October 07, 2009

TẢN MẠN... BÌNH 'LOẠN'

Dạo này Hà nội vào thu, lãng đãng, thiên hạ 'tản mạn' nhiều. Mà lạ, cứ đọc tản mạn là thấy man mác, tự sự, buồn buồn thế nào. Đọc rồi cũng ngấm, cũng lãng đãng, tản mạn, nhưng hôm nay thử tản mạn kiểu quấy quá, chọc phá, nghịch ngợm... xem có khác được gì không.

Đã tản mạn thì không đầu không cuối. Nói đến chọc phá chợt nhớ đến một lần được nghe giảng về "critical thinking" khi đọc hay tiếp cận thông tin, tiếng Việt dịch là nghĩ/ đọc một cách soi xét, hay nói nôm na là 'soi'. Cái này rất cần thiết khi đọc báo chí, tập san, kể cả tin tức đời sống lẫn khoa học. Bà giáo bảo: Các bài viết thường có độ thiên lệch (bias) nhất định: Vì một mục đích/ lý do nào đó (chính trị, định hướng dư luận XH, tuyên truyền, 'tô màu' kết quả nghiên cứu...) hoặc đơn giản do sự thiên lệch vốn có của người viết đối với vấn đề họ đề cập. Vì vậy khi đọc nhất định phải lưu ý đến uy tín của cơ quan duyệt và xuất bản, người viết, độ tin cậy của nguồn thông tin, và cuối cùng nên tự hỏi 'bài viết có mục đích gì?'.

Thế, mới nói chuyện cách đây ít bữa, cậu bạn cùng làm cũ bỗng gửi một cái email chung cho nhóm bạn (nhóm đa phần đàn ông, mình 'may mắn' được lọt vào diện 'có thể nói chuyện như với thằng bạn' nên cũng có trong danh sách). Cái email tự đề rất 'hot', dẫn y nguyên tít một bài báo của Vietnamnet.vn hẳn hoi: "Bí mật động trời ở Bắc Kinh", đưa tin 30% số đàn ông đưa con đi kiểm tra không phải là con ruột, kèm theo các bình luận về xã hội cởi mở, đạo đức, hôn nhân đủ cả... Mình đọc, phút đầu cũng choáng: 30% 'loạn thế này' cơ á?

Đọc kỹ hơn: Thông tin từ một TT xét nghiệm AND, 30% trong số các cặp cha con đi xét nghiệm AND cho kết quả không phải con đẻ. Vấn đề chính là ở chỗ đây là "30% trong số các cặp cha-con đi xét nghiệm ADN" – Rõ ràng, chỉ các cặp có nghi ngờ (nguy cơ cao) các ông mới đem con đi xét nghiệm. Đương nhiên số mẫu này không thể đại diện cho tổng thể các cặp vợ chồng của toàn Bắc Kinh mà chỉ chiếm 1 tỉ lệ thực nào đó nhỏ hơn nhiều, vậy thì có gì mà động với cả trời? Đồng ý chuyện nhập nhèm cha này con kia là chả ra làm sao cả, nhưng xưa hay nay ở đâu mà chả có một tỉ lệ những chuyện lầm lỡ rồi phải che đậy, hoặc tệ hơn là giả dối, toan tính, đến nội cung vua chúa Tàu thời xưa hà khắc phong kiến đến thế mà Lã Bất Vi còn gửi con tu hú được đấy thôi.

Nói ngược lại, trừ đi 30%, trong số các cặp nghi ngờ và đi xét nghiệm cũng còn có tới 70% nghi oan con đẻ đấy. Ấy thế mà không biết do vô tình (thiếu suy xét) hay cố ý (tuyên tryền cho cái gì? hay để câu khách?) mà mấy nhà báo này làm lơ đi chi tiết ấy, lập lòe phăng đại ra thành chuyện to tát ầm ĩ, rồi gắn cho cái tít thật động trời. Dân chúng cứ vậy mà truyền tai: Kiểu này thì đàn đàn bà sắp thành bỏ đi hết cả rồi, ông toàn tò vò mà nuôi con nhện thôi, nhá ! Tệ hại quá, cuộc sống bây giờ đảo điên hết cả, chả còn biết đằng nào mà tin !

Thông tin giật gân lan nhanh. Tìm qua mạng thấy có nhiều trang vớ vẩn đã chép sang hoặc xào xáo lại đăng tải thông tin về ‘chuyện 30%’. Có báo bên nguyên xi nội dung nhưng phang luôn cái tít mới cho oách: "30% đàn ông Trung Quốc phải nuôi con ngoài giá thú". Ai đọc mà sơ ý thiếu cái "critical thinking" (soi) thì cũng đều cuống cuồng, có khi soi thông tin chẳng soi, lại soi thằng cu nhà mình rồi mai đem nó đi xét nghiệm ADN ấy chứ.

Giá như bài báo chỉ đưa ra các con số thống kê rõ ràng, bình luận lo gíc, khoa học, đừng giật tít giật gân. Đúng là làm báo không phải là viết nhật ký riêng cho cá nhân mà nó tác động định hướng tư duy cho đông đảo người. Ai nói thì không sao chứ báo nói thì nhiều người tin: Đây, cái này là báo nói hẳn hoi đấy nhá. Vậy mới rất cần ở người làm báo cái tâm và cái tầm, thiếu một trong hai cái đó thì thật tai hại. Nói đến đây phải xin lỗi các nhà báo chân chính, vừa phải qua nhiều vất vả khó khăn (đôi khi cả hiểm nguy mà không ai hiểu hết) để theo đuổi nghề mà nhiều khi vẫn phải chịu chung chỉ trích bởi tại một số các nhà báo 'chưa chân chính' khác.

Thôi không tản mạn nhiều lạc đề bây giờ. Quay về với cái chuyện đọc 'soi', hồi nhỏ mình chả bao giờ được học cách đọc 'soi' cả - toàn được dạy một chiều (cũng phải nói thêm là chiều 'màu hồng'), sách giáo khoa chỉ có một, và sách là đúng. Chẳng bao giờ được hướng dẫn rằng nên tiếp cận thông tin từ nhiều chiều, đọc nhiều nguồn về cùng một sự kiện sẽ cho mình cái nhìn tổng quát hơn, đa chiều hơn. Nhớ học đi học lại đến thuộc chuyện mẹ Âu cơ đẻ trăm trứng và các Vua Hùng chỉ biết đó là truyền thuyết dân gian, là tinh hoa văn hóa của dân tộc. Sau này được nghe một bình loạn thế này: Này, ngay từ nguồn gốc dân tộc mình đã là bố mẹ li dị rồi đấy. Lạc Long Quân và Âu Cơ thủy thổ tương khắc chia tay mỗi người đi một nơi. 100 người con thì chia đôi một nửa theo mẹ, nửa kia theo bố. Rồi sau đó thì chỉ thấy con của mẹ Âu Cơ mở mang khai phá lập nước, làm Vua (các Vua Hùng), còn con đi theo bố Lạc Long Quân thì lặn mất tăm chả thấy nói đến nữa. Xem ra cái thời phong kiến đàn ông ngồi mâm trên là về sau rồi, chứ tổ tiên ta xuất thân có vẻ là xã hội Mẫu hệ cơ. Đấy ngay cả bây giờ nhé, mẹ Âu cơ thì nổi chứ bố Lạc Long Quân thì 'khiêm tốn' hơn nhiều. Đường Âu cơ bao giờ chả to hơn đường Lạc Long Quân!

Thì đúng là 'bình loạn' phá cách, con cháu vô lễ, hì hì, nhưng không phải không có cái để đọc rồi phải ngẫm nghĩ một tẹo.

Rồi sau này chuyện Sơn tinh Thủy tinh có vẻ còn gần với 'hiện đại' hơn. Những kẻ hay 'soi', bình loạn, bảo: Đến Vua Hùng mà còn chỉ định thầu nhé. Vua kén rể giữa 2 thằng ứng viên: một thằng Thần núi và một thằng Thần nước mà lại ra điều kiện "Voi chín nhà Gà chín cựa Ngựa chín hồng mao". Mịa, Voi với Gà với Ngựa thì thằng Vua núi nó hú một cái ra cả lũ, còn biển xanh mênh mông hỏi tìm đâu ra mấy thứ đó bây giờ? Thế, chả là tiền thân của chỉ định thầu thì còn là gì nữa? Mà Vua đường đường là Vua, Vua thích ai thì cứ chỉ định thẳng, đàng hoàng, làm gì phải làm cái trò mèo ra vẻ điều kiện abc ấy nhỉ? À, Vua sợ Thủy tinh trả thù nên bày ra trò 'đánh bùn sang ao' đấy, cuối cùng để 2 đứa đánh nhau hàng năm bão lũ chỉ khổ dân thôi.

Hôm nay đóng góp ủng hộ đồng bào miền Trung nhà cửa ruộng vườn tan hoang hết cả sau cơn bão số 9, lại giận cách vua Hùng kén rể xa xưa. Dù xưa hay nay, dù là giữa các dân tộc hay trong một gia đình, thì sự không chính trực, không công bằng cũng là nguyên nhân của mâu thuẫn, thù hận, và chiến tranh.

Ối thôi, lan man tản mạn bình loạn búa xua lại bị 'gậy ông đập lưng ông', đọc soi gắn mác "bài viết có mục đích gì" thì mệt. Thôi mời bạn đọc thư giãn cười tẹo với clip bài hát Sơn tinh Thủy tinh (phiên bản sinh viên) nhé. Nghe xong cười xí xóa nhé:



October 03, 2009

"Con thương các em"

Sáng hôm qua trước khi đi học, Dim bảo: Mẹ ơi hôm nay cuối giờ chiều con đi cùng đoàn của trường đến Làng Hòa Bình làm Trung thu cho các em. Con về muộn mẹ không phải đón đâu, cô Mỹ Dung (chủ nhiệm) nói cô sẽ chở con về.
(Làng Hòa Bình Thanh Xuân là nơi nuôi dưỡng trẻ khuyết tật do di chứng chất độc màu da cam, đặt ở quận Thanh Xuân, Hà Nội)

6h chiều gọi điện cho cô. "Chị ơi hôm nay em bận ở trường nên không đi cùng con. Chị yên tâm các thầy cô khác sẽ đưa con về".
Gần 7h nghe tiếng cửa. Xuống tận cửa đón con: Con chào mẹ - Ừ, Trung thu thế nào con? - Dạ tốt ạ, (ngừng 1 giây), con thương các em.

Con có vẻ mệt. Mẹ đi từng bước sau con dọc cầu thang và cố nén cảm xúc lẫn lộn khó tả: cảm động, yêu/ thương con, tự hào, cả 'sự mất mát mơ hồ' rằng con đã lớn...
Lên nhà. Mẹ ý thức để dịu dàng hết mức có thể ngồi xuống bên cạnh, đưa cho con ly nước:
- Con uống nước đi sẽ đỡ mệt.
- (Con vừa nói vừa thở) Vâng, con mệt và đói quá mẹ ạ.
- Vậy ai đưa con về? Mẹ gọi cho cô...
- Con đi xe buýt.
- Đi xe buýt?
- Vâng, con đi taxi cùng các thầy và các bạn từ Hòa Bình về trường, rồi con đi xe 33 từ đó về. Xe 33 qua gần trường con.
(sau mẹ mới biết thêm vì đi lần đầu nên con đã xuống sớm 1 bến, đi bộ rất dài để về nhà)

Tối, khi mẹ cùng Dim Mei tự đi dzòng dzòng "Trung thu" cho mình, nói chuyện tiếp với Dim:
- Lúc chiều trên xe taxi về trường, con có thể mượn nhờ điện thoại của các Thầy gọi cho mẹ để mẹ đến đón mà?
- Vâng, con cũng định thế đấy chứ. Con đã nói với Thầy mượn rồi, nhưng sau đó con nghĩ con sợ mẹ đi làm về mẹ mệt, thế là con bảo các thầy cho con xuống bến xe buýt. Con tự về được.
- Mà sáng nay mẹ nghĩ cô chở con về, nên không đưa con thêm tiền?
- Con còn đúng 3 ngàn trong túi, vừa đủ tiền vé (cười).
.......
- Kể cho mẹ Trung thu ở Hòa Bình đi?
- Lúc đầu là tặng quà cho các em, nói chuyện với các em, hát cùng các em.
- Quà là gì? các em có thích quà không con?
- Quà là bóng bay mẹ ạ. Các em thích.
- Vậy các em thế nào?
- Các em cũng như người bình thường thôi, nhưng một số em thì bị một ít không bình thường ở mặt, ở tay ..., một số em thì bị chậm, khó nói mẹ ạ (cách con tả các em bị dị tật).
- Thế lúc đầu nhìn các em không bình thường con có sợ không?
- (gật đầu) Con có. Nhưng sau đó thương các em nên con quên và hết sợ.
(đúng thế, mẹ cũng từng trải qua đúng những cảm xúc y hệt khi lần đầu đến thăm các bé khuyết tật ở nhà Trường thiếu niên 3 Gò Vấp cách đây gần 2 chục năm).
- Thế con có nói chuyện với các em không?
- Dạ có, con nói nhiều. con nói chuyện với một em, à - một bạn (con cười: "không biết là em hay là chị, 21 tuổi nhưng học lớp 4, nên con gọi là bạn"). Bạn ấy bị không bình thường ở tay và chân, nhưng bạn học giỏi. Hôm nay bạn với 2 em nữa được nhận học bổng của trường con tặng. Con hỏi bạn sau này lớn bạn thích làm nghề gì? Bạn ấy bảo bạn thích làm nghề may. Con hỏi thế bạn may được cái gì rồi? Bạn bảo bạn đã may được 1 cái quần. Con bảo: "thế thì bạn giỏi hơn tớ rồi. Tớ mới may được mỗi cái gối mà vẫn xấu, được điểm không cao".
Mẹ: - Thế là con đã khích lệ bạn ấy nhiều đấy.
Con: - Bạn ấy... bạn ấy nói không biết vì sao mà bố mẹ bạn bỏ rơi bạn. Bạn vào làng Hòa Bình được mấy năm rồi mẹ (giọng con hơi lạc đi) nói chuyện với bạn ấy xong Dim phải ra một chỗ khác Dim khóc.
(những khi kể chuyện xúc cảm, hoặc khi thích 'nhõng nhẽo', Dim thường đổi xưng Dim).
Mẹ giải thích: - Con ạ, có những người rất nghèo, cũng có thể không phải bố mẹ bạn ấy không thương con mà vì họ quá khó khăn không thể có tiền nuôi, chăm sóc, và chữa trị bệnh cho bạn ấy. Giả sử bố/ mẹ bạn ấy trước đây đi bộ đội mà bị di chứng của chất độc màu da cam thì bạn ấy được nhà nước nuôi và chữa trị miễn phí, thế nên cũng có thể bố mẹ bạn ấy đành đưa bạn ấy vào Hòa Bình là để tốt hơn cho bạn ấy con ạ.
(Giải thích cho Dim, thật ra chính mình cũng muốn tin như thế)

Dim gật đầu: - vâng, bạn ấy có một cái vòng mẹ bạn ấy tặng.
- Ừ, mẹ nghĩ chắc mẹ bạn ấy cũng yêu và thương bạn ấy.
Mẹ ôm Dim vào lòng: Mẹ cũng rất rất yêu con.

September 30, 2009

MẸ VÀ CON GÁI YÊU (ĐỐI THOẠI 1)

Tối hôm qua, mẹ chở con đi thăm nhà mới cậu H. em họ của mẹ. Cậu có một em bé trai 10 tháng tuổi mà hồi mới sinh hai vợ chồng cậu cứ nhất định đòi mẹ đón em từ bệnh viện về nhà và làm mẹ đỡ đầu cho em. Ra cửa, hai mẹ con nói chuyện về em bé. Con chợt hỏi: Thế mẹ có thích đẻ em bé nữa không? Trả lời: Ừ, mẹ có, mẹ rất thích em bé...
- Nhưng mẹ không đẻ được đâu mẹ. Con mới học ở trường cô bảo phải có trứng của mẹ và tinh trùng của bố thì mới sinh được ra em bé. (con 10 tuổi, bắt đầu học lớp 5)
- Ừ, cô giáo nói đúng. Nhưng cũng có những người phụ nữ một mình nếu rất muốn họ vẫn có em bé được con ạ.
- Không, cô giáo con bảo...
- Đúng rồi, bình thường là thế, nhưng nếu không thì có thể nhờ bệnh viện chẳng hạn. Ở bệnh viện họ có trữ tinh trùng, họ sẽ tiêm vào người mẹ, thế là tinh trùng gặp trứng, và em bé hình thành.

Lát sau, đi trên đường, con hỏi tiếp:
- Mẹ ơi, thế nếu mẹ sinh em bé ra thì mẹ yêu mỗi người bao nhiêu? (hồi nhỏ con thường đưa bàn tay ra: con yêu mẹ 10, con yêu mẹ 1 trăm, con yêu mẹ 1 nghìn luôn...)
- Mẹ yêu tất cả các con như nhau, ai mẹ cũng đều rất rất yêu, vô cùng.

Con có vẻ như còn lăn tăn. Mẹ bảo:
- Khi thật sự yêu thương, chia sẻ không có nghĩa là yêu ít đi con ạ. Như bà ngoại mình nhé, bà có tới 5 người con: Bác Q. này, mẹ này, cậu Qnh này, dì H.O này, cậu Ph. này, con thấy bà yêu tất cả, và ai bà cũng yêu vô cùng, đúng không? Chỉ có điều bà phải nuôi dạy 5 người con, bà phải chia sẻ thời gian và sự chú ý cho cả 5, nên bà sẽ vất vả hơn. Bù lại, bác Q., mẹ, dì H.O và các cậu đều rất yêu bà, yêu thương nhau và biết chia sẻ nữa. Chẳng ai thấy thiệt thòi cả. Thế, nên giả như có 5 người con thì mẹ vẫn luôn yêu tất cả các con, và yêu vô cùng.

Con im lặng một giây rồi hỏi:
- Thế mẹ thích em bé trai hay em bé gái?
- À... (mẹ hoãn binh)... mình mới nói chuyện thế thôi, mình chưa có em bé mà. Khi nào có mình tính sau nhé?

Thế, là mẹ đã 'thắng' rồi đấy. Con gái yêu quý của mẹ, thật sự mẹ chưa có ý tưởng gì về câu chuyện của con, nhưng mẹ tận dụng mỗi tình huống để nói chuyện với con về cuộc sống xunh quanh mình, về tình yêu thương, sự chia sẻ và hy sinh. Mẹ tin con sẽ lớn dần, con sẽ mở lòng nhìn cuộc sống một cách tự tin, nhân hậu, vị tha và chia sẻ.

Hôm nay, miền Trung đang bão lũ lớn lắm...

September 28, 2009

NGÀY ĐẦU TUẦN

Sáng, Hằng - cô bạn cùng Ban cũ gọi: Oanh ơi, có gạo rồi đấy chiều đi làm về qua lấy nhé - Ừ - đi chợ sớm thế? - Có rau sạch, cằn và xấu đây này, mua luôn không? – Vậy lấy luôn giúp đi.

Chả là nhà Hằng ở ngay chợ Gia Lâm. Một lần đi làm 'hắn' rủ trưa ghé nhà ăn cơm, "'tiện thể' cô Oanh nói chuyện với cháu V. (con trai) giùm luôn, con trai đang băn khoăn việc chọn học đại học/ du học" (hihi, uy tín phết). Bữa trưa chỉ có Hằng, con trai, và cô Oanh (khách), khá vui vẻ thoải mái (vắng chủ nhà mà). Chẳng biết có phải vì vậy không mà thấy ngon miệng thế, đặc biệt là cơm rất ngon, dẻo, thơm, và ngọt. Hỏi: Gạo gì thế, mua ở đâu vậy? – Gạo quê đấy. Bà bán gạo thỉnh thoảng mới lên chợ. Mình mua quen. – Ôi thế thì mỗi lần cậu mua mua quá lên cho 15 ký nhé, rồi nhắn tớ qua lấy.

Thế là từ đó chỉ ăn gạo quê ngon. Đến nỗi một lần nhỡ phải mua tạm gạo ở chợ gần nhà, thấy chán ứ không ăn được. Đúng là thích nghi với cái 'hơn' thì dễ hơn nhiều là thích nghi ngược lại.

Đúng 4h30 chiều xách giỏ ra khỏi phòng. Mạng Internet của cơ quan hôm nay bị off nên về chính xác giờ không sai một phút (hihi). Vào thang máy bấm thẳng tầng hầm để xe thay vì rẽ tầng 1: bỏ buổi học dancing. Khóa học dancing của cơ quan hôm nay buổi thứ 10, học Vans-nhanh. Thôi chóng mặt lắm. Hôm nay lại còn đem một đống báo cũ về cho con gái nộp giấy vụn nữa chứ, xếp gọn vào một cái hộp giấy bê dọc hành lang – có vẻ rất giống mấy nhân viên bị sa thải trong phim Hàn Quốc. :)

Nhà Hằng. Hộp đựng giấy để ở chỗ để chân, túi rau treo phía trên hộp giấy, bao gạo để nằm phía đuôi xe. Mọi khi anh Q. - đồng chí chồng Hằng ở nhà thì hai đứa chỉ việc đứng chuyện, anh chằng buộc giúp. Hôm nay 'đồng chí' đi vắng, thế là phải tự loay hoay chỉnh chỉnh buộc buộc. Xong, nhìn cái xe đầy ngất đồ chợ, cười sung sướng: hí hí, trông có vẻ đảm đang đấy chứ! Hằng cười còn giòn hơn: Ừ, ai mà có thể hình dung ra Oanh thế này chứ?

Vừa chạy xe về vừa lâng lâng cười thầm vì thú vị với bản thân. Đến giữa cầu Chương Dương thấy xe lệch lệch làm sao – ôi tệ quá bao gạo đã xệ sang một bên gần rơi xuống đất! Dừng lại. Cái làn cầu cho xe gắn máy thì hẹp, giờ tan tầm, dù mình cố nép xe sắt vào lan can cầu thì vẫn làm dòng người bị chậm và hơi ùn lại. Xấu hổ một chút – cũng tại cái tội ăn uống cầu kỳ cho lắm vào/ sang tận Gia Lâm mà mua gạo với rau! Rồi 'tỉnh' ngay: Rau với gạo thì đã làm sao? Mình đảm đang cơ mà (AQ). Với lại, júp đen áo trắng công sở gọn gàng nhé, còn mặt thì khẩu trang + kính đã che kín như ninjia rồi, ai biết mình là ai. Thôi bình tĩnh đi nào.

Thế là bình tĩnh tháo dây chằng cho bao gạo rơi xuống luôn, bình tĩnh xốc nó lên xe ngay ngắn, bình tĩnh chằng nó lại. Lúc này mới nhận ra sàn cầu dưới chân mình rung rung rung rung dập dềnh. Ôi, mình đã đi qua cây cầu này bao nhiêu năm rồi sao không bao giờ mình cảm nhận được sàn cầu rung (và cả nỗi sợ hãi mơ hồ) thế này nhỉ? À, mình toàn ngồi trên xe, chưa bao giờ đi bộ/ đứng bộ trên cầu đủ lâu để cảm nhận sức nặng của khối lượng xe cộ kia lên cây cầu hyết mạch của Hà Nội này.

Chạy xe về lại lâng lâng, lần này là cảm giác như mình vừa phát hiện ra điều gì mới mẻ, nhỏ thôi, nhưng đủ để mình tự 'ru': Không có điều gì là vô tích sự hoàn toàn, kể cả việc chở gạo về nhà và bị rớt gạo ngay trên cầu Chương Dương. Hihihi.

September 25, 2009

Thôi thì... cười tươi lên nhé

1. Ở lại học tiếp hay về?
Nhớ lại hồi tốt nghiệp đại học. Sau buổi trao bằng tốt nghiệp mà mình được xướng tên riêng rất long trọng vì là SV ngoại quốc duy nhất nhận bằng đỏ (xuất sắc), Snaidman, giáo sư người Do thái hướng dẫn luận văn của mình trực tiếp đến gặp trưởng phụ trách (Dekan) SV Ngoại quốc làm đề nghị mình quay lại trường học tiếp nghiên cứu sinh. Mình thật sự cảm động và đã nói với ông: Tôi rất tiếc, nhưng tôi sẽ không quay lại. Tôi sẽ về nước, sẽ đi làm, lấy chồng và sinh con. Phụ nữ nước tôi là thế. (Mình đã nói thật, nhưng mới chỉ nói một trong những lý do. Mình đã không kể với ông chuyện một ngày nọ mình đã tất tả khủng khiếp trong nỗi buồn, chạy đến tất cả những điểm bán báo gần ob mình (KTX) để mua lại hết những tờ Comsomonskaia Pravda có bài báo choán hết 2 trang giữa với dòng tít "Зан Ден" (Dân đen) viết về người Việt ở Nga. Rồi việc mình chứng kiến cảnh bảo vệ Nga ở sân bay Serementrievo dùng dùi cui đập túi bụi vào dòng người chen lấn xô đẩy qua cửa thủ tục cho chuyến bay về Việt Nam, và những chuyện khác nữa). Tờ giấy đề nghị chuyển tiếp Nghiên cứu sinh của trường đến giờ mình vẫn giữ cẩn thận, để làm kỷ niệm.

Một buổi chiều sau đó, trên khuôn viên nhỏ trước tòa nhà chính của trường, ông giáo sư dạy toán Belinsky vốn rất quý đứa SV Việt nam nhỏ bé là mình, hỏi: Thế bạn không định quay lại trường học cao học à? – Dạ vâng. – Vậy về Việt nam bạn có tiếp tục làm nghiên cứu chứ? – Tôi nghĩ là rất khó. Ở VN chưa có nhiều điều kiện để có thể theo đuổi nghiên cứu khoa học một-cách-thật-sự. – Ông gật buồn: Vậy thì thật đáng tiếc. Hình ảnh ông giáo già, gầy gò, đầy tâm huyết với nghề, gật buồn với câu nói của ông hôm đó còn ghi trong mình đến mãi sau này. Vài năm sau khi về nước, nghe tin ông bệnh mất, mình đã khóc, những giọt nước mắt từ Việt nam khóc người Thầy ở nơi thật xa xôi.

Về nước, kể với ba mẹ về chuyện tốt nghiệp, về giấy đề nghị của trường, về quyết định của mình. Ba hiền nên không nói nhiều, chỉ bảo: Ba vẫn muốn L.O học tiếp. Mình biết Ba buồn. Sau này, một người bạn rất thân từ hồi phổ thông của mình kể hồi mình đã qua Nga học, một lần bạn ngồi nói chuyện với Ba, Ba tưởng tượng ra con gái Ba sẽ bay cao bay xa, tìm hiểu về vũ trụ, về những vì sao mới... Những ước mơ ngày đó của ba con mình dễ thương làm sao!

Ngay sau khi mình về nước (cuối 1991), Liên xô sụp đổ. Ba tháng sau, mình còn đang ở nhà với Ba mẹ, chưa xin được việc, nhận thư Q.Dao, cô bé ở chung phòng nhưng học năm dưới: "Chị không thể tưởng tượng bây giờ cuộc sống ở đây khó khăn đến thế nào đâu. Chị còn nhớ chị em mình đã bài bác chuyện người Việt ra chợ đứng bán hàng bị khinh rẻ thế nào, nhưng bây giờ tất cả bọn em phải lao ra chợ trời bán hàng mới đủ tiền sống để không chết đói. Chị đúng thật là may mắn".

Và mình chỉ biết tự nhủ: Mình đâu thể biết trước, chỉ nghĩ về là về. Ừ, thôi thì, cứ làm theo cái gì mình thấy đúng.

2. Tiết kiệm hay không tiết kiệm?
Thời gian đi học cao học 2.5 năm ở Úc, mình ở chung với một nhỏ bạn cũng người Việt. Hai mẹ đều mang con theo nên ở chung chia sẻ giúp đỡ nhau được nhiều. Bên đó đi làm thêm rất dễ, tiền công lại cao hơn hẳn ở VN – công việc đơn giản như bán hàng cũng thường được trả trên 10 AU$/1 giờ sau thuế. Thế là ngoài giờ học, nghiên cứu ở trường, mình tất tả đi làm thêm. Lịch của mình chỉ là đi học cả ngày, chiều tối nấu ăn, tụ tập chung cả nhà 7- 8 người, cuối tuần đi làm thêm, ngoài ra có việc gì lắm mới đi, vì cái gì cũng đắt, kể cả giao thông công cộng. Mệt, kín thời gian, nhưng vui khi nghĩ rằng số tiền để dành được về VN sẽ có giá trị hơn rất nhiều. Nhỏ bạn phản đối lắm chuyện mình hùng hục đi làm và tiết kiệm chi tiêu. 'Hắn' bảo: Thay vì thế, chị phải tận dụng cơ hội cho con đi đó đây, dành thời gian thư giãn, phải biết enjoy cuộc sống...

Mới đây, trong giờ nghỉ trưa ở cơ quan, tâm sự với cô bé em cùng phòng về chuyện cậu bé Gienhia, chuyện mình 'nhảy' vào SG đón nó, đơn giản vì LHS ai cũng quan tâm cậu bé, nhưng ai cũng bận, nó sẽ không thể ra Hà Nội nếu mình không đón. Và chuyện mới đây mua được vé giảm của Jetstar cả 3 mẹ con vào Sài gòn 2 ngày chỉ để dự đám cưới Big Hiệp – cậu bé trước cùng thuê ở chung một nhà với 2 chị và đám nhóc ở Úc. Hồi đó cả nhà quý nhau, giúp đỡ nhau, và đúng là dựa nhau để sống như một gia đình. Mình nghe nó kể, và chứng kiến tình yêu của nó với cô bé bạn học phổ thông – cô bé đó ở nhà, nó đi du học 4 năm – vẫn chỉ cô bé ấy. Và mình đã tự hứa sẽ dự đám cưới nó. Cũng hơi suy nghĩ 'tiết kiệm' nhưng thấy mua được vé rẻ, thế là đi, cả Dim & Mei. Gọi điện: "chị và Dim Mei sẽ vào, quà cưới sẽ là 3 cái cuống vé máy bay đó nhé" :). Đám cưới, 2 đứa cảm động lắm, cô dâu cứ nắm tay, nhắc đi nhắc lại: Chị, em nhất định sẽ ra Hà Nội.

Nghe xong chuyện, cô bé cùng phòng bảo: Em thấy chị cũng không phải người tiết kiệm nhỉ? Tức là chị quyết định bỏ số tiền không nhỏ để làm một việc gì đó một cách khá là đơn giản. – Ừ.

Lại tự bảo: Thôi thì, cứ sống như mình thấy cần và nên làm.

3. Chia sẻ hay là ...?
Suốt 2 tuần rồi xung quanh mình rất nhiều màu xám: Giúp 2 đám tang, đi thăm 2 người bỗng biết mình bị ung thư (đều là tin sốc vì họ đều còn trẻ), một người làm nấu ăn và nghèo, một người có chức vị và giàu có - bệnh thì đâu có tha ai. Nhiều chuyện dồn dập khiến tâm trạng mình bị ảnh hưởng, cứ lãng đãng, trầm trầm.
Tối qua Hà Nội mưa rào. Se lạnh. Đầu thu. Lên FB, cậu em đi cùng đợt học bổng thấy, gọi: – Chị đang ở nhà? - Ừ, giờ này chị ít đi đâu, mà Hà nội cũng đang mưa – Lại tâm trạng à? – Không có gì đặc biệt, chỉ là dạo này thấy nhiều màu xám quá – (trêu chọc:) Kiếm ông nào đó bên cạnh chia sẻ là màu hồng lên ngay ấy mà – Thôi, đừng có tô vẽ nhiều quá. Nếu có bên cạnh chia sẻ thật sự thì đúng là hồng, còn không có khi lại là dằn vặt, lạnh lẽo,...mệt mỏi.

Thôi thì, cứ sống như ông Trời cho duyên phận, vui vẻ và hài lòng với mình.

(Vậy thì mỉm cười đi nhé :), kể tiếp đoạn đuôi:

Chiều đi làm về rủ Mei đi vòng vòng. Sắp về đến nhà, 5h30 – còn sớm, chợt nảy ra ý định đi tiệm tóc, chăm sóc bản thân. Hỏi con phía sau xe: Mẹ muốn qua tiệm tóc, Mei đi cùng không?
– Dạ có.
– Nhưng mà sẽ hơi lâu, chúng mình sẽ hơi đói đấy.
– (con hơi… ngần ngừ) V..â..ng, thế lúc ở đó mẹ làm tóc thì con làm gì?
– Con đọc sách... À, hay là mẹ chiêu đãi con gội đầu tiệm nhé? đầu con cũng hơi bẩn rồi
– Con: (tươi tỉnh hẳn lên): Vâng !
– Mẹ: Ôi may quá, đúng là có con gái sướng thật, ngồi ở đó lâu một mình thì mẹ buồn lắm, cảm ơn Mei, cảm ơn con gái yêu!

Con vòng tay ôm. Cả hai mẹ con cười hihi.

Không phải 'thôi thì' nữa đâu, mà là 'vậy đó, cứ cười tươi lên nhé'.
:)

*** Entry liên quan:
- ĐÓN GIENHIA RA HÀ NỘI

September 12, 2009

NGẪU HỨNG MƯA








Trà nóng, và chocolate, và nhạc... thật sự là một tổ hợp đặc biệt không thể chối cãi -sau 15 phút, mình đứng dậy, tự thấy mình xinh tươi hơn bất kỳ lúc nào (tự 'liệu pháp tinh thần', hihi).

Mình đã nghĩ ra chiều sẽ làm lẩu. Mưa rả rích lạnh lạnh thế này ăn lẩu chắc vui. Chiều nay có thêm Thảo Mi bạn Mei - nhân sự thường trú chiều thứ 7 - bọn trẻ chắc sẽ thích. Sẽ có không khí đây.

Trời vẫn hơi mưa, nhưng sáng. Cái vẻ sáng tươi tỉnh của mưa sắp tạnh. Lấy xe, rủ Tuyết cùng đi chợ. Chạy xe ra đường và thấy thật dễ chịu. Vui vui với ý nghĩ: Mình bây giờ đang là một 'cánh dơi' - Có ai có sở thích giống mình - ngồi ở một góc nào đó ngắm nhìn 'những cánh dơi vội vã trong mưa' không nhỉ?









Núi Trúc có gì đó khác thường. Trước mắt mình, dưới làn mưa nhỏ, xéo sợi, con phố nhỏ lồi lõm, chẳng có một chút gì đặc biệt mọi ngày, bỗng tràn ngập một vẻ quyến rũ kỳ lạ mà mình chưa bao giờ thấy. Vẫn mặt đường chắp vá, vẫn những người bán hàng dong lặng lẽ với gánh mưu sinh... nhưng ngoài tất cả những điều đó là vòm lá xanh, con đường ướt, và những luồng ánh sáng trắng xuyên qua vòm lá hắt xuống đường, đẹp tinh khôi.

Mình đã muốn dừng lại. Nhưng ... lý do gì nhỉ? ... thế là đi tiếp.



Chạy thêm chút nữa ra Giảng Võ, đường rộng hơn và tán cây cao hơn, mưa bắt đầu ngưng. Một lần nữa trước mắt mình bừng lên một khung cảnh kỳ lạ: phía xa hút bầu trời thật sáng, vầng trắng từ phía đó phản chiếu trên mặt đường thành những vệt lấp lánh xéo dài, và thế, trước mắt mình, những cánh dơi đang hướng cả về phía chùm sáng ấy.

Chợt nghĩ mình nhất định phải ghi lại khoảng khắc này. Nhưng trời ơi, còn phải đi thêm 1 chợ nữa mua vài thứ còn thiếu. Thế là, vội vàng ghé chợ, vội vàng mua bán, vội vàng về, thả Tuyết với đống đồ mua được ở cửa, lấy máy ảnh, rồi vội vàng quay trở lại, háo hức như một đứa trẻ chỉ sợ lỡ dịp được nhận quà. Tự cười: lang thang chụp hình trong mưa, kể cũng giống một kẻ hâm đấy nhỉ?

Đến Núi Trúc. Tạnh mưa. Thất vọng ngẩn ngơ. Ngậm ngùi: Là thế đấy, có những khoảng khắc kỳ diệu, nhưng vì một chút ngập ngừng, vì thói quen, vì những việc đang làm... mà để lỡ trôi qua.




Lần khân ngơ ngẩn tiếc chưa muốn quay về..., và mưa trở lại. Ôi đúng là ông Trời chẳng phụ lòng người! Thế là thu lại được những hình ảnh mà mình gọi tên là 'Ngẫu hứng Hà Nội mưa'.

THỨ BẢY 12/09/09

Ừ nhỉ, ghi ngày, lại nhớ hôm qua đọc 1 Blogger nhắc ngày 11/09. Còn nhớ bữa đó đúng ca trực của mình ở Tân Sơn Nhất. Tối khuya không còn chuyến bay, qua bên phòng Đơn biên coi TV cùng các chị. Hình ảnh chiếc máy bay đâm thẳng vào tòa nhà và một cục lửa lớn bùng lên như trong phim hành động. Sửng sốt và vẫn không thể tin mình đang coi thời sự hay là phim?

Mình nhớ nhiều ngày sau đó mình đã tranh luận với Muỗibò - một người bạn về đạo Hồi, về người Hồi giáo ở Trung đông với cuộc 'thánh chiến' của họ. Mình đúng chỉ là phụ nữ, cho mình không đủ tầm nhìn rộng để nói về một cuộc chiến tranh. Mình chỉ thấy sợ hãi và rùng mình. Nhưng còn một vết gợn: mình 'thành kiến' về sự độc ác tiềm ẩn ở những người ngấm kinh Coran từ nhỏ. Nói công bằng, mình không phản đối một giáo phái nào cả vì đó là cả một tín ngưỡng, rộng lớn. Mình tin về bản chất tất cả mọi đạo giáo đều hướng con người ta sống thiện, sống tốt. Nhưng mình sợ những hình thức trừng phạt trong kinh Coran, giống như cảm giác phản cảm (rất phản cảm) của mình đối với truyện Tấm Cám vậy.

Sự trả thù/ trừng phạt 'gay gắt', cho dù được 'bảo vệ' bằng bất kỳ lý do chính đáng nào, với mình, vẫn là hành động của phần ác trong con người. Làm theo điều đó không thể gọi là hướng thiện. Và mình sợ tất cả những điều đó. Có thể vì vậy, mà mình thành kiến với đạo Hồi chăng?
-------------------------

Ồ, sáng dậy đã tự nhủ: Trời vẫn mưa, nhưng hôm nay sẽ không tâm trạng nữa. Sáng thứ 7, sẽ tươi tỉnh và nghĩ xem mình sẽ sử dụng ngày nghỉ này thế nào chứ? Nếu không đi đâu vì mưa, mình sẽ, nói thế nào nhỉ, 'thả hồn trong hỗn hợp' trà nóng + chocolate + và nhạc + và sách + và cây + và tìm nấu một món gì đó không-thường-ngày cho buổi chiều?

Thế mà lại tản mạn với ký ức 11.09 và kinh Coran. Buồn cười thật.

Thôi bây giờ thì đứng dậy loăng quăng cho buổi sáng thứ 7 của mình. Xem nào. Chúc một sáng thứ 7 thật thư giãn nhé.
:)

September 11, 2009

TẢN MẠN...

Hà nội mưa...

Bao nhiêu ngày rồi Hà nội không mưa nhỉ? chẳng nhớ nữa. Mưa tí tách, rỉ rả... mình không thích mưa rỉ rả thế này, nghe buồn lắm. Sao không ào ào dữ dội như những cơn giông mùa hè, đôi khi khiến người ta sợ, nhưng sợ còn là thứ cảm xúc rõ rệt, có tên. Mưa thu giống như nỗi buồn không có địa chỉ.

Mưa, hình như luôn khiến người ta tản mạn...

Lại nhớ ngày xưa... Sài gòn, mình và Kh. Hương cùng thích một chốn cà phê - ở đó có nhóm nhạc hòa tấu của Saxophoner Trần Mạnh Tuấn. Hồi đó đâu biết đó là người chơi nhạc nổi tiếng, chỉ biết thích nhạc hay; thích khung cảnh nhẹ nhàng thanh lịch đến khó tin giữa chốn Sài thành ồn ào; thích cái bàn có mặt kính đen với chiếc bình hoa nhỏ ngày nào cũng chỉ cắm đúng một thứ hoa là những bông thạch thảo tim tím; thích cái khung sân trời nhỏ, có những khóm hồng tỉ muội và những bông hoa hồng bé xíu xiu xinh đến nao lòng. Những bông hoa cao vừa ngang tầm tay người ngồi, khiến kẻ yêu hoa phải chiến đấu với nỗi thèm muốn được ngắt lấy về cho riêng mình...

Ở đó không thu tiền vé vào cửa, nhưng tiền nước đắt. Mê đấy, nhưng 2 đứa chỉ đến đó ngồi được 1, 2 lần mỗi tháng - vào những ngày mới lãnh lương. Mỗi khi trời mưa, ngồi chiếc bàn quen thuộc chìa tay ra là mưa, thêm chút nữa là bông hồng tỉ muội, nhỏ xíu nhưng cứng cáp. Nhạc Jazz, sân trời, mưa, hoa hồng tỉ muội, chiếc bàn đen và thạch thảo... cái không gian vừa lãng mạn, vừa mênh mang - sao những đứa con gái ngoài 20 như mình và Kh. Hương hồi đó lại có thể đắm mình trong đó đến thế nhỉ?

Bao nhiêu năm rồi không trở lại chốn cũ. Chốn cũ cũng đổi thay rồi. Kh. Hương không biết có lúc nào nhìn mưa và chợt nhớ không gian cũ như mình hôm nay không nhỉ?

Ừ... mình đúng là hơi ướt, cũng vì hôm nay Hà nội mưa thu.

September 10, 2009

"Tớ không thích phải làm đàn ông..."

Hôm nay ngồi ở cơ quan mà cười cười không chịu nổi, phải viết kể thôi.

Bạn H.(C.) - 1 cậu bạn khá thân, ngồi bàn trên thời học chung 12B5 xưa, bỗng từ sau hôm họp lớp mấy ngày bạn gọi điện tới tấp - mà gọi toàn nói rõ dài là dài, thế nên thỉnh thoảng mới nghe, còn lại để máy nhỡ, cho bạn đỡ tốn tiền ;-)

Sáng nay bạn lại gọi, máy lại 'nhỡ'. Chiều gọi lại nữa, thôi thì nghe để thỏa thuận cho rõ. Thế là nghe. "Chào, ừ tớ đây".

Bạn bảo: hôm qua tớ đi ăn với đối tác, say cậu bỏ qua.
Trả lời: tớ rất ghét nghe điện thoại say.

Bạn nói chuyện huyên thuyên một hồi, đến lượt mình, bảo: Bạn bè tớ nói chân thành, tối sau 9h30 tớ đi ngủ, cậu đừng gọi sau giờ đó. thứ nữa là giờ làm việc, tớ không nói chuyện dài đâu (sự thật thì cũng có những ngày rảnh ngồi đọc báo, dũa móng tay, nhưng thôi, cứ nói cho có vẻ nghiêm túc, hihi) - hai thằng đồng nghiệp chung phòng Tấn, Trung nghe thấy câu này khoái chí lắm, nháy mắt cười hix hix :)

Bạn tiếp tục bảo tớ vốn thích tính cậu từ xưa, nhưng không phải thích đàn ông đàn bà. Tự nhiên dạo này lại thích. Cậu xinh thật, hôm họp lớp cậu rất xinh/ nói thật ngày xưa cậu không xinh đâu (choáng 1).
Cãi: - Làm gì có chuyện, chẳng có ai già đi mà lại đẹp hơn cả
- Thì tớ mới nói, là vì bây giờ cậu mới dậy thì. (haha). Này tớ tuyên bố tớ sẽ tán cậu đấy.
- Thôi đi, tớ sẽ phản đối. Vớ vẩn. Tán tỉnh gì, cậu mà nói kiểu này tớ sẽ ko nghe đt của cậu nữa.

H. diễn giải:
- Tớ nghĩ là tớ với cậu chia sẻ được, cho đỡ 1 mình thôi. Cậu khá là 'đàn ông'. Còn tớ thì có tính 'đàn bà', cậu sẽ bù trừ cho tớ ...abcd ... (choáng 2)
- Hahaha, thôi, nhưng mà tớ không thích phải làm đàn ông đâu, tớ phải đi làm việc đây. bb cậu.

Ôi đau khổ quá. Hôm nọ offline LHS, Bí và Lân mới chỉ "chúng tớ không thích được khen thông minh" thôi, xem ra còn hạnh phúc hơn mình nhiều. Mình "tớ không thích phải làm đàn ông", tội nghiệp biết bao !

Nghĩ lại, ai cũng nói từ góc của mình. Theo bạn H. nhìn thấy, xưa nay, mình có lẽ 'đàn ông' thật !