14. @chị Lana
    Muốn thấy anh Thụy hát thì phải có cách, hát tình tứ nữa là khác, chị mua cách đó không? em bán :-D

    ReplyDelete
  15. @Funny: Welcome ghé chơi blog Lana.

    ReplyDelete
  16. @HPLT: Cái còm của em có giá lắm đó nha HPLT. Sợ chị xếp hàng không tới lượt mua :D
    (Chị đoán anh Thụy đọc được cái còm này sẽ có động thái gì đó, mua cả gói chẳng hạn :))

    ReplyDelete
  17. hì, xứ cháu thì không trồng trà mà trồng lài để ướp với trà :)
    híc hễ đi ngang là cháu mê tít cái mùi lài, thơm và dễ chịu lắm, nhưng sao uống trà thì lại không còn mùi đó :((

    ReplyDelete

Nào mình cùng chia sẻ cảm nhận...