June 12, 2012

Dạo này (6)

Nắng nóng kinh người. Hè năm nay không thấy nhiều Phượng đỏ, hình như mất mùa hoa. Đầu hè, đến hẹn lại lên, đến dịp Dim Mei vào SG ở chơi với bố. Năm nay hy vọng sẽ không có entry 'rỗng', phần vì điều này đã thành lịch định, phần năm nay do Dim thi chuyển cấp nên hai bạn sẽ đi ngắn chứ không 3 tuần như mọi năm, phần nữa mình ít nhiều thích ứng với sự tách dần khi hai bạn đang lớn như thổi.

Thường là phải nghĩ trước những kế hoạch làm gì những ngày vắng, nhưng lần này chẳng có kế hoạch nào cả. Nhớ câu Steve thầy hướng dẫn cao học của mình viết đùa qua email vài năm trước "thế là you có 3 tuần để enjoy being a wild single woman". 'Độc thân hoang dã' hì hì nghe hay. Có thể lắm, khoác cái Contry Road lên vai, du lịch ba lô mình ên đến một nơi vắng vẻ với vài cuốn sách truyện, thả lỏng, tắt mọi điện thoại/ internet. Đếm trong lịch sử cái ý tưởng 'đi hoang vài bữa' này lóe lên chắc không dưới năm bảy lần, tự dọa mình cũng vài lần cứ chẳng ít, mà thực hiện thì mới một nửa lần: ra bến xe Miền Đông leo lên xe đò đi Long Hải, chả cái gì quen, thuê 1 cái phòng KS bỏ đồ, ra biển. Biển vắng vô cùng vắng. Mà lần đó 'không may' chiều tối đã bị túm về.

Vào hè thường tung tăng nghĩ tới làm mới tủ đồ mà năm nay 'bóng ma của khủng hoảng kinh tế' làm độ tung tăng nó xẹp tới hai phần. Vắng bóng shoping. Tổng cộng cho bản thân mình sắm đúng một đôi xăng đan đế nghiêng dây mảnh pha màu trắng vàng đen + đi may một cái đầm đen tương tự cái trong hình này mà che thêm xí vai, mặc công sở cũng được hoặc thêm phụ kiện thì đi tiệc cũng ổn, với một cái váy hè vải hoa tím style 1950s, phần chân váy hơi xòe rộng. Mình thích cái này. Dễ thương.

Dạo này các loại blogs bị chặn tứ tung. Nghe là 'siết chặt quản lý' các lề. Các kiểu méc nhau cách trèo tường lửa (bypass fire wall), đọc vẫn đọc được chỉ mất công hơn. Thế giới phẳng, mạng thông tin là xu hướng tất yếu, dòng chảy lớn rộng khắp rồi, bịt chỗ này xì ra lối khác. Mình thấy cách tiếp cận thật kỳ, chả ra một cái tầm mà giống cái dân gian gọi là trò mèo. Cứ cho là sợ virut xấu thì ôm vợt chạy tới lui túm vi rút thật đúng là.., nếu nghĩ cần nghĩ tới nâng tầm dân, để họ tự 'đề kháng', tự chọn lọc thông tin. Để tự mà họ không chọn mình thì cần nghĩ vì sao.
Mơ tới lúc mở hết các lề cũng chỉ có tốt để nói, mà đâu xa, như khúc nửa đầu câu chuyện Tiên Lãng ấy, khắp mạng đầy hào hứng đầy niềm tin, đâu cần chặn vợt gì.

Cứ thế này những người có điều kiện sẽ muốn bước đi tìm một nơi tốt hơn, hoặc cho con cái họ ra đi. "Ai cũng có quyền mưu cầu hạnh phúc" được sống trong xã hội đủ tầm tôn trọng tự do bác ái, nhất là mưu cầu cho con cái mình.
Nhớ ngày đi học chả đứa nào không được nghe truyền tai truyền miệng câu này hài mà bi "Ngẫm ra chỉ tại Vua Hùng/ sinh ra một lũ vừa khùng vừa điên/ những thằng tài giỏi vượt biên/ những thằng ở lại vừa điên vừa khùng" (hờ, thằng mình đi mấy bận cứ về hẳn là khùng điên nhân mấy).
Thế, đất nước còn lại sẽ về đâu - đẽo đá săn bắn và hái trái cây. Rừng phá hết rồi săn gì nhỉ. Trái cây quả nào cũng táo mụ phù thủy, ngấm đặc các loại thuốc trừ cỏ trừ sâu mết in chai nờ, ung thư cả đất.

Nói thật mình chả thích kết entry bằng từ huhu.

*** Có thể bạn muốn đọc:
- Vụn
- Lãng đãng, háo hức

June 10, 2012

Con thi

Hai hôm nay bạn Dim có ngày thi khá quan trọng trong chuỗi đợt thi vào các trường cấp 3 của bạn. Mẹ trách nhiệm và hạnh phúc đưa đón bạn í đi/về, trừ buổi chiều nay trục trặc thật kỳ quái.

Buổi thi sáng tan lúc 10:00 và buổi chiều bắt đầu lúc 13:00 (1h chiều). Đón Dim thi sáng về, nấu bữa, ăn trưa xong tính còn mấy chục phút nữa mới tới giờ đi nên kêu Dim tranh thủ ngả lưng ngủ một tị, mẹ đặt chuông 12:35 bằng mobile. Thế nào cả hai ngủ chìm, giật mình nghe Dim bật dậy gọi "Ôi 1h kém 10! sao mẹ không gọi con??".
Với ngay điện thoại, trên đó chỉ 7:50. Ớ người. Lắc đầu mấy cái xem mình có mơ ngủ không, nhìn lại, 7:50!
Thế nên chưa phải giờ, chuông không kêu.
Thôi Dim đang trễ thi, không phải lúc 'tại sao'. Bỏ.
Lấy xe máy sẽ không kịp, nhoáng nhoàng vớ cái bóp chạy cùng Dim ra cổng vẫy taxi, con chui lên, hôn, "good luck con nhé", rồi đi. Lúc này mới trở lại lung bung cái đầu: Sao kỳ, không lẽ mình đặt chuông lại làm động tác chỉnh giờ, không lẽ nào, hay là mình mộng du, hay là thần kinh/ đổi giờ mà không nhớ tí gì là đổi?? mà đổi kiểu gì điên khùng! Không hiểu.

Chuyện bất thường làm không đưa Dim tận nơi như mấy buổi thi trước, không biết Dim tới chưa, kịp không, có hấp tấp quá... tự nhiên lăn tăn những vẩn vơ.

Chỉnh giờ đúng cho điện thoại. Quay qua quay lại chừng nửa tiếng sau nhìn: 7:09. Ôi có vẻ như cái điện thoại tẩu hỏa nhập ma chứ không phải mình! Set lại lần nữa, theo dõi, nó chạy đúng được một lúc, bẵng đi quay lại đã thấy nhảy lung tung lại, số giờ luôn về lại 7, số phút nhảy tùy hứng. Nghe/ gọi vẫn ổn, ra nó tẩu hỏa nhập ma riêng chức năng đồng hồ. Có điều sao lại hôm nay, cái đồng hồ, lúc Dim thi.

Cứ ngồi thì sẽ lung bung lẩn vẩn trong cái trời nóng bức, dậy, xách xe đi dzòng dzòng shoping. Ghé mấy hàng xăng đan hè, không mua được đôi nào nhưng bù lại tiêu được hết quãng thời gian chờ thi.
Đón Dim, chở nhau về. May hôm nay Dim tới trễ 10 phút, vẫn được vào phòng thi và kịp giờ làm bài.

Có những sự cố hy hữu đến kỳ cục. Trục trặc rất nhỏ thôi nhưng đúng thời điểm có thể đủ để gây ra cả một nỗi niềm ân hận.

Tự nhiên tự hỏi, từ khi nào nhỉ mình bỏ thói quen đồng hồ mặt tròn nhỏ dây da đen cổ điển để chỉ coi giờ bằng mobile phone hightech.

June 08, 2012

Trái tim

Có một trái tim nhỏ lỡ bị lỗi bệnh từ khi ra đời, đang kiên cường chiến đấu trở lại với sự sống;
có những trái tim đang hết lòng, thật sự hết lòng hỗ trợ trái tim bé bỏng;
có nhiều trái tim đang chụm lại cùng cầu nguyện điều kỳ diệu.

Bé Huyền sinh ra ở miền quê. Cha mẹ bé người quê. Khi bé sinh ra trái tim đã bị dị tật ở thể khá nặng. Ngay khi đó các bác sĩ đã chỉ định phẫu thuật. Chi phí ca mổ không nhiều nhưng với cha mẹ bé là một số tiền lớn. Họ bế con về tính lao động chắt bóp kiếm tiền. Sau một năm cầm bằng đó tiền quay lại thì chi phí để mổ đã lên gấp 4 lần... Cứ thế, giờ bé đã 6 tuổi, căn bệnh đã sang giai đoạn sắp cận, tổn thương tim và phổi đã rất nặng, chi phí mổ tất nhiên cũng khác nhiều.
Nếu không phẫu thuật, bé sẽ lụi dần, không còn lâu...

Nhờ cơ duyên, bé đã gặp được những trái tim nhân hậu mong giúp bé lấy lại sự sống.

Nhưng vấn đề lúc này lại là kết quả của các xét nghiệm nói xác suất thành công nếu mổ đã quá quá hẹp. Nhiều nơi đã chỉ định không mổ nữa vì nguy cơ trong ca mổ quá lớn. Sau này bác sĩ trực tiếp theo dõi bé nói rằng ca của bé là một ca hy hữu không chỉ ở VN mà còn trên thế giới, không phải vì trên thế giới trẻ em không mắc căn bệnh này mà đơn giản là những trường hợp dị tật tim ở trẻ sơ sinh hầu như được can thiệp khi trẻ rất nhỏ, không còn ca nào để tới tận 6 tuổi. Có lẽ nên thay từ 'trên thế giới' bằng 'ở những nước phát triển' bởi ở những nơi đói nghèo & lạc hậu khác có thể còn nhiều bé Huyền, đơn giản là chúng sẽ lặng lẽ héo hắt dần mà y học không biết đến. Bố mẹ bé Huyền, nhiều người, và chính mình trước giờ không biết rằng dị tật tim bẩm sinh càng can thiệp sớm ca mổ càng đơn giản và khả năng thành công càng cao. Mỗi tháng mỗi năm đứa trẻ lớn lên là tổn thương tim, và từ đó, phổi, nặng thêm, đồng nghĩa với cơ hội sống của các bé rơi xuống.

Ca phẫu thuật tim cho bé Huyền vào ngày 05/06/2012. Để có ca phẫu thuật này xin hãy đọc bài này, theo dõi tiếp ở bài này, bài này.

Mình lặng lẽ nghe, chỉ thế, biết rằng mình sẽ bị ám ảnh nặng nề nếu lỡ như..., cho đến khi được hỏi có thể cùng nhóm các bác đưa bé Huyền đi chơi một buổi trước ca mổ. Có thể các bác toàn đàn ông, thêm mình cho mềm mại chơi với trẻ. Sao có thể nói không khi ấy. Thật sự.
Điều rất đặc biệt là bé Huyền tuy còi nhỏ nhưng thông minh, nhanh nhẹn, hiếu động và rắn rỏi không khác gì một đứa bé khỏe mạnh. Ngay cả khi vận động nhiều, chơi trò chui trong quả bóng lăn dưới nước, bé mệt toát mồ hôi, bế bé sẽ cảm nhận trái tim đập trong lồng ngực rất mạnh nhưng lạ thay bé không tím tái như hầu hết những đứa trẻ bị dị tật tim bẩm sinh khác. Có một sinh lực đặc biệt gì đó ở cơ thể nhỏ bé này. Điều đó tạo ra hy vọng và niềm tin. Điều này cũng là một trăn trở quan trọng để người bác sĩ duy nhất ở thời điểm ấy chấp nhận chiến đấu với ca bệnh đặc biệt - quyết định đồng ý mổ, thay vì chọn lắc đầu.
Ngay cả trong những quyết định phụ thuộc khoa học nhất, có những khi một chút linh cảm cá nhân lại làm nên điều bất ngờ lớn lao.

Thời điểm này, chiều ngày 8/6, những giờ dài căng thẳng nhất đã qua. Bé nằm trong phòng hậu phẫu chăm sóc đặc biệt. Cơ thể bé đang dần thích nghi với trái tim đã được bác sĩ chữa lỗi đang hồi hộp đập trở lại từng nhịp sống. Vẫn còn những nguy cơ sau mổ, nguy hiểm chưa hoàn toàn đã qua, nhưng xác suất nhỏ, rất nhỏ cho bé vài ngày trước giờ đã đổi qua phía lớn hơn, thật nhiều. Những giọt nước mắt đang đổi sang những nụ cười. Những từ 'xót xa' thay dần bằng 'lạc quan' và 'hy vọng'.

Rất nhiều trái tim đang cùng nguyện cầu điều kỳ diệu cho trái tim nhỏ dũng cảm. Và giờ đây mình tin, khi một trái tim kiên cường gặp những trái tim nhân hậu, điều kỳ diệu là hoàn toàn có thể.

Cuộc sống tuyệt vời. Ngàn lần cảm ơn cuộc sống.

June 07, 2012

Ngây thơ bao nhiêu là đủ?

Bạn Mei nghỉ hè, ở nhà đến ngày thứ hai bạn thủ thỉ với mẹ: Ở nhà chán quá mẹ ạ.
(thì, mẹ đi làm cả ngày. Chị Tuyết đi làm cả ngày. Chị Dim bận ôn thi. Laptop mẹ dặn không được chơi vì em chơi sẽ làm chị 'thèm' mà phân tán học. Kể đúng chán thật - cái chán chung của trẻ con thành phố, cùm chân).

Mấy hôm sau có cậu Quỳnh ra công tác tranh thủ chạy về Thái Nguyên thăm ông bà, liền gởi Mei về quê theo cậu. Quê luôn trong lành rộng rãi bay nhảy hơn thành phố.
Nhà ông bà có internet, Mei về quê vẫn nối mạng được với bạn bè. Dịp mùng 1 tháng 6, chắc thấy các bạn các em xôn xao, bạn Mei gởi tin nhắn:

- Mẹ ơi, năm nay mẹ thưởng không?

Nhắn lại: - Năm nay Mei ngoan, học tốt, có chứ.
- Mẹ thưởng gì Mei?
- Thế Mei thích phần thưởng gì?

(câu này bấm gởi 'pắp' một cái là ân hận liền. Bài học luôn là hãy đưa ra một danh sách và cho các bạn í 'quyền' lựa chọn, đừng bao giờ hỏi câu chưa chủ định, ví dụ hỏi "con ăn sáng mì hay cơm chiên?" chứ đừng hỏi "con ăn gì?" Nhỡ câu trả lời là món Lasagna theo kiểu Ý truyền thống thì bạn làm gì? :)

Mei: - Đi sang Úc chơi được không mẹ?
Choáng, chưa nghĩ ra được câu trả lời, 5 phút sau: - Thế là được hả mẹ?
Tỉnh, nhớ ra quy tắc 'không nói "Không" mà hãy câu giờ rồi đưa dữ liệu để các bạn tự đưa ra lời giải', nhắn:
- Ôi, quà này nặng quá, Mei cho mẹ thời gian suy nghĩ, Mei về Hà Nội rồi chúng mình bàn sau nhé".
(chờ đợi tin ngắn "Vâng"), 2 phút sau: - "Mei nghĩ rồi, thôi không đi Úc thì đi Mỹ cũng được mẹ ạ".

June 01, 2012

Chuyến bay AF447...

Đúng ngày này cách đây 3 năm chiếc A330 của Air France rơi xuống Đại Tây Dương (01/06/2009), phải hai năm sau người ta mới tìm thấy bộ ghi dữ liệu chuyến bay của nó. Việc nghe lại những trao đổi trong buồng lái đã vẽ lại bức tranh đáng kinh ngạc về những lộn xộn và nhầm lẫn giữa các phi công, dẫn tới thảm họa.

Đôi khi người ta nhủ không nên viết về những tai nạn khủng khiếp đã qua, nhưng có những điều không nên để mãi như ẩn số, rằng cũng cần hiểu thật sự điều gì đã xảy ra, và vì sao.

Tai nạn của chuyến bay AF447 từng là một trong những bí ẩn hàng không lớn nhất. Làm thế nào mà một chiếc máy bay hiện đại như thế lại có thể tự dưng biến mất khi đang bay bằng ở độ cao 10km cách bề mặt trái đất - giai đoạn bay mà sác xuất tai nạn là rất thấp?

Khi mà bộ ghi dữ liệu chuyến bay nằm lẫn trong những mảnh vụn chìm dưới 3km nước biển, các chuyên gia chỉ còn cách đoán mò theo dữ liệu duy nhất còn lại: những mẩu hội thoại được ghi nhận giữa tổ lái và gửi tự động về trung tâm bảo trì ở Pháp. Những dữ liệu ghi được cho thấy lỗi kỹ thuật – đóng băng trên bộ cảm biến tốc độ gió ở độ cao mà nhiệt độ không khí bên ngoài quá thấp có thể là nguyên nhân khiến máy bay mất điều khiển rơi xuống giữa biển mang theo tính mạng của 228 người.

Mọi việc lẽ ra đã dừng ở đó, nếu như người ta không tìm thấy hộp đen của AF447 vào tháng Tư năm 2011. Nghiên cứu những gì có được, cơ quan điều tra tai nạn của Pháp BEA đã công bố một báo cáo vào tháng 7/2011. Báo cáo này khác biệt với phần lớn giả thuyết ban đầu. Giờ đây người ta biết rằng chuyến bay AF447 đã gặp phải những đám mây dông lớn, bộ cảm biến tốc độ bị băng che phủ, và chế độ lái tự động bị ngắt. Bị rối loạn, phi công có vẻ như không nắm được bản chất của vấn đề, phản ứng sai lầm dẫn tới mất kiểm soát. Không phải do thời tiết xấu, không phải hỏng hóc, không phải một chuỗi các sai lầm phức tạp, chỉ là một sai lầm đơn giản của phi công nhưng lặp đi lặp lại nhiều lần, đã hạ gục nguyên cả chuyến bay AF447!

Đây là tóm lược những gì xảy ra trong vài phút cuối cùng của chuyến bay xấu số.
____________

Lúc 1h36, chuyến bay bắt đầu chạm vào khu vực thời tiết xấu của một cơn dông nhiệt đới. Không như các tổ lái đang bay ngang khu vực này, tổ lái AF447 không thay đổi lộ trình để tránh trung tâm cơn dông. Nhiệt độ bên ngoài cao hơn nhiều so với dự báo, làm cho chiếc máy bay (lúc này vẫn còn đầy xăng) không thể chuyển lên tầng bay cao hơn để tránh tác động của thời tiết. Nó buộc phải bay vào giữa lớp mây.

Lúc 1h51, một hiện tượng điện lạ thường chiếu sáng khoang lái. Phi công phụ ghế phải (Bonin, 32 tuổi, tay lái mới) hỏi, "Có chuyện gì thế?". Cơ trưởng Marc Dubois, một người dày dạn kinh nghiệm với hơn 11,000 giờ bay, nói rằng đó là Lửa Saint Elmo, một hiện tượng thường xảy ra với các cơn dông ở vĩ độ này.

Vào khoảng 2h sáng, phi công phụ thứ hai David Robert quay về buồng lái sau khi tạm nghỉ. Năm nay 37 tuổi, Robert già dặn hơn và có số giờ bay hơn gấp đôi số giờ bay của Bonin. Cơ trưởng đứng dậy nhường lại ghế lái trái cho anh. Mặc dù Bonin ở đẳng cấp thấp hơn và kinh nghiệm còn kém Robert, cơ trưởng vẫn để Bonin chịu trách nhiệm điều khiển bay.

Lúc 2h02, cơ trưởng đi ngủ. Chỉ 15 phút sau đó, tất cả mọi người trên chuyến bay đều đã tử nạn.

2:03:44 (Bonin) Dải hội tụ nhiệt đới... nhìn này, ta đang ở trong đó, giữa Salpu và Tasil. Ta đang ở đúng nó này...

Dải hội tụ nhiệt đới (còn gọi là ITCZ), là một vùng thời tiết nguy hiểm gần xích đạo. Như thường thấy, nó sinh ra một dãy những đám mây dông rất lớn, một vài trong số đó vươn lên đến tầng bình lưu (trung bình 14-16km ở khu vực nhiệt đới). Không như những tổ lái khác đang bay trong khu vực, tổ lái AF447 không xem xét các quy luật của dông và yêu cầu đổi hướng để tránh khu vực tác động xấu nhất. (Salpu và Tasil là hai điểm báo cáo không lưu).

2:05:55 (Robert) Đúng thế, gọi báo cho họ ở phía sau đi ...

Robert nhấn nút gọi.
2:05:59 (Tiếp viên, nghe qua bộ đàm) Vâng, Marilyn nghe.
02:06:04 (Bonin) Marilyn, Pierre ở đằng trước đây. Nghe này, khoảng 2 phút nữa ta sẽ vào khu vực có nhiều rung lắc. Cô sẽ phải cẩn thận đấy.
02:06:13 (Tiếp viên) OK, liệu chúng tôi có phải ngồi yên không?
02:06:15 (Bonin) Ý hay đấy. Báo cho các bạn khác nhé.
02:06:18 (Tiếp viên) OK, tôi sẽ báo cho mọi người ở đằng sau. Cảm ơn anh.
02:06:19 (Bonin) Tôi sẽ báo lại khi nào ta ra khỏi đó.
02:06:20 (Tiếp viên) OK.

Hai phi công thảo luận về nhiệt độ cao bất thường bên ngoài, làm cho họ không thể lên đến độ cao dự kiến, và cảm thấy hạnh phúc vì bay A330 chứ không phải A340, vì ở độ cao này A330 có hiệu năng cao hơn.

02:06:50 (Bonin) Bật hệ thống chống băng đi. Dù sao cũng hơn là không có gì.

Cần phải giải thích thêm rằng các đám mây có mật độ hạt nước hoặc tinh thể nước lớn như mây dông thường gây ra hiện tượng icing (đóng băng tàu bay). Các phi công khởi động hệ thống chống băng để làm tan băng bám trên bề mặt. Băng đóng sẽ làm giảm tính năng khí động học, làm giảm sức nâng và trong các tình huống nguy kịch, có thể gây rơi máy bay.

02:07:00 (Bonin) Hình như ta sắp ra khỏi lớp mây, chắc sẽ ổn thôi.

Trong lúc đó Robert đang xem radar và phát hiện ra nó chưa được cài đúng chế độ. Sau khi thay đổi các cài đặt, anh phát hiện ra họ đang bay thẳng vào khu vực nhiễu động mạnh.

02:08:03 (Robert) Có lẽ anh nên lượn sang trái một chút.
02:08:05 (Bonin) Tôi chưa nghe rõ, gì thế?
02:08:07 (Robert) Có lẽ anh nên lượn sang trái một chút. Chúng ta chuyển sang lái bằng tay nhé?

Bonin lặng lẽ lượn sang trái. Bỗng nhiên một mùi khét lạ tràn vào khoang lái, và nhiệt độ tăng đột ngột. Anh phi công trẻ thoạt tiên nghĩ rằng điều hòa nhiệt độ bị hỏng, song Robert đã trấn an anh và nói rằng đây là do thời tiết khắc nghiệt xung quanh. Bonin có vẻ như sắp ốm. Tiếng cọ xát vang lên rõ hơn. Nhiều khả năng là do các tinh thể băng đóng trên thân máy bay. Bonin nói rằng anh sẽ giảm tốc độ, và đề nghị Robert bật tính năng chống phát lửa trên động cơ khi bị băng đóng dày.

Ngay sau đó còi báo động vang lên trong 2.2s, báo ngắt lái tự động. Nguyên nhân là ống lắp cảm biến tốc độ gió bên ngoài đã bị băng đóng, và các phi công bây giờ phải lái bằng tay (thủ công).

Phải lưu ‎ý đến giờ vẫn chưa có hư hại nào. Ngoài việc mất tín hiệu từ cảm biến tốc độ gió, mọi thứ vẫn bình thường. Otelli (một phi công dày dạn đã viết sách về vụ tai nạn này) cho rằng rất nhiều phi công (trong số đó có cả ông ta) đã từng bay tập trong tình huống này và chẳng có vấn đề gì. Nhưng cả Bonin và Robert chưa từng được đào tạo về tình huống cảm biến tốc độ gió bị sai lạc, hoặc tập lái thủ công trong những tình huống tương tự như thế này.

02:10:06 (Bonin) Tôi lấy lại điều khiển.
02:10:07 (Robert) Đồng ý.

Chắc bị ám ảnh bởi những gì xảy ra trong vòng vài phút vừa rồi – nhiễu động không khí, hiện tượng phóng điện – Bonin đã xử sự một cách phi lý. Anh kéo cần lái để buộc máy bay ngóc lên, dù vừa mới thảo luận xong về nhiệt độ cao bên ngoài sẽ không cho máy bay lên cao một cách an toàn.

Các chuyên gia hàng không rất khó khăn để hiểu hành động của Bonin. "Nếu anh ta bay bằng mà còn không có tốc độ, vậy thì cất lên làm gì", Chris Nutter, phi công và dạy lái máy bay. "Lẽ ra phải kiểm tra chéo lại, so sánh chỉ thị tốc độ gió với tốc độ không khí, độ cao, chế độ động cơ, tốc độ lên theo phương đứng. Trong những tình huống tương tự, chúng tôi phải kiểm tra kỹ lại rồi đánh giá quy trình," Nutter giải thích thêm, "trước khi có bất kỳ hành động điều khiển nào. Chẳng may, họ lại không làm như vậy."

Hầu như ngay lúc Bonin kéo cần lái cho máy bay cất lên, máy tính đã phản ứng lại. Một chuông cảnh báo vang lên, nhắc họ đang rời khỏi độ cao được lập trình sẵn. Rồi đến cảnh báo thiếu tốc độ (thất tốc) vang lên. Giọng nói tổng hợp vang lên bằng tiếng Anh "Stall!", rồi đến một tiếng chuông rất khó chịu gọi là "cricket". Thất tốc là một tình huống có thể nguy hiểm khi bay quá chậm. Tại một tốc độ nào đó, lực nâng của cánh bị giảm đột ngột, và máy bay sẽ bị cắm đầu xuống, nhanh đến chóng mặt. Mọi phi công đều được dạy phải đẩy cần lái về phía trước khi có rủi ro bị thất tốc. Máy bay sẽ hạ xuống và lấy thêm tốc độ.

Cảnh báo thất tốc trên A330 được làm để phi công không thể bỏ qua nó được. Trong chuyến bay này, không có phi công nào nhắc đến nó, hoặc nhận ra rằng máy bay đã thực sự bị thất tốc – cho dù báo động "Stall!" đã lặp đi lặp lại tới 75 lần. Dù thế, Bonin vẫn tiếp tục kéo cần lái, hoàn toàn trái ngược với những gì lẽ ra phải làm để cứu máy bay khỏi bị thất tốc.

02:10:07 (Robert) Cái gì thế?
02:10:15 (Bonin) Không ổn, chỉ thị tốc độ hoàn toàn không ổn.
02:10:16 (Robert) Ta đang mất tốc độ phải không?

Máy bay đang cất lên với tốc độ 7000 feet mỗi phút. Khi lấy độ cao, nó mất dần tốc độ, cho tới khi chỉ còn lê lết ở khoảng 93 dặm một giờ, tốc độ tiêu biểu cho một cái Cessna thể thao hơn là máy bay dân dụng. Robert nhận ra sai lầm của Bonin và cố gắng sửa chữa.

02:10:27 (Robert) Coi chừng tốc độ kìa. Coi chừng tốc độ kìa.

Có lẽ anh ta ám chỉ tốc độ thẳng đứng. Khi đó họ vẫn đang lên cao dần.

02:10:28 (Bonin) OK, OK, tôi đang hạ đây.
02:10:30 (Robert) Giữ ổn định nhé.
02:10:31 (Bonin) Rồi ...
02:10:31 (Robert) Hạ đi, nó bảo ta đang cất lên đây này. Nó bảo ta đang lên cao, phải hạ xuống đi.
02:10:35 (Bonin) OK.

Nhờ có hệ thống chống đóng băng, một trong hai ống pitot bắt đầu hoạt động trở lại. Màn hình khoang lái một lần nữa hiển thị tốc độ đúng.

02:10:36 (Robert) Hạ đi!
02:10:37 (Bonin) Đây đây, ta đang hạ đây.
02:10:38 (Robert) Từ từ thôi nhé!

Bonin kéo cần lái nhẹ tay hơn một chút, và máy bay lấy thêm tốc độ ngang vì không phải lên gấp như trước. Nó tăng tốc đến 223 dặm một giờ. Cảnh báo thất tốc không còn nữa. Trong một khoảnh khắc, hai phi công kiểm soát được máy bay.

02:10:41(Bonin) Ồ ta vẫn đang lên này!

Chính thế, vì Bonin chưa hạ thấp mũi máy bay xuống. Nhận ra tình huống khẩn cấp, Robert nhấn nút gọi cơ trưởng.

02:10:49 (Robert) Quỷ thật, ông ấy đâu rồi?

Máy bay đã lên cao hơn 2512 feet so với độ cao ban đầu, và dù nó vẫn đang cất lên với tốc độ nguy hiểm, vẫn nằm trong giới hạn chấp nhận được. Nhưng không rõ vì nguyên do gì, Bonin lại kéo ngược cần lái, hướng mũi máy bay lên trên và làm mất tốc độ. Cảnh báo thất tốc lại bắt đầu vang lên.

Một lần nữa, các phi công lại bỏ qua cảnh báo, có lẽ họ nghĩ rằng họ không thể làm máy bay thất tốc được. Thật ra không phải không có lý do để họ nghĩ như vậy: Airbus là máy bay fly-by-wire, các tín hiệu điều khiển không được chuyển thẳng tới thiết bị mà tới một máy tính. Máy tính sẽ biến các tín hiệu này thành các lệnh để nâng/hạ cánh, điều khiển cánh đuôi và bánh lái. Trong phần lớn thời gian, máy tính hoạt động theo chế độ bình thường, có nghĩa là nó sẽ không chuyển bất cứ lệnh điều khiển nào có nguy cơ khiến cho máy bay ra khỏi khuôn khổ chuyến bay. "Bạn không thể làm thất tốc một cái máy bay đang ở chế độ bình thường" Godfrey Camilleri, một giáo viên hướng dẫn bay Airbus 330 ở US Airways cho biết.

Song khi máy tính mất cảm biến tốc độ gió, nó ngắt lái tự động và chuyển từ chế độ bình thường sang chế độ thay thế (phụ). Khi đó, hàng loạt các (quy tắc) hạn chế đối với các xử lý của phi công bị hủy bỏ. Theo Camilleri "Một khi bạn bay ở chế độ thay thế, bạn có thể làm máy bay thất tốc".

Hầu như chắc chắn là Bonin chưa từng lái ở chế độ thay thế và không hiểu hết về việc hủy bỏ các quy tắc hạn chế trong trường hợp này. Theo Camilleri, chưa bao giờ có một chiếc A330 nào trong số 17 chiếc của US Airways bay ở chế độ thay thế. Vì vậy, Bonin có lẽ đã cho rằng cảnh báo thất tốc là một cảnh báo lầm, vì anh không bao giờ nghĩ rằng máy bay có thể hủy bỏ các hạn chế xử lý của phi công dẫn đến việc thất tốc. Không may thay, đó là điều thực sự đang xảy đến.

02:10:55 (Robert) Chết tiệt!!

Một ống pitot khác bắt đầu làm việc trở lại. Các hệ thống điện tử trong buồng lái bây giờ hoạt động bình thường. Tổ lái có đầy đủ thông tin cần thiết, và không một hệ thống nào bị hư hại. Các vấn đề xảy ra sau thời điểm này hoàn toàn do lỗi con người.

02:11:03 (Bonin) Ta đang TOGA hả?

Câu nói của Bonin hé lộ nguyên nhân của vụ việc. TOGA là tên tắt của Cất cánh và bay vòng. Khi máy bay cất cánh hoặc hủy bỏ việc hạ cánh (cất lên để hạ cánh lần khác), máy bay phải lấy độ cao và tốc độ cùng lúc, càng nhanh càng tốt. Trong giai đoạn này của chuyến bay, phi công được dạy phải tăng công suất động cơ đến mức TOGA và nâng mũi đến một góc lên nhất định.

Rõ ràng là Bonin đang cố đạt đến một hiệu quả tương tự. Anh ta muốn tăng tốc và lên cao khỏi mức nguy hiểm. Nhưng đây không phải là mực nước biển (độ cao zero), ở độ cao hơn 12km này không khí loãng hơn nhiều. Động cơ tạo ra ít lực đẩy hơn, và cánh cũng có ít sức nâng hơn. Nâng góc mũi không làm cho máy bay bay lên nhanh như khi ở mực nước biển, mà lên chậm hơn nhiều. Thậm chí, và chính là điều đã xảy ra, máy bay đang rớt xuống.

Hành động của Bonin có vẻ vô lý nhưng vẫn có thể giải thích được. Khi bị căng thẳng về tâm lý, bộ não thường mất đi vùng hoạt động sáng tạo. Thay vào đó, chúng ta có xu hướng quay về với những gì quen thuộc và được tập luyện thường xuyên. Mặc dù phi công được đào tạo để lái thủ công trong mọi giai đoạn của chuyến bay, họ thường chỉ lái ở tầm thấp: khi hạ cánh, cất cánh, lượn vòng. Không ngạc nhiên là sau khi mất phương hướng bởi cơn dông, Bonin lái máy bay thủ công như thể anh ta ở tầm thấp vậy. Nhưng điều này hoàn toàn không phù hợp với tình huống.

02:11:06 (Robert) Chết tiệt, anh ta có ra không đây!

Lúc này máy bay ở độ cao tối đa. Với mọi động cơ chạy hết công suất, góc nâng mũi 18 độ, nó bay ngang trong một thoáng rồi bắt đầu rớt xuống biển.

02:11:21 (Robert) Động cơ vẫn hoạt động kia mà. Chuyện quái quỉ gì thế! Tôi không hiểu gì cả.

Không như cần lái của máy bay Boeing, hai cần lái Airbus là loại bất đồng bộ, có nghĩa là chuyển động độc lập đối với nhau. Tiến sĩ David Esser, giáo sư hàng không ở Đại học Embry-Riddle cho biết "Nếu phi công ghế phải kéo cần, phi công ghế trái sẽ không cảm thấy gì cả. Cần lái không chuyển động cùng nhịp với nhau, không như cơ cấu cơ khí trên các máy bay đời trước nếu bạn kéo cần lái một bên, bên kia sẽ thấy cần lái chuyển động theo". Robert không biết gì về việc Bonin vẫn đang kéo cần lái lên, cho dù họ đã nói chuyện về việc hạ thấp độ cao xuống.

Họ đã phạm một sai lầm trong quy trình, gọi là quy trình quản lý năng lực tổ lái (CRM). Vì vậy, họ không phối hợp được với nhau. Việc này xảy ra khi hai phi công phụ cùng lái máy bay. "Nếu có cơ trưởng và phi công phụ trong buồng lái, đương nhiên bạn biết ai là người chịu trách nhiệm. Cơ trưởng là người có quyền ra lệnh và ông ta chịu trách nhiệm về an toàn chuyến bay. Khi bạn để hai phi công phụ cùng bay, bạn sẽ không có được kỷ luật như khi có cơ trưởng", Nutter nói.

Tốc độ rớt xuống tăng dần. Nếu Bonin thả tay ra, máy bay sẽ chúc mũi xuống và lấy lại được tốc độ. Nhưng anh ta lại đang kéo cần lái hết cỡ về phía mình, mũi máy bay vẫn hướng lên, và nó chỉ có vừa đủ tốc độ để kiểm soát. Vì nhiễu động vẫn tiếp tục ảnh hưởng, hầu như không thể giữ cho 2 cánh thăng bằng.

02:11:32 (Bonin) Chết tiệt, tôi không điều khiển được máy bay nữa, không thể điều khiển được nữa rồi.
02:11:37 (Robert) Ghế trái điều khiển.

Rốt cuộc, phi công dày dạn hơn (và có vẻ hiểu biết hơn về tình trạng chuyến bay) lấy lại quyền điều khiển. Chẳng may là anh ta cũng không biết gì về thực tế là máy bay đã bị thất tốc, và lại kéo cần lái thêm. Cho dù mũi máy bay đang hướng lên, có một thực tế là nó đang rơi với góc 40 độ. Cảnh báo thất tốc vang lên liên tục, và Bonin ngay sau đó lấy lại điều khiển từ Robert.

Một phút rưỡi kể từ khi tình huống nguy kịch xảy ra, và bây giờ cơ trưởng trở lại buồng lái. Cảnh báo thất tốc vẫn đang kêu vang.

02:11:43 (Cơ trưởng) Các anh làm trò gì thế?
02:11:45 (Bonin) Ta không điều khiển được máy bay nữa!
02:11:47 (Robert) Ta hoàn toàn mất khả năng điều khiển, chúng tôi không hiểu tại sao. Tôi đã thử mọi cách rồi ....

Lúc này, máy bay quay về độ cao ban đầu, nhưng nó đang rơi rất nhanh. Với mũi hướng lên góc 15 độ, tốc độ 100 dặm/h, nó rơi khoảng 3km mỗi phút với góc xuống 41 độ. Nó còn tiếp tục rơi thế này cho đến tận lúc chạm mặt biển. Dù các ống pitot lúc này hoàn toàn bình thường, tốc độ ngang của máy bay đã quá chậm (chỉ chừng 60 dặm mỗi giờ) và góc mũi bị coi là không phù hợp, cảnh báo thất tốc tạm thời ngừng lại. Có thể điều đó làm các phi công cho rằng tình huống được cải thiện trong khi thực tế lại đang trở nên tệ hơn.

Một trong những phát hiện khác là cơ trưởng không hề ngồi vào ghế lái. Giá mà ông ta làm vậy, ông ấy có thể hiểu ra tình hình. Một phi công dày dạn như ông, ắt phải biết lý do của việc thất tốc là hướng mũi lên quá cao. Nhưng ông chỉ ngồi phía sau hai phi công.

Không quá khó để hiểu chuyện này. Esser nói, "Chắc họ đã bị rung lắc khá nhiều. Trong những tình huống như vậy, ông ấy có thể không muốn làm cho mọi việc tệ hơn bằng cách buộc một trong hai phi công đứng dậy. Thay vào đó, ông chỉ quan sát và ra lệnh từ phía sau".

Nhưng từ chỗ này, cơ trưởng Dubois không thể luận ra tại sao máy bay lại bị như vậy. Thông tin quan trọng nhất đã bị bỏ sót: có người luôn luôn kéo cần lái. Không ai nói với Dubois, và ông không nghĩ tới để mà hỏi.

02:12:14 (Robert) Anh nghĩ gì? Anh nghĩ gì? Ta phải làm gì đây?
02:12:15 (Cơ trưởng) À, tôi không biết.

Báo động thất tốc lại vang lên, cả ba phi công thảo luận tình huống này nhưng thậm chí không có ai nhắc đến chữ "thất tốc". Họ không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Trong lúc đó, thời tiết xấu tiếp tục làm máy bay chao đảo, và cơ trưởng yêu cầu Bonin giữ thăng bằng – điều không liên quan gì đến vấn đề chính. Họ vẫn còn bàn cãi xem thật ra họ đang cất lên hay hạ xuống, cho đến khi đồng ý với nhau về việc máy bay đang hạ thấp dần. Khi đến độ cao khoảng 3km, Robert tìm cách lấy lại quyền điều khiển, và đẩy cần lái xuống. Dù vậy, máy bay đang ở chế độ nhận cả 2 tay lái, nên việc đẩy cần lái của Robert vẫn bị bù trừ với thao tác kéo cần của Bonin. Mũi máy bay vẫn hướng lên trên.

02:13:40 (Robert) Lên đi, lên đi, lên đi ...
02:13:40 (Bonin) Nhưng lúc nào tôi chả kéo cần lái!

Tận lúc này Bonin mới nói ra sự kiện cốt lõi, mà vẫn không hiểu gì cả.

02:13:42 (Cơ trưởng) Không không, đừng có cất lên ... không ...
02:13:43 (Robert) Chúc xuống đi ... để tôi điều khiển ... để tôi điều khiển!

Bonin nhường quyền điều khiển, và Robert cũng hạ được mũi chúc xuống. Máy bay bắt đầu lấy lại tốc độ, nhưng nó vẫn đang rớt nhanh kinh khủng. Đến độ cao 600m, các bộ cảm biến phát hiện máy bay hạ quá nhanh và quá thấp, một báo động mới được kích hoạt. Không còn thời gian để tăng tốc bằng cách cho máy bay cắm xuống nữa. Cực kỳ nhanh, không hề cảnh báo các đồng nghiệp, Bonin lấy quyền điều khiển và kéo cần lái lên hết mức.

02:14:23 (Robert) Chết tiệt, ta sắp đâm rồi .... Không thể thế được!
02:14:25 (Bonin) Nhưng mà chuyện gì thế?
02:14:27 (Cơ trưởng) Góc mũi 10 độ ....

Đúng 1.4 giây sau, máy ghi âm buồng lái ngừng hoạt động.
___

Ngày nay, bản ghi của AF447 mang lại những thông tin để cho mọi phi công không mắc phải những sai lầm như thế nữa. Từ giờ trở đi, từng phi công sẽ ngay lập tức nhớ đến AF447 nếu như cảnh báo thất tốc vang lên khi họ đang bay ở mực bay bằng (độ cao hành trình). Các hãng hàng không sẽ thay đổi nội dung huấn luyện để tạo ra một thói quen có thể cứu mạng các chuyến bay: cẩn thận hơn với thời tiết và xem các máy bay gần đó bay thế nào, chỉ định đích danh ai là người chịu trách nhiệm khi 2 phi công phụ cùng ở trong buồng lái, hiểu rõ các tham số của chế độ thay thế, và tập bay thủ công trong toàn bộ chuyến bay.

Nhưng vụ rơi máy bay này cho thấy các nhà khai thác hàng không bị cản trở bởi một mối đe dọa tinh vi hơn, trớ trêu thay, bắt đầu từ sứ mạng làm cho các chuyến bay trở nên an toàn hơn. Trong suốt hàng thập kỷ, các máy bay được chế tạo để có các tính năng tự động ngày càng nhiều hơn. Chúng có thể giúp cho phi công khi tình huống trở nên bất ổn và nguy hiểm. Nhưng chúng cũng làm cho phi công không chú tâm đến những thông tin quan trọng. Khi hệ thống điện tử giám sát những tham số trọng yếu của chuyến bay như vị trí, độ cao, tốc độ, phi công có thể chú ý theo dõi các thông tin khác. Nhưng khi có sự cố xảy đến và máy tính không thể đảm đương được (trong đêm tối, thời tiết xấu, cách xa đất liền...) con người chợt nhận ra họ chẳng có khái niệm gì về những việc đang diễn ra. Họ tự hỏi, thiết bị nào có thể tin cậy được, và thiết bị nào không còn tin được nữa? Mối đe dọa lớn nhất là gì? Chuyện gì đang xảy ra? Thật không may, phần lớn các phi công không đủ kinh nghiệm để tìm ra câu trả lời.

(nguồn ở đây, đâyở đây)
*** Về Hộp đen của máy bay có thể tham khảo bài này.

May 31, 2012

Thông báo: website Giỏ thị

Xin lỗi cả nhà vì cái entry hôm qua tâm trạng thật chùng nên xin cất lại cho riêng. Khi buồn hay viết mà là do mình tự chọn buồn. Cảm ơn những cái bắt tay ấm áp của bạn bè thật nhiều.

Xin thông báo về website của Giỏ thị mở tại địa chỉ giothi.blogspot.com, từ nay thông tin, hình ảnh, bài viết của các bạn trong Giỏ sẽ được chia sẻ chung ở đó, nói thật lòng đôi khi Lana cũng ngại đưa quá nhiều thông tin đóng góp hay các chuyến đi lên Blog cá nhân, ngại hiểu lầm.

Tất cả những bạn đã góp chung với Giỏ thị đều có ID và password vào trang soạn thảo của Giỏ (đã gởi qua email) để chia sẻ những thông tin nội bộ về con số đóng góp chi tiết, minh bạch Giỏ hàng tháng và những thông tin nội bộ khác. ID và password này cũng để truy cập vào hộp email chung của Giỏ, thuận tiện hơn rất nhiều cho việc kiểm soát Quỹ theo nhóm và chia sẻ thông tin.

Các bạn đã từng ít nhất môt lần đóng góp Giỏ làm ơn check mail để lấy ID và Pass hộp thư và website của Giỏ. Nhờ các bạn check cả hộp bulk mail phòng khi thư nhóm bị nhà mạng xếp vào spam. Ai không nhận được làm ơn comment ở đây hoặc email cho Lana.
Mời cả nhà ghé thăm Blog của Giỏ thị và đóng góp ý kiến cho nhóm xây dựng trang web. Mến cảm ơn bà con.

May 30, 2012

Dạo này (5)

Dạo này như người bị ngơ, tìm cái gì để làm bận mà chẳng có cái gì ra tên. Trời không đẹp không xấu. Việc không nhàn không bận. Người không biết mình vui hay buồn.

Dạo này sút 2 ký. Không biết vì vào hè nóng nực hay vì đổi lịch hàng ngày, thay vì thong thả xe bus đi làm xe bus về thì chạy xe máy tông tốc để về còn đón đưa Dim học thêm thi vào cấp 3. Dim chỉ còn gần 1 tháng nữa là thi. Sau đó là kỳ nghỉ hè dài. Mình đi đi lại lại hè cũng chẳng gain ký lại được bao giờ. Thôi để đến mùa mát cuối năm gain lại. Kệ đi.

Mei nghỉ hè gần một tuần trước, ngay ngày đầu tiên ở nhà đã kêu buồn. Mình không thể ích kỷ giữ em vì cả ngày đi làm chiều tối mới về, ừa cho em lên ông bà. Tuyết đi học đi làm 2 job tối ngày, nhà còn mình với Dim. Vắng vẻ đến hụt hẫng.

Một người thân nói mình dạo này khác nhiều. Đâu biết nói sao, mọi thứ ở mình đứng yên, duy chỉ chính mình bất ổn. Lại gán cho vì Dim Mei lớn nhanh quá, tách ra nhanh quá, khoảng trống trải làm nghĩ xa xôi. Lại mơ quãng tháng năm ung dung tự tại mỗi ngày, vui mỗi ngày, hạnh phúc với mỗi ngày, kệ xa mờ phía trước.

Thì thôi nghĩ cuộc đời như con sóng, có lúc nổi có lúc lặng chìm, rồi cũng sẽ trở về bình yên...

May 27, 2012

Chuyện Lavender

Hôm qua có cuộc ngồi cà phê nhóm trong đó có một người anh quen thân từ nhỏ. Mình giới thiệu đây là ông anh thương quý mình còn hơn một đứa em gái ruột; mẹ anh vừa là cô giáo dạy toán của mình ở trường vừa là người 'đỡ đầu' dạy dỗ hướng dẫn mình suốt thời học phổ thông. Rồi kèm thêm câu: Xưa giờ chỉ có một lần anh làm em khóc.

Năm 2004 mình thi học bổng cao học qua Úc. Lấy cớ có người bạn thân có thời gian dài học bên Úc có thể có nhiều thông tin hữu ích, anh Bắc hẹn dẫn mình gặp bạn, thật tình là kín đáo làm quen mình với bạn anh tên T. Người ấy có thiện cảm với mình (cảm nhận phụ nữ nói vậy). Cả mình và T độc thân. Mình cũng có thiện cảm với anh. Cái cảm giác được ngồi sau xe máy của một người đàn ông mà giữa họ với mình có thiện cảm ngầm hiểu với mình khi đó là một luồng gió ấm.
Nhưng thời điểm đó mình mọi thứ thật chấp chênh. Dim Mei còn ngơ ngác. Mình khi đó không thể hình dung cho mình con đường phía trước sẽ thế nào, trong tay chỉ có một công việc và khóa học 2 năm ở một đất nước khác dù gần như đã quyết học xong sẽ về nước. Thật sự là có nhiều điều để cần nói và được nghe trước khi dám từ một mối thiện cảm quý mến trở thành gắn kết.
Trước ngày bay 2 ngày mình gởi Dim Mei lên ông bà rồi cùng Huệ Oanh em gái quay xuống HN khi ngày đã muộn. Khi đó nhà thuê ở HN đã trả. Còn một list việc phải thu xếp trước chuyến đi dài. Khoảnh khắc được tạm nghỉ trên xe mình chợt lấy máy gọi T, đầu kia "…Anh tưởng em đi một mình thì anh muốn mời em về nhà anh chơi biết nhà". Một chút gì đó nháy vào tim, quay qua em gái bên cạnh, nhìn ra ngoài xe trời tối, chẳng hiểu bằng cách nào mình trở lại cái giọng hơi pha đùa như-lúc-nào-cũng-vậy "Ơ em tưởng đi cùng em gái cũng mời tới chơi được chứ". Đại loại thế, hơi confusing. Rồi mình đi. Lâu lâu hai anh em email hỏi thăm nói chuyện, không nhiều. Mình email như 'em gái cậu bạn'. Anh cũng dừng ở sự quý mến (sau này thì mình hiểu vì sao).
Lần 'lộ' duy nhất của mình là khi một người bạn ở Úc về VN mình rủ Chi Mai bạn share nhà đi mua quà về VN. 3 món quà mình gửi anh Bắc: con Kangaroo nhồi bông tặng cu Bi con anh, hoa lavender khô trong một cái hộp nhỏ tặng anh T, và một món quà lưu niệm tặng anh H. nhóm 3 thân của họ. Bữa đó mình cùng cô bạn đi bộ mãi mới gặp được chiếc hộp Lavender dễ thương cả hai đứa đều thích, nói thật nó không quá mắc nhưng thời đó tụi mình tiết kiệm, thích cũng không đứa nào dám mua thêm một hộp cho riêng mình.

Món quà ấy, người tinh thì 'đọc' được nó chứa theo gì (giá mà không!)

Chỉ ít lâu sau Lavender, một sáng sớm mình nhận được tin nhắn từ VN (hơi bất thường). Hấp tấp mở đọc, thấy Anh B báo chỉ 3 chữ "anh T cưới". Mình đủ thân để hiểu anh Bắc bất ngờ, không hề biết bạn anh có bạn gái để cưới vợ. Đàn ông bạn thân cũng không mấy khi tâm sự chuyện riêng.
Hai anh em chát. Anh Bắc kể 'cô dâu' hơn T 4 tuổi, tức là chị hơn mình nhiều tuổi và năm đó chị đã giữa U50. Họ quen nhau 10 năm trước khi cưới chính thức.
Mình khóc. Vẫn nhớ mình nói với anh Bắc như một đứa em òa lên "em đang khóc", nhớ anh viết lại "anh rất xót xa khi thấy em gái mình khóc". Thật sự là khoảnh khắc ấy nước mắt cứ chảy ra, vì rất nhiều điều.
Mất hai tuần ngẩn ngơ vì những câu hỏi tự mình về cuộc sống. Chỉ có Chi Mai ở cùng hiểu rõ cái ngẩn ngơ của mình không phải vì tiếc nuối. Hắn nửa thật nửa đùa trêu để cười "em thì chỉ tiếc mỗi hộp Lavender".

Bẵng đi gần đây một lần anh Bắc gọi điện cho mình kể anh mới nghe chị H vợ anh T bị ung thư vú, vừa mổ. Mình nói anh Bắc bữa nào tới thăm chị cho mình theo cùng. Bữa hai anh em ghé chị vừa ra viện sau phẫu thuật. Lần đầu gặp mình bị ấn tượng mạnh về con người mạnh mẽ và nghị lực ở chị: tươi tỉnh ra ngồi với khách, cười, chuyện, không chút nào nhăn nhó vì đau đớn hay u uất suy sụp tinh thần, cứ như chị chỉ vừa qua một cơn sốt cảm chứ không phải vừa trải qua ca mổ cắt và phía trước là sự chiến đấu với căn bệnh ai cũng sợ hãi.

Lại nhớ Thanh Mai nhỏ bạn thân mình một lần sau này hai đứa gặp nhau nghe mình kể lại nó nói "nếu bữa đó mày đi một mình và đến biết đâu đã không có đám cưới ấy". Lạ là mình không hề nghĩ về điều này. Với mình, mỗi câu chuyện chỉ là nó ở thời điểm của nó mà thôi.

Cho nên nói anh Bắc 'anh làm em khóc' là nhõng nhẽo của đứa em gái được quý yêu, thật sự mình đã khóc mất một giờ, ngơ ngẩn mất hai tuần, từ đó là nhẹ nhõm. Thật lòng mình luôn cảm ơn ông Trời vì những sắp xếp của Người trong câu chuyện này, nếu có thể gọi đó là một câu chuyện...

*** Có thể bạn muốn đọc:
- VỀ LANA

May 24, 2012

Những đứa trẻ anh chị em



Bạn hãy đừng bỏ qua video này. Đây là clip về câu chuyện những tình nguyện viên của San Damiano Foundation năm 2007 đã tìm thấy ba chị em Sam, Esther và Jane ở một vùng đất nghèo miền đông Uganda. Tiếng nức nở không thể kìm của một tình nguyện viên, việc bé chị (8 tuổi) chăm sóc 2 đứa em lê lết trên nền đất. Đặc biệt là cô bé khi nhận bánh của những người khách đã cho 2 đứa em ăn trước rồi mới lấy cho mình dù chính cô cũng rất đói. Người dẫn chuyện trong clip nói "không thể tưởng tượng nổi làm sao một đứa bé nhỏ vậy mà đã biết cần phải làm gì và làm thế nào".
Sau khi được cho ăn, hai đứa bé em ngồi dậy được, người phụ nữ trong đoàn tình nguyện đã thảng thốt kêu lên "they're just staving, just staving" (đơn giản là chúng bị đói, chúng bị đói)...
Ba chị em sau đó được đưa về cơ sở nuôi dưỡng trẻ mồ côi của một tổ chức phi lợi nhuận, được chăm sóc, đùm bọc, và được học hành (link). Cái kết cảm động và thật có hậu.

Mình coi clip lại nhớ tới hai anh em mồ côi mẹ Tráng A Trao (7 tuổi) và Tráng Thị Lan (5 tuổi) chuyến đi cơm thịt gặp ở Mầm Non Dền Thàng. Mẹ của hai bé trước đó là lao động chính nuôi cả nhà bằng cách qua Trung Quốc làm thuê, rồi mắc một căn bệnh gì không rõ, về nhà nằm hơn một tháng thì chết cuối 2011 (Dền Thàng là xã thuộc Bát Xát, Lào Cai, rất gần biên giới với TQ). Bố của hai em như cô giáo kể là 'hơi chậm, không được như người bình thường' chỉ làm thuê lặt vặt ai gọi gì làm nấy, vợ chết chới với không nuôi nổi hai đứa con.
Mình để ý đến Trao vì cậu bé quá bé nhỏ so với các bạn trong lớp và hơi ngơ ngác. Hỏi cô giáo mới được biết cậu bé đã 7 tuổi quá tuổi mẫu giáo, không có tên trong danh sách của trường. Tuy 7 tuổi nhưng hai chân hơi yếu, lại còi nhỏ và hơi chậm nên không học tiểu học được, ngày ngày theo em gái đến lớp Mầm non. Đi đâu cậu anh cũng đi theo đứa em, ngay cả trong lớp chúng cũng luôn ngồi cạnh nhau. Mầm non Dền Thàng được chương trình Cơm thịt hỗ trợ nên các bé có cơm trưa, anh Trao ăn ké lớp em gái và các bạn. Về nhà, bé Lan 5 tuổi, cao lớn hơn anh, trở thành trụ cột. Bố nhiều khi đi làm thuê ở làng khác cả tuần hai tuần liền, hai anh em mò mẫm tự nấu ăn, những ngày không còn gì ăn thì dắt nhau nhà chú bác họ quanh bản ai có gì cho ăn nấy, mà bản trên đó người ta đều nghèo.

Luôn bên cạnh dù ở lớp của em...

hay khi ở nhà

ăn tối

Bữa 'cơm' tự nấu, vẫn còn hơn những bữa phải đi ăn nhờ
(Hình: Lana & Cô giáo Tuyền MN Dền Thàng)

Sau chuyến đi, một bạn đọc trang cơm thịt nghe hoàn cảnh quá thương đã nhờ kết nối với cô giáo Tuyền phụ trách Mầm non Dền Thàng để giúp hai đứa bé. Đều đặn mỗi tháng bạn gởi một món tiền đủ để mỗi tuần các cô giáo giúp mua gạo + rau + đồ ăn khô cho hai anh em. Từ ngày có gạo giúp, bố Trao và Lan chỉ làm thuê quanh bản không đi xa nữa. Yên lòng hơn một chút dù chỉ là giải pháp tạm thời. Sau hè này bé Lan sẽ vào lớp Một, không thuộc Mầm non nữa. Mình vừa gọi lên cho cô Tuyền, trường Tiểu học trên đó không có bếp ăn chung cho trẻ. Rồi làm sao hai anh em chúng biết chuẩn bị cơm cặp lồng? Anh Trao không biết có được theo em ngồi trong lớp Một? Cô giáo chủ nhiệm mới của bé Lan liệu có nhiệt tình nhận giúp giống như các cô giáo Mầm non?
Có những hoàn cảnh ta nhìn thấy mà không biết làm gì, không làm được gì, quay đi mà nặng lòng biết bao.