October 29, 2012

Rất vụn

Hà Nội mưa bão, thì sao.
Thì ý nghĩ lan man như những dòng nước ngoằn ngoèo ngoài tấm kính cửa sổ, đôi khi rát như những hạt mưa lạnh tấp vào mặt, đôi khi dập dềnh chao chấp như mặt sóng nước hồ. Giữa những 'đôi khi' ấy là những quãng đệm lặng, phẳng lặng. Thì cuộc sống là thế. Những sự kiện, những quãng lặng, những vui chất ngất, những buồn tê tái, những ups, những downs. Dầu sao thì ngắm mặt nước trôi kể cả khi cuồn cuộn sóng vẫn hơn ngắm mặt hồ lặng ngắt. Mình vậy.

Đông dập dình ngoài ngõ, thu rớt làm người mong manh trước nghiệt ngã thị phi mà ngày thường đủ tự tại đi qua. Tâm trạng, tâm trạng hay đòi sự loay hoay hay thậm chí nổi loạn để trôi. Thì tớ có ngại gì đâu, kể cả nổi loạn. Bạn đã từng khi nào có ý nghĩ ngồi đâu đó góc khuất, có thể là một quán cà phê với view nhìn ra mặt nước rộng, nhìn mưa tấp và uống rượu mạnh một mình? Tớ thì có. Chả để làm gì.
À mà cũng có thể để khóc. Chả vì điều gì. Thế thôi.
Sự cứu rỗi duy nhất chỉ là giữa ý nghĩ ấy vẫn tự nhủ "365 ngày một ngày như này thôi nhé".

Bão tạnh rồi.
Lại một đầu tuần mới,
thì sao.
Tuần này sẽ kín ba ngày họp thẩm định đề án mà nhóm tập trung làm suốt mấy tháng qua trước hội đồng thẩm định/ phê duyệt. Quan trọng đây, nhưng nhóm tự tin, nên cũng không lấy gì làm hồi hộp. Còn lại thì đều đặn, ngày đều đặn, Dim Mei đều đặn, tuần đều đặn.
Điểm nhấn là một tối giữa tuần căn nhà rộn tiếng đàn piano Dim Mei học cùng cô Mai. Ao ước Dim Mei ngồi bên cây đàn này nếu đếm được thì đã 10 năm rồi. Niềm ao ước là số một, nhưng trong bài toán thu chi, thứ tự ưu tiên cho cây đàn đứng sau chi phí sống, một chốn ở ấm áp, và trường học tốt cho Dim Mei, nên giờ nó mới tới lượt. Nhìn nó hiện diện trong nhà mà lòng lâng lâng. Bữa rinh cây đàn về canh giờ Dim Mei tan học ra đứng tận cửa. Phần thưởng là hai tiếng reo Aaaa... vang nhà, rồi từng bạn sà vào đàn, áo đồng phục vẫn nguyên, tóc bết mồ hôi, thật chẳng giống tiểu thơ bên đàn, nhưng mẹ thích.



*** Entry liên quan:
- LẠI KHOE MỘT CHÚT

14 comments:

  1. Chúc mừng Dim Mei có đàn mới!
    Hôm nào mẹ Lana đi làm về mệt, chỉ cần nghe tiếng đàn của các con chơi vang lên, đảm bảo hết mệt ngay:)

    ReplyDelete
    Replies
    1. Thanks Hsiang rất nhiều. Dì Hsiang phát hiện đúng quá :)

      Delete
  2. thích quá, 2 bạn xinh như này thì phải có âm nhạc ở bên chứ :D

    ReplyDelete
    Replies
    1. Khi nào ọp ở nhà cô Titi đầm đẹp ngồi biểu diễn thì DM sẽ mê tít và bảo đảm có thêm động lực ráng học đàn lắm đấy.

      Delete
  3. cây đàn dương cầm cũng đang là mơ ước của em

    nhìn hình có vẻ Mei lớn nhanh và cao hơn chị Hai luôn, chúc mừng những mục tiêu của chị dần thành hiện hữu

    ---
    mong người nào đó có duyên gặp gỡ chị, gần chị hơn để chia sẻ tâm trạng của chị trong cs thật chứ không phải chỉ trên blog này.

    nắm tay cái cho ấm nè

    ReplyDelete
    Replies
    1. @.g.u.y: Thanks quá cái nắm tay :)

      Delete
  4. thêm tiếng đàn cùng tiếng cười trong nhà không gì quý hơn.

    ReplyDelete
    Replies
    1. @Đỗ: hai thứ âm thanh đó kết hợp mới tuyệt làm sao, anh pác nhỉ.

      Delete
  5. Chúc mừng chị. Và chúc mừng Dim Mei.

    ReplyDelete
    Replies
    1. @NLVD: thanks, đang nghĩ sao nối với 'ván cờ' của NLVD mà chưa tìm ra từ!

      Delete
  6. Em yêu những cái vụn như thế này, yêu cả ba mẹ con :-*

    ReplyDelete
  7. Hi chị, có đàn piano cũng là niềm mơ của em đấy ạ, giờ con gái em mới chập chững học trên đàn organ, mà mẹ cũng thích được học cùng con luôn :). Chị có thể cho em thêm thông tin về cô Mai dạy nhạc cho các cô con gái của chị không ạ. Em nghe chị kể chuyện, rất muốn cho con em được học cô. Cảm ơn chị nhiều nhiều. Em Nhung - hoadauxuan

    ReplyDelete
  8. chuc mung Dim mei co dan moi. Mong tieng dan cua hai con trong can nha am ap lam me Lana vui va bot "tâm trạng", nha.

    ReplyDelete
  9. Chúc mừng Dim Mei có đàn mới.
    Hi vọng rằng sau này mỗi khi có tâm tình, các bạn ấy có thể dùng tiếng đàn để giải tỏa...

    ReplyDelete

Nào mình cùng chia sẻ cảm nhận...