October 19, 2009

THAY LỜI MUỐN NÓI

Clip này nói giúp lời Lana muốn gửi đến những người ghé thăm Lana's Blog. Lana trước vẫn lấy Blog làm một góc nhỏ để viết khi muốn viết và lặng lẽ lưu giữ lại. Rất cảm động vì có những người bạn ghé đọc và chia sẻ. Cảm động vì biết trong đó có những bạn Lana chưa từng gặp. Lana thấy Blog của mình ấm áp hơn, và cũng tự nhiên chăm chút nó hơn. Cảm ơn các bạn.




(http://fun.more.jcisio.com/flash/Funny-stuffs/I-like-you.swf)
Gốc: http://www.millan.net/funp/cards/ilikeyou.html

October 18, 2009

SÁNG CHỦ NHẬT

Sáng chủ nhật, mở mắt thức dậy vẫn 5h40 như mọi ngày. Mình bây giờ thành cái đồng hồ mất rồi. Ngủ tiếp chút nữa nhé. Cuối tuần mà, nuông chiều mình chút, làm mèo lười chút chứ.

6h30 dậy, lũ trẻ con vẫn say sưa. Chủ nhật cũng nuông chiều chúng luôn. Lướt Net. Bật "Hand in Hand" nghe nhạc. Phải nói là nền nhạc của Clip này cũng vô cùng quyến rũ, lúc dịu êm, lúc cồn cào trăn trở như sóng cuộn, hân hoan rồi đau đớn, nhưng trên hết là niềm tin vào phía trước tươi sáng, không buông xuôi. Sao mà yêu thế. Kể ra bản nhạc này nghe khi cà phê tối một mình trên sân thượng hợp hơn là nghe vào sáng chủ nhật, nhưng tự nhiên cứ muốn nghe. Thôi lại chiều bản thân chút :)

Vào Facebook. Ôi giời choáng: ở hộp Chat báo có những 7 'tên' đang online trong số cái danh sách Friends vốn đã rất 'hữu hạn' của mình. Lại nhớ câu phán "chỉ có ai có vấn đề mới lên FB". Thôi thoát, nhanh, đi pha cà phê, nghe nhạc, tưới cây, dạo phố..., gì cũng được miễn thoát ra khỏi cái laptop! - Nào, ơ kìa, Lana, có đứng lên không thì bảo! - Rồi đứng lên đây rồi (hihi), thì thôi chào vậy, chúc tất cả những 'có vấn đề' một ngày chủ nhật vui vẻ nhé.

Hô khẩu hiệu đến lần thứ 3, chào đến lần thứ 3 thì thoát FB đứng dậy được thật :)

----------------------------------
7h30. Khua mấy chị em dậy. Sáng chủ nhật cho tự do. Kéo nhau đi ăn sáng, ra hiệu sách. Mình ra chợ mua một xe đồ ăn cho gần cả tuần. Về đến nhà, dọn đồ ăn vào từng ngăn trong tủ. Cắm hoa. Dọn dẹp một chút. Xong mới hơn 9h30.

Nào bây giờ mới thật sự là sáng chủ nhật cho mình đây. Đừng có nghe cái gì buồn đấy nhé. Thấy lời chào của trên Blog. À, vậy nghe quan họ. Đây rồi, 'Thân lươn bao quản lấm mình', không 'dùng dằng' gì cả: "Cô Ba (và tôi) tính toán làm gì, yêu nhau thì lấy quách nhau đi, kẻo mai quá lứa lỡ thì, lại bảo tại tôi". hihi. Nghe có 'khác' Quan họ thường khi không cơ chứ. Ý nhị quá chào đi chào lại mãi chưa nói được ý muốn nói Bí sốt ruột rồi bỏ đi mất thì khóc.

Tìm trên Youtube, 'Thân lươn bao quản...' lại chung Clip với 'Vào chùa'. Một Clip dựng cảnh. Có phải dịp Quan họ được UNESSCO ghi danh không nhỉ? Nghe thử coi.





Những thước phim cảnh vào chùa chỉ có ánh sáng trăng hắt mờ kéo mình nhớ lần đầu tiên coi phim "Đến hẹn lại lên", Cô Nết, phật Bà nghìn mắt nghìn tay, quan họ... Hồi đó xem phim hiếm lắm nên nhớ sâu. Mình cũng thích Quan họ từ hồi đó. Những khung hình quen quá, thấy bồi hồi.

Tự pha cho mình một ly cà phê. Còn một chút sáng Chủ nhật, cho mình một quãng trải mình với dịu êm cũng được, mềm mại ý nhị cũng được, bồi hồi cũng được, nhưng không được ủy mị. Thế thôi.

------------------------------------------
Vào chùa - Dân ca Quan họ - Thu Huyền: Một bài hát đẹp

October 16, 2009

Suy ngẫm từ một câu chuyện phiếm

Câu chuyện:
Có một câu chuyện truyền miệng thế này: Một ngày đẹp trời nọ, Ngọc Hoàng bỗng trở nên nhân từ vô cùng. Ngài tuyên bố bất kỳ ai đến gặp Ngài cũng sẽ được tặng cho một điều ước trở thành hiện thực.

Người đầu tiên đến là một người Mỹ. Anh ta là nhân viên văn phòng. Ngọc Hoàng bảo: Hôm nay ta tặng cho ngươi một điều ước. Ngươi ước gì cũng trở thành hiện thực. Nhưng nhớ là chỉ một điều ước thôi đấy.

Anh chàng người Mỹ không do dự nói luôn: Muôn tâu Ngọc Hoàng, vậy con ước gì ngay ngày mai con trúng sổ số độc đắc trở thành tỉ phú.

Được, Ngọc Hoàng đồng ý. Và ngày hôm sau anh ta trúng sổ số độc đắc tiền tỉ đô la. Anh ta ngay lập tức đi mua nhà đẹp, du thuyền, đi du lịch, mua chứng khoán và gửi ngân hàng, sống sung sướng.

Người thứ hai đến xin điều ước là người Trung Quốc. Ông này có một xưởng sản xuất nhỏ. Ngọc Hoàng lại nói: Hôm nay ta tặng cho ngươi một điều ước. Ngươi ước gì cũng trở thành hiện thực. Nhưng nhớ là chỉ một điều ước thôi đấy - Người Trung Quốc đáp: Dạ, vậy con ước gì xưởng sản suất của con làm ăn phát đạt. Con cùng 3 người bạn thân đều trở thành những ông chủ lớn, bắt tay nhau thành tập đoàn hùng mạnh nhất trên thế giới.

Ngọc Hoàng bảo: Ta giữ lời hứa. Và chỉ ít lâu sau họ trở thành tập đoàn hùng mạnh, lũng đoạn cả thị trường thế giới.

Người thứ ba là người Việt Nam. Anh ta là một chủ nông trại nhỏ. Ngọc Hoàng ôn tồn: Hôm nay ta tặng cho ngươi một điều ước. Ngươi ước gì cũng trở thành hiện thực. Nhưng nhớ là chỉ một điều ước thôi đấy - Người Việt Nam gãi đầu: Chỉ một thôi ạ? - Ừ, điều ước sẽ thành hiện thực, nhưng chỉ một thôi. – Vậy thì... thưa Ngọc hoàng, ở làng con, tất cả mọi người đều nuôi heo. Năm nay kinh tế khủng hoảng, tất cả đều khó khăn, duy có thằng hàng xóm nhà con gặp thời cứ phất. Mỗi lần nó đi xe ô tô qua nhà con cái mặt nó vênh lênh trông rất đáng ghét. Con ước gì nó nuôi con heo nào con ấy chết. Vâng, thưa Ngọc Hoàng, con ức lắm, con chỉ ước cho cái thằng hàng xóm nhà con nuôi con heo nào con ấy lăn ra chết xem nó còn vênh mặt lên nữa hay không!

Ngọc Hoàng chỉ ừ.

Thế là, chung quy lại, anh ta vẫn nghèo, chỉ 'được' không phải kém cạnh ông hàng xóm.

Nhàm đàm:
Câu chuyện châm biếm hài hước, nhưng sâu cay, không phải không hàm ý một thông điệp. Dù không 'vơ đũa cả nắm' nhưng ở đây vẫn nói đến một 'tính cách' chung nào đó của mỗi dân tộc. Với người Việt ở đây là tính đố kỵ xấu xí.

Đố kỵ là một khía cạnh của cạnh tranh - vốn là bản năng để tồn tại. Xét về một hướng, cạnh tranh để vươn lên chính là động lực để phát triển đối với cả cá nhân và xã hội. Nhưng xét về hướng ngược lại, nếu cạnh tranh mang màu sắc đố kỵ, nó sẽ kìm hãm sự phát triển. Như vậy bản thân cạnh tranh không phải vấn để cần bàn mà là thái độ cạnh tranh. Cạnh tranh như thế nào phụ thuộc vào văn hóa và thái độ sống/ cách tư duy của cá nhân vốn ảnh hưởng rất nhiều từ nền tảng gia đình và giáo dục. Trong câu chuyện trên, người nông dân kia bị chi phối bởi ước vọng 'ta phải hơn nó' nhiều hơn là 'vươn lên so với bản thân mình'.

Thay đổi một vấn đề thuộc về văn hóa, cách nghĩ phổ biến thật không dễ, có lẽ việc khả thi là thay đổi nhận thức trong việc giáo dục trẻ em – lớp công dân tương lai. Thử nghĩ chúng ta (gia đình và nhà trường) đang khuyến khích hay hạn chế tính đố kỵ của các em, và bằng cách nào?

Gia đình:
Hãy hình dung đứa trẻ lớp 1 đem về nhà điểm 7.
Bà mẹ (ông bố) A nói: Tuần trước con được 6, như vậy là con có tiến bộ rồi, con cố gắng lên nhé rồi mình sẽ tiến bộ hơn.
hoặc: Nào mình cùng xem lại xem bài của con còn lỗi gì, mình sẽ tìm cách khắc phục và mẹ tin con sẽ được 8, rồi được 9.

Bà mẹ (ông bố) B nói: Sao lại vẫn chỉ 7 điểm? Kém quá. Con xem bạn Hà nhà bác C ấy, bạn ấy chỉ toàn điểm 9, 10. Bố mẹ bạn ấy thật sung sướng.
hoặc: Con làm mẹ thật xấu hổ. Đi họp phụ huynh con nhà người ta toàn đứng thứ nhất thứ nhì lớp, con mình thì lẹt đẹt, học với chả hành!

Tại sao bà mẹ (ông bố) B không dạy cho con vươn lên so với chính bản thân mình mà lại cứ làm phép so sánh để rồi len vào đứa trẻ tính tự ái và kiểu tư duy 'ta phải hơn họ'?

Nhà trường:
Ngành giáo dục nước nhà mấy năm gần đây đã có những kêu gọi thay đổi đáng kể, cụ thể là chiến dịch 'nói không với bệnh thành tích', tuy nhiên tư duy của những người làm giáo dục trong từng trường học thì vẫn còn nhiều chuyện phải bàn. Ví dụ: không còn chuyện 'xếp thứ' học sinh mỗi kỳ tổng kết kỳ I hoặc cuối năm, nhưng những gương mặt được tuyên dương ở các lớp thì hầu như kỳ nào cũng chỉ quanh quẩn trong số ít các em nổi trội trong thành tích học, thể thao, văn nghệ. Điều này tạo ra tâm lý được 'tôn vinh' và muốn 'giữ vững vị trí' trong số các em này, đồng thời là sự 'an phận' ở các em còn lại.

Thay vì thế, việc tuyên dương có thể làm thường xuyên từng tuần, từng tháng, thay đổi nhiều hình thức: Các em có tiến bộ, các em chuyên cần, các em hòa đồng và có ảnh hưởng tốt đối với các bạn trong lớp, các em tích cực tham gia công việc chung, các em có tính tự lập cao và biết chia sẻ việc nhà với cha mẹ ..v..v.. Mỗi đứa trẻ đều có điểm yếu và điểm mạnh riêng. Hãy để mỗi đứa trẻ đều cảm thấy điểm mạnh của chúng được ghi nhận và điểm yếu chúng còn phải phấn đấu điều chỉnh. Điều này giúp tránh tâm lý độc tôn ở một số em và khích lệ tất cả trẻ phấn đấu hoàn thiện mình (phải chăng đây mới là mục tiêu cao nhất của giáo dục?). Và, một khi không có sự độc tôn thì cũng sẽ không còn đất cho sự đố kỵ phát triển.


(hình trong bài sưu tầm từ google search)

October 15, 2009

Trầm

Hôm nay cảm giác thật trầm, nhưng khó viết. Mình không quen viết NK 'mở' những khi cảm thấy tâm trạng không tốt. Hình như chỉ có ngày trước viết NK trong sổ tay riêng mình mới có thể viết trải hết lòng mình.

Nhưng thôi, cũng cần phải 'đi qua mùa thu'. Chỉ vì hôm nay trời mưa, ẩm ướt lép nhẹp, một màn mây xám xịt thấp sát trên đầu, gió lạnh se sắt... Những cơn lạnh đầu mùa hình như luôn đem đến cho mình cảm giác sợ hãi mùa đông, một sự yếu lòng.

May sao đi làm về lại thấy câu chuyện về Clip múa "Tay trong tay" của cặp đôi khuyết tật người Trung Quốc trên VMC Blog. Mình đọc câu chuyện và xem đi xem lại clip, cảm nhận được những gì họ 'nói' qua từng động tác - tình yêu, niềm hân hoan, những lúc gục ngã, đau đớn, bỏ cuộc, rồi lại cùng nhau đứng dậy bước đi. Một người có đủ đôi chân và một người còn đủ đôi tay - họ bù đắp cho nhau. Thế, nên có những hỉnh ảnh của sự dựa vào nhau bù đắp đẹp vô cùng và cảm động vô cùng. Mình đã khóc, và kỳ lạ, cảm giác như mình có thêm sức mạnh, quên tất cả những ủy mị làm mình trầm thật trầm suốt ngày hôm nay. Cảm ơn "Tay trong tay", cảm ơn hai bạn, cảm ơn tình yêu của các bạn và niềm yêu cuộc sống đã làm nên điều kỳ diệu để nhiều người ngưỡng mộ.

Mình đi ngủ nhé O. ? Và chúc một giấc ngủ ngon lành, bình an.

Clip "Hand in Hand":

Mùa lá rụng (Olga Berggoltz - Bản dịch của Nina)

Cảm ơn Nina về một bản dịch rất sát nghĩa, rất hay, và rất thơ.

Mùa lá rụng
(Olga Berggoltz - Bản dịch trên Blog Nina)

Mùa thu ở Matxcơva trên các đại lộ người ta thường treo những tấm biểnvới dòng chữ "Thận trọng nhé, mùa này lá rụng!"

Mùa thu, mùa thu! Trên Matxcơva
Những con sếu, màn sương mù và khói
Những khu vườn đang cháy trong chiều tối
Bằng tán lá vàng rực rỡ trong hoàng hôn
Và những tấm biển trên bao đại lộ
Nói với mọi người qua lại nơi đây
Đi một mình, hay đang tay trong tay
"Thận trọng nhé, mùa này lá rụng!"

Ôi con tim tôi, sao quá chừng đơn độc
Trong con phố này quá xa lạ, lạnh lùng
Buổi chiều đang dạo bước mông lung
Ngang cửa sổ, giật mình khi mưa xuống
Tôi ở đây một mình vì ai nhỉ
Tôi quý mến ai, ai vui lúc gặp tôi?
Sao bỗng dưng tôi lại nhớ mấy lời:
"Thận trọng nhé, mùa này lá rụng"?

Khi tôi đã không cần điều gì nữa
Thì tức là có gì để mất đâu:
Chẳng là người thương, thân thuộc với nhau
Thậm chí cũng chẳng phải là bạn nữa.
Nhưng sao lòng tôi nỗi buồn chất chứa,
Vì chúng ta vĩnh viễn chia tay
Hỡi con người không vui một mảy may
Không hạnh phúc, và chắc là đơn độc?
Nụ cười nhạo báng, hay chỉ không cẩn trọng?
Cứ chịu đựng đi, mọi chuyện sẽ qua thôi...

Không – đáng sợ hơn mọi thứ trên đời
Là sự dịu dàng khi chia tay, như mưa trút
Cơn mưa rào tối đen, ấm áp
Chỉ rực sáng lên rồi run rẩy mà thôi!
Hãy hạnh phúc, hãy vui vẻ bạn ơi
Khi chia tay, như cơn mưa này vậy....

Tôi một mình cất bước ra ga
Và từ chối mọi người đưa tiễn.
Tôi chưa kịp nói cho anh mọi chuyện
Nhưng bây giờ chẳng cần phải nói thêm.
Giờ màn đêm đã đầy trong ngõ nhỏ
Những tấm biển vẫn nhắc nhở người ta
Nhắc những người đơn độc đang lại qua
"Thận trọng nhé, mùa này lá rụng"...

Листопад
(Ольга Берггольц )

Осенью в Москве на бульварах вывешивают дощечки с надписью "Осторожно, листопад!"

Осень, осень! Над Москвою
Журавли, туман и дым.
Златосумрачной листвою
Загораются сады.
И дощечки на бульварах
всем прохожим говорят,
одиночкам или парам:
"Осторожно, листопад!"

О, как сердцу одиноко
в переулочке чужом!
Вечер бродит мимо окон,
вздрагивая под дождем.
Для кого же здесь одна
я, кто мне дорог, кто мне рад?
Почему припоминаю:
"Осторожно, листопад"?

Ничего не нужно было,
- значит, нечего терять:
даже близким, даже милым,
даже другом не назвать.
Почему же мне тоскливо,
что прощаемся навек,
Невеселый, несчастливый,
одинокий человек?

Что усмешки, что небрежность?
Перетерпишь, переждешь...
Нет - всего страшнее нежность
на прощание, как дождь.
Темный ливень, теплый ливень
весь - сверкание и дрожь!
Будь веселым, будь счастливым
на прощание, как дождь. ...

Я одна пойду к вокзалу,
провожатым откажу.
Я не все тебе сказала,
но теперь уж не скажу.
Переулок полон ночью,
а дощечки говорят
проходящим одиночкам:
"Осторожно, листопад"...

MÙA LÁ RỤNG (Olga Berggoltz)

Buổi chiều kéo lang thang mưa giá
Khẽ rung lên bên khung cửa sáng đèn...

---------------------------------------
Mùa lá rụng
(Olga Berggoltz - Bằng Việt dịch)

Mùa thu ở Matxcơva người ta thường treo những tấm biển trên các đại lộ, với dòng chữ : "Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng"

Những đàn sếu bay qua. Sương mù và khói toả.
Matxcơva lại đã thu rồi!
Bao khu vườn như lửa chói ngời,
Vòm lá sẫm ánh vàng lên rực rỡ
Những tấm biển treo dọc đại lộ
Nhắc ai đi ngang dù đầy đủ lứa đôi
Nhắc cả những ai cô độc trong đời:
"Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng!"

Ôi trái tim, trái tim của một mình tôi
Đập hồi hộp giữa phố hè xa lạ
Buổi chiều kéo lang thang mưa giá
Khẽ rung lên bên khung cửa sáng đèn

Ở đây tôi cần ai khi xuôi ngược một mình?
Tôi có thể yêu ai? Ai làm tôi vui sướng?
"Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng"
Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi!

Nếu không có gì ao ước nữa trong tôi
Thì có nghĩa chẳng còn gì để mất
Anh từng ở đây, từng là người thân nhất
Sao phút này làm người bạn cũng không?
Tôi chẳng hiểu sao cứ ngùi ngẫm trong lòng
Rằng sẽ phải xa anh vĩnh viễn

Anh - con người không vui, con người bất hạnh
Con người đi cô độc quá trong đời
Thiếu cẩn trọng chăng? Hay chỉ đáng nực cười?
Thôi, hãy biết kiên tâm, mọi điều đều phải đợi

Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi
Mưa thầm thì rơi mãi lúc chia ly
Mưa tối rầm nhưng ấm áp nhường kia
Mưa run rẩy trong ánh trời chớp loá...
Anh hãy cố vui lên dù con đường hai ngả
Tìm hạnh phúc bình yên trong ấm áp cơn mưa!...

Tôi ra ga, lòng lặng lẽ như xưa
Một mình với mình thôi, không cần ai tiễn biệt
Tôi không biết nói cùng anh đến hết
Nhưng bây giờ còn phải nói gì thêm!
Cái ngõ nhỏ con đã tràn ngập màu đêm
Những tấm biển dọc đường càng thấy trống:
"Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng..."

Листопад
(Ольга Берггольц )

Осенью в Москве на бульварах вывешивают дощечки с надписью "Осторожно, листопад!"

Осень, осень! Над Москвою
Журавли, туман и дым.
Златосумрачной листвою
Загораются сады.
И дощечки на бульварах
всем прохожим говорят,
одиночкам или парам:
"Осторожно, листопад!"

О, как сердцу одиноко
в переулочке чужом!
Вечер бродит мимо окон,
вздрагивая под дождем.
Для кого же здесь одна я,
кто мне дорог, кто мне рад?
Почему припоминаю:
"Осторожно, листопад"?

Ничего не нужно было,-
значит, нечего терять:
даже близким, даже милым,
даже другом не назвать.
Почему же мне тоскливо,
что прощаемся навек,
Невеселый, несчастливый,
одинокий человек?

Что усмешки, что небрежность?
Перетерпишь, переждешь...
Нет - всего страшнее нежность
на прощание, как дождь.
Темный ливень, теплый ливень
весь - сверкание и дрожь!
Будь веселым, будь счастливым
на прощание, как дождь.

...Я одна пойду к вокзалу,
провожатым откажу.
Я не все тебе сказала,
но теперь уж не скажу.
Переулок полон ночью,
а дощечки говорят
проходящим одиночкам:
"Осторожно, листопад"...

October 14, 2009

CHỊ EM GÁI

Chiều chủ nhật, H.O gọi điện: L.O à, em đi Hà Tây với phòng. Cả đội đang ghé siêu thị BigC rồi về Thái nguyên luôn, L.O có ra được không? – OK, 30 phút nữa còn đó không? – Dạ còn. Thế là tức tốc cùng Dim Mei thay đồ thật nhanh rồi chạy ra đường đón taxi đến BigC gặp dì. (hình bên: google)

Đến, gặp, tíu tít. BigC mùa khuyến mãi đông khủng khiếp. Chen chúc. Mình Dim Mei nhặt một giỏ đầy, H.O nhặt một giỏ đầy. Đi ngang hàng đồ tắm, cô manơcanh đứng mặc một chiếc áo choàng tắm màu hồng rất đẹp, mình chỉ: H.O có thích áo này không mình tặng? Nàng đứng ngần ngừ, 'đọc' được là rất thích nhưng chắc nhìn giá tiền hơi ... xa xỉ. Mình bóp nhẹ tay H.O: Mình tặng mà. Hắn nói nhẹ: Ừ, mình rất thích.

Hai chị em xếp hàng dài mới đến lượt trả tiền. Mình để cả hai giỏ lên bàn "thôi để mình trả cả cho nhanh". Hì, hôm nay mình được làm 'đại gia'.

Ra xe, mọi người chung đoàn H.O đã có mặt gần đủ. H.O giới thiệu với các đồng nghiệp: Chị gái em đấy, giống không? Một vị nói gần như cùng lúc: "À thế là chị gái à?, gặp thế này thì vui rồi". Một tên thêm: "’À thế...’ chứng tỏ không giống lắm". Mình buồn cười và hạnh phúc vì H.O chả thèm để ý, hãnh diện cãi: "Đâu mà, giống nhau như hai giọt nước í".
---------------------------------------------------

Tối qua đi vòng vòng với Mei, Mei thủ thỉ: – Hôm chủ nhật gặp dì H.O, con thấy mẹ dắt tay dì như 2 chị em gái ấy.
– Ừ, thì mẹ và dì là 2 chị em gái mà.
– Không, ý con là như bọn con ấy, như là còn nhỏ ấy. Mẹ cứ dắt tay dì đi trong siêu thị, con và chị Dim cứ tự đi theo sau.
– (Bật cười và thấy hơi có lỗi) Ừ mẹ xin lỗi, vì lâu lâu mẹ với dì mới gặp nhau. Còn mẹ dắt tay hai chị em mỗi ngày rồi.
– Mei vâng. :)

Câu nhận xét vô tư của Mei như nhắc. 10h tối, bấm điện thoại cho H.O "Biết chú Dũng đi Hà nội gọi về xem nàng có nhớ chàng heo hắt cần an ủi không đây".
Hắn cười: – Không đến nỗi vậy, mình đang tắm.
– Thế có đang vừa tắm vừa hát không?
– (cười hihi).

Rồi gọi cho Kh. Hương.
– Ối sao nàng lại gọi giờ này? có việc gì không?
– Cứ có việc gì mới gọi thì lại chỉ mong vài tháng đừng có việc gì. Lâu lâu mình gọi đột xuất tí thôi.
– Ừ đúng.
Rồi chuyện và cười gần 10 phút. Rồi chào và cùng chúc ngủ ngon.

Mình có hai người mà nếu không có gì đặc biệt có khi cả tháng, cả hai tháng chẳng điện thoại, còn nếu có việc thì sẽ chạy đến nhau ngay, chắc chắn. Hai người mà nếu một ngày đẹp trời nhiều thời gian ngồi được với nhau thì rúc rích thủ thỉ đủ các chuyện cả buổi cũng chưa ai thấy nhàm để 'tạm biệt nhé'. Hai người mà cả lúc ở chung nhà, làm chung cơ quan hơn chục năm đến khi ở cách xa vẫn chẳng hề có một giận dỗi, hiểu nhầm, hay trách móc không đáng, vì thật sự yêu quý, tôn trọng, và mỗi người đều nghĩ cho người kia hơn là đòi hỏi. Thế – là chị em gái. Mình may mắn có hai như vậy, tiếc là một đang ở Thái nguyên, còn một lại ở Sài Gòn...

October 12, 2009

ĐỐI THOẠI 2

Hai mẩu đối thoại vui thôi, có tính chất bạn bè đùa một chút, không phải quá 'nghiêm trọng'. Ta khá 'đanh đá', nhưng ta không cho 'đanh đá' trong 2 hoàn cảnh này là dở, ngược lại, nhớ lại thấy hay hay, nên muốn lưu lại:

1. "Từ sau hôm nay..."
Nhân ngày giỗ bố Sếp tổng, Sếp mời một số lính tráng về ngôi nhà thời thơ ấu của Sếp ở Thái Bình ăn giỗ, cũng là để thay đổi không khí (một dạng offline nếu coi chạm mặt nhau suốt ngày ở văn phòng và hành lang là online, hihi).

Phòng mình và Ban KS đi cả, ngồi 2 xe của trưởng và phó BKS. Đi giữa đường thì mất dấu nhau, có mỗi cậu đồng hương Thái Bình biết nhà Sếp thì ngồi xe kia, thế là suốt dọc đường điện thoại liên lạc tới lui với xe kia và cả với Sếp hỏi đường. Cuối cùng gần đến nơi vẫn lạc mất một khúc. Bác D. vừa lái xe vừa quay qua trêu mình: O. cũng không biết nhà Sếp à?
– Dạ không
– Tưởng thư ký HĐQT thì phải biết nhà Sếp chứ?
– Chưa ạ, nhưng anh yên tâm, từ sau hôm nay nếu ai hỏi em có biết nhà Sếp không thì em sẽ cao giọng trả lời: Dạ có! :)

Cả 4 tên trên xe cười hí.

2. Đoan trang
Sau bữa SN Quỳnh Anh can tội quấy quá ăn theo 'Smart or Sexy' của Bí, đại loại phụ nữ thông minh là có cả ba đoan trang, khéo léo, lãng mạn và đừng nhầm chỗ (đoan trang trong phòng khách, khéo léo trong nhà bếp, lãng mạn trong phòng ngủ). Một anh gọi trên YM: Em làm anh khó chịu lắm đấy.
- Sao lại khó chịu?
- Em đoan trang trong phòng khách, khéo léo trong bếp nên làm anh khó chịu
- Dạ chưa hiểu???
- Thì chưa 'kiss' em được cái nào nên khó chịu :(
- Ồ, cái đó không được, đoan trang cơ mà !
Lại cười hì.

(hình: sưu tầm từ google search)

October 11, 2009

BÌNH YÊN...

Hôm nay sau mấy ngày liền lò mò sửa nhà (Blogger): tìm mẫu, chỉnh sửa, vào cả mã nguồn thay chỉnh, cuối cùng thì mình cũng tạm có được cái nhà ưng ý để gửi những tự sự, nhật ký, những mẩu viết không đầu không cuối không chủ đề rõ ràng mà mình gọi là tản mạn. Một chốn để mình trải lòng, và bình yên...

Thích nhất là mình thay được hình nền đầu trang bằng một mảnh cắt từ bức hình chụp hoa mơ trắng. Mình muốn đặt cả nền trang bằng bức hoa trắng cơ, nhưng các mẫu Blogger thiết kế sẵn khó chèn cả lắm, thôi đặt được nền đầu trang cũng thích rồi. Bức này mình ngẫu hứng chụp được ở Melbourne khi đi bộ trên đường từ nhà máy về nhà cách đây 2 năm. Hồi đó đi làm thêm, hết ca, người vừa bụi bẩn vừa mệt, nhưng cây mơ bên đường nở hoa trắng xóa đáng yêu đến nỗi mình quên hết cả mệt nhọc, dừng lại, lôi từ ba lô ra chiếc máy hình và chụp. Cảnh đẹp làm lòng người lâng lâng.

Ừ, xem nào, mình sẽ gửi lên đây những bức hình hoa mình yêu thích nhất để chào mừng 'nhà mới' nhé.

Hoa chuông, hay Lan-đưs (Ландыш), hay hoa linh lan - loài hoa mình yêu nhất thời sinh viên. những bông hoa chuông trắng muốt, nhỏ xíu, khiêm nhường và rất rất dễ thương:



Đây là bức hình chụp hoa mơ trắng sáng tươi cả một đoạn đường ở Clayton, VIC, Australia 2007. Hoa trắng, mảnh vườn nhỏ gọn gàng nhiều màu xanh, mái ngói cũng gọn gàng, khuôn cửa sổ nhỏ cũng gọn gàng. Bức hình này mình đã đặt tên là "Bình yên":




Còn đây là một góc bụi Si-ren mùa ra bông ở trước nhà mình thuê thời đi học, số 8 Royalty st., Clayton, AUS. Mình đã hết sức ngạc nhiên và thú vị khi thấy loài hoa này ở Úc. Hoa Siren kết thành chùm màu tím sáng, 4 cánh nở bung vô tư như những loài hoa đồng nội. Bọn con gái Nga ngày xưa đã dạy tụi mình tin rằng nếu tìm được bông Siren 5 cánh rồi nuốt thì sẽ được hạnh phúc. Siren 5 cánh có nhưng hiếm lắm, tụi mình hồi đó đã rất chịu khó kiếm tìm và nuốt không ít Siren 5 cánh vì niềm tin ngây thơ ấy:




Hoa Ngọc lan, loài hoa mình mãi yêu vì vẻ giản dị và mùi thơm sâu lắng:


(một số hình trong bài sưu tầm từ google search)